trạng Hoàng Tuấn Kiệt giờ rối loạn như tơ vò. Từ trước đến nay, hắn
không mấy khi quan tâm đến vấn đề nữ nhi tình trường, nhưng kể từ khi
gặp Thư Phàm, mọi chuyện đã hoàn toàn thay đổi. Thư Phàm chẳng những
khiến hắn phải động tâm, phải thấp thỏm lo lắng đến sự an toàn của bản
thân Thư Phàm, mà còn không ngừng nghĩ về hình bóng Thư Phàm, ngay cả
khi hắn đang trong giờ làm việc.
Hắn không biết mình có yêu Thư Phàm không, nhưng sự rung động dành cho
Thư Phàm là thật. Nhớ lại khuôn mặt nhem nhuốc, tràn đầy sức sống của
Thư Phàm vào sáng nay, Hoàng Tuấn Kiệt lại ngây người nghĩ đến xuất
thần.
Đã xác định được, mình đang dần hướng về Thư Phàm, hắn làm sao có thể để cho Thư Phàm gặp bất chắc, hay bị tổn thương vì mình.
Cầm bút, ấn ngòi, Hoàng Tuấn Kiệt kí tên mình dưới góc trái của tờ văn kiện do cô thư kí nộp cho lúc nãy.
Công việc chiều nay coi như đã hoàn thành xong được già nửa. Hắn định
làm nốt rồi mới về, nhưng thân đang bị thương, sức khỏe vẫn chưa hồi
phục hoàn toàn, lúc này hắn cần về nhà nghỉ ngơi và thay băng.
Sờ vào vết thương vùng bụng được quấn băng cẩn thận, cảm giác ngọt ngào
và ấm áp lại lan tỏa toàn thân. Là người chúa ghét không khí bệnh viện,
không muốn uống thuốc, đặc biệt sợ tiêm, Hoàng Tuấn Kiệt làm sao có thể
để bác sĩ động chạm vào vết thương trên thân thể mình, nhưng nếu người
đó là Thư Phàm thì lại khác hoàn toàn.
Nghĩ đến Thư Phàm, Hoàng Tuấn Kiệt vội đút tất cả tài liệu vào trong
ngăn bàn, khóa lại, xoay người cầm áo vét vắt trên thành ghế.
Đi ra giữa phòng, xỏ tay vào áo vét, Hoàng Tuấn Kiệt bước ra hướng cửa.
Trợ lý kiêm tài xế Tuấn Hùng đứng chờ Hoàng Tuấn Kiệt trước cửa phòng Tổng giám đốc.
Thấy Hoàng Tuấn Kiệt đã ra khỏi phòng, Tuấn Hùng kính cẩn, “Cậu chủ, giờ cậu chủ muốn đi đâu ?”
“Từ chiều đến giờ, người vệ sĩ được cử đi bảo vệ Thư Phàm có gọi điện
cho cậu không ?” Hoàng Tuấn Kiệt không trả lời câu hỏi của Tuấn Hùng, mà lại quan tâm đến vấn đề khác.
“Thưa cậu chủ, từ chiều đến giờ không thấy cậu ta gọi một cú điện nào
cho tôi cả. Có lẽ cô Thư Phàm vẫn bình an, nên cậu ấy mới không gọi
điện.”
“Hy vọng là thế.” Hoàng Tuấn Kiệt lẩm bẩm.
Quay sang nhìn Tuấn Hùng, Hoàng Tuấn Kiệt nói, “Đi thôi, cậu lái xe chở tôi về nhà.”
“Vâng.” Tuấn Hùng nối gót đi theo Hoàng Tuấn Kiệt. Hình bóng cả hai người đổ nghiêng dài trên nền gạch men sáng bóng.
Gần bảy giờ tối, thành phố đã lên đèn, bảng điện tử treo trên phố đầy đủ sắc màu, nhấp nháy trông vui mắt. Xe cộ đông đúc lưu thông trên đường,
cuộc sống chưa có lúc nào lại ồn ào và náo nhiệt như thế.
