vài người, mà chúng tôi lại có rất nhiều người, anh nắm chắc sẽ an toàn mà trở ra
sao?”
Vương Dũng uy hiếp không hù dọa được Cổ Việt Trì. “Cho dù không an toàn trở ra thì tôi cũng sẽ hủy đi nơi này,
như thế nào, vậy cũng đủ lời rồi.”
Ngay lúc Cổ Việt Trì và Vương Dũng đang giằng co thì đột nhiên Bùi Bội nghe thấy trên đỉnh đầu vang lên âm
thanh lạ, làm cho cô kinh nghi (kinh ngạc + nghi hoặc) ngẩng đầu lên
xem….Mẹ ơi ! Một con rắn vàng lớn đang quấn trên cành cây phun lưỡi đỏ
rực.
“Việt Trì!” Bùi Bội bất chấp chạy đến bên cạnh Cổ Việt Trì, đồng thời con rắn lớn cũng lao xuống.
Bùi Tòng Ngạn sợ tới mức hét lên. “Mẹ…”
Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, đôi răng sắc nhọn cắn vào lưng Bùi Bội, làm cho cô đau đớn hét lên.
Cổ Việt Trì lo lắng rút súng ra bắn vào đầu con rắn lớn, con rắn trúng đạn rớt xuống đất chết.
Mọi người ở đây ai cũng kinh sợ đến nỗi ngây ngốc!
Bùi Tòng Ngạn vọt tới lôi mẹ ra khỏi con rắn lớn đang đè lên. “Mẹ…mẹ…”
Trong lòng Cổ Việt Trì như có lửa đốt liền đá bay con rắn, nhìn Bùi Bội hấp hối làm tim anh như bị dao cắt.
Bùi Tòng Ngạn kinh hoàng, mặt trắng bệch nhìn ba ba. “Mẹ con…”
“Mẹ không có việc gì, tuyệt đối sẽ
không xảy ra chuyện gì.” Cổ Việt Trì ngẩng đầu trợn mắt nhìn những con
mắt đang mở to kia. “Toàn bộ xoay người không cho phép nhìn! Sái Ảnh, ai xoay người nhìn lén liền giết chết không tha.”
“Được.” Sái Ảnh cầm súng lục chỉa vào những người đang vây quanh .“Tất cả đều xoay người,”
Bị súng chỉa vào nên mọi người ngoan ngoãn nghe lời.
Cổ Việt Trì cuống quýt xé mở quần áo
Bùi Bội, nhìn hai lỗ nhỏ trên lưng cô làm tim anh như vỡ vụn, liền cúi
đầu xuống hút máu độc trong cơ thể cô ra.
Qua một lúc lâu, Cổ Việt Trì mồ hôi đầm đìa ôm lấy Bùi Bội không có chút khí lực. “Sái Ảnh, Tòng Ngạn chúng ta đi.”
Nghe được Cổ Việt Trì phân phó, Sái Ảnh mới dám quay đầu nhìn Bùi Bội nằm trong lòng Cổ Việt Trì. “Bùi Bội, cô ấy…”
“Tôi đã hút máu độc trong người cô ấy ra rồi, bây giờ phải đến bệnh viên truyền huyết thanh.”
Giờ phút này Sái Ảnh nới chú ý vết máu bên môi Cổ Việt Tr. “Được.”
Vương Dũng không nghĩ tới sẽ xảy ra
việc này, vẻ mặt áy náy nhìn Cổ Việt Trì. “Bây giờ tôi lập tức chuẩn bị
xe cho các vị đến bệnh viện.”
Cổ Việt Trì lạnh lùng cười nhạo. “Không cần.” Anh liếc Sái Ảnh và con một cái. “Chúng ta đi.”
Sái Ảnh cùng Bùi Tòng Ngạn theo sát Cổ
Việt Trì ra khỏi động. liền phát hiện có một chiếc trực thăng đang đợi
sẵn, làm cho Sái Ảnh không thể không bội phục cung cách làm việc của Cổ
Việt Trì.