Bước vào thang máy, Tuấn Hùng bấm nút xuống tầng trệt nơi để xe của tập đoàn Hoàng Thị.
Hoàng Tuấn Kiệt rơi vào trầm tư. Thật lòng hắn rất mong nhận được một
cuộc gọi của người vệ sĩ được cử đi bảo vệ Thư Phàm, nhưng mặt khác hắn
lại không muốn người vệ sĩ đó gọi điện cho hắn. Hắn sợ nhận được tin tức xấu, thông báo Thư Phàm đang bị thương, hay bị phe bên kia bắt đi. Là
người từng vào sinh ra tử, đối diện với nguy hiểm không biết bao nhiêu
lần, nhưng chưa có lúc nào hắn lại lo sợ nhiều như thế này. Đối với bản
thân mình, hắn chẳng quan tâm đến chuyện sống chết của cá nhân, nhưng
Thư Phàm thì lại khác.
“Ring !” Cánh cửa thang máy mở ra, Hoàng Tuấn Kiệt giật mình thoát khỏi
trạng thái thất thần vì tập trung vào suy nghĩ, chân tự động bước ra cửa thang máy.
Tuấn Hùng đi ngang bằng với Hoàng Tuấn Kiệt, giữ thái độ cung kính và trầm mặc không lên tiếng.
Đến bãi đỗ xe, anh vệ sĩ cúi đầu chào Hoàng Tuấn Kiệt và Tuấn Hùng.
Tuấn Hùng mở cửa xe cho Hoàng Tuấn Kiệt.
Khi chiếc xe ô tô màu đen bóng loáng và sang trọng đi xa dần ra đến cổng công ty Hoàng Thị, từ trong chỗ nấp sau cây cột bê tông dưới tầng hầm,
một người đàn ông hơn 30 tuổi, mặc áo choàng đen, đeo kính mát màu đen
bước ra. Đôi mắt chim ưng, đen kịt tựa bóng đêm nhìn theo hình bóng
chiếc xe chở Hoàng Tuấn Kiệt và hai người đàn ông cho đến khi khuất khỏi tầm mắt.
………………..
Bảy giờ tối, tại nhà riêng của Vũ Gia Minh.
Thư Phàm và Tú Linh bị Vũ Gia Minh dùng bạo lực và thủ đoạn bắt nhốt tại nhà riêng. Giờ hai chị em biến thành hai vị khách bất đắc dĩ trong nhà
hắn.
Ngồi trong phòng khách, trên ghế sô pha, Vũ Gia Minh thích thú nhìn ngắm hai chị em nhà họ Bạch.
“Chỉ cần cô chịu kí vào tờ giấy ghi nợ và các điều khoản mà tôi yêu cầu
trên bàn, tôi sẽ thả cho hai chị em cô đi.” Vũ Gia Minh cười tà ác, đôi
mắt sắc bén của hắn mãnh liệt chiều rọi vào Thư Phàm.
Tú Linh sắc mặt trắng bệch, thút thít khóc như một chú chó con đang bị
chủ chuẩn bị đem đi bán, mười đầu ngón tay siết chặt vào nhau.
Thư Phàm lại có tâm trạng hoàn toàn ung dung thoải mái, không có một
chút sợ sệt nào, thậm chí còn cao hứng thách thức Vũ Gia Minh, “Có giỏi
thì anh cứ bắt nhốt chúng tôi đến lúc nào cũng được, tôi không ngại ở
đây đập phá đồ đạc trong nhà anh, không ngại được nuôi không, mà không
phải trả tiền.”
“Cô…” Vũ Gia Minh xa xầm mặt, tức giận đến nghẹn họng, mắt trân trối
nhìn Thư Phàm trừng trừng. Hắn không ngờ được là trên đời này còn tồn
tại một cô gái khô