Vương Dũng cũng đuổi theo ra ngoài động liền nhìn thấy bốn người kia đã ngồi trên trực thăng, thế này mới ngộ
ra vì sao Cổ Việt Trì lại bình tĩnh như vậy, thì ra anh ta đã sớm biết
tất cả mọi chuyện, làm hắn biến Cổ Việt Trì thành một đứa ngu để đùa
giỡn, nhưng ngu thật sự là hắn chứ không phải Cổ Việt Trì. Đây là thiên đường sao? Vì sao cô không thấy thượng đế hiền lành hay thiên sứ đáng yêu, nếu không thì quan thế
âm bồ tát cũng được, vì sao không thấy một thần phật nào tới đón cô?
Có thể đời này cô thắp hương không nhiều, cũng không cầu nguyện sám hối đủ số lượng cho nên không có người để ý đến cô.
Bùi Bội cảm giác cô như đang trôi trong một đám mây, lúc chìm lúc nổi, suy nghĩ trì độn muốn bắt lấy một cái
cây đang di động, sợ chính mình rớt từ đám mây xuống, nên tay không
ngừng bắt lấy một thứ gì đó giúp cho cô an tâm.
Cuối cùng cũng bắt được, thứ này ấm áp, dường như lại có sức mạnh làm cho cô an tâm.
Bất chợt hoảng hốt làm cho cô máy
mắt…Trước mắt đều là màu trắng, trong không khí có mùi vị gay gay làm
cho mũi người ta khó chịu.
Cô nhăn mũi mở mắt, đây không phải thiên đường sao? Rõ ràng đây chính là bệnh viện.
Bùi Bội nhíu mày nín thở nhìn Cổ Việt
Trì đang ngồi cạnh giường, râu đã che kín cằm, tóc giống như đã lâu chưa được cắt sửa, nhìn cứ giống như cỏ dại mọc tùm lum, chính là…vẻ mặt
anh lúc này đã gầy đi rất nhiều.
Bùi Bội đau lòng vuốt ve đầu của anh, cảm giác được anh run rẩy một chút, làm cô sợ tới mức rút tay về.
Anh chậm rãi ngẩng đầu, con ngươi đen trong suốt nay ngập tràn tơ máu.
“Bùi Bội, em tỉnh?” Cổ Việt Trì mừng rỡ như điên gắt gao cầm tay cô.
Bao nhiêu ngày trôi qua, anh nhìn Bùi
Bội hấp hối, hơi thở mong manh mà tim anh đau như hàng ngàn mũi kim đâm
vào, khiến anh hối tiếc lại tự trách mình.
Bộ dạng anh suy sụp như vậy làm cho cô
cảm nhận được mấy ngày qua anh đã chịu nhiều áp lực, khiến cô cảm nhận
sâu sắc lời thề nắm chặt trong lòng bàn tay kia, trong phút chốc cô muốn khóc, nước mắt ở trong hốc mắt kìm nén bồi hồi.
Cô vẫn quật cường kìm nén không để cho nước mắt rơi xuống.
Lúc này cửa phòng bệnh được đẩy ra, một tiếng nói trẻ con chen vào “Ba ba, mẹ tỉnh rồi sao?”
Bùi Bội liếc thấy con liền vội vàng ngồi dậy, vui mừng kêu to. “Con…”
Bùi Tòng Ngạn quá vui mừng chạy đến chỗ mẹ. “Mẹ.” Nó vọt vào trong lòng cô, ôm chặt lấy cô. “Rốt cuộc mẹ cũng
tỉnh, mẹ làm con sợ muốn chết, con cứ nghĩ mình sẽ thành cô nhi.”
Cái miệng nhỏ nhắn cứ việc phun ra
những lời không hay, Bùi Bội cam nguyện nhận hết, thậm chí chịu đựng
nghe