ười
ra nước mắt, nụ cười khiến người đối diện phải ngây ngẩn, phải thẫn thờ
mà ngắm nhìn đến quên cả hiện tại xung quanh.
Vũ Gia Minh kinh ngạc nhìn Tú Linh, tự dưng hắn cảm thấy mất mát, cảm
thấy lo sợ vu vơ, hình như hắn đã đánh mất đi một viên ngọc quý, mà hắn
vừa mới tìm được.
“Vũ Gia Minh !”, Tú Linh gọi nhỏ, thanh âm run rẩy hơi khàn.
“……….” Vũ Gia Minh chăm chú nhìn Tú Linh, im lặng không đáp.
“Hóa ra tất cả đều là do anh tính kế để đưa tôi vào bẫy.” Tú Linh vẫn
giữ nụ cười thê lương trên môi, nước mắt lăn dài trên má, lòng đau như
cắt, “Thế mà tôi lại tưởng anh là một người tốt. Tôi đã quá ngu ngốc khi tin tưởng vào lời nói của anh, dễ dàng chấp nhận yêu cầu vô lý của anh. Còn bây giờ….”
Tú Linh nhếch mép, mắt quật cường nhìn Vũ Gia Minh, “Còn bây giờ giao
dịch giữa hai chúng ta coi như bị hủy bỏ. Nếu có giỏi anh cứ kiện tôi ra tòa, tôi thà rằng đi tù còn hơn trở thành tình nhân của anh.” Tú Linh
túm lấy cổ áo của Vũ Gia Minh, miệng giận dữ mắng to, “Anh tưởng tôi là
gì, là một cô gái lẳng lơ hay sao, mà anh dám coi tôi là một cô gái làm
ấm giường cho anh trong ba tháng. Hừ ! Dù tôi có là một cô gái không coi trọng trinh tiết đi chăng nữa, thì người mà tôi ngủ cùng cũng tuyệt đối không phải là anh.”
Thư Phàm nghe em gái nói, đến quên cả phản kháng và giãy giụa, sửng sốt
nhìn em gái không chớp mắt. Thư Phàm luôn cho rằng Tú Linh là một cô gái ngây thơ, không hiểu chuyện, lại hơi nhát gan sẽ không bao giờ dám nói
ra những lời lẽ sắc bén và thẳng thắn như thế.
Bỗng dưng Thư Phàm cảm thấy vui vẻ, thỏa mãn khi nhìn thấy khuôn mặt xám xịt của Vũ Gia Minh.
“Ha ha ha ! Nói rất hay !” Thư Phàm hoa chân múa tay, sung sướng cười toe toét.
Vũ Gia Minh trừng mắt nhìn Thư Phàm, lúc này hắn rất muốn xông lên dùng
băng dính bịt kín miệng Thư Phàm lại, để không phát biểu ra những câu
khiến hắn tức đến hộc máu nữa.
Hai anh vệ sĩ tuy rằng trong bụng đang cười thầm, nhưng bên ngoài vẫn
nghiêm chỉnh đứng hai bên, giữ chặt lấy Thư Phàm, không cho manh động.
“Tú Linh !” Vũ Gia Minh nhìn vào mắt Tú Linh, hai tay giữ chặt lấy vai,
“Em vừa nói gì thế, chẳng phải chúng ta đã có thỏa thuận rồi sao ?”
Tú Linh lạnh lùng gạt tay Vũ Gia Minh ra khỏi vai, “Tôi và anh giờ chẳng còn gì để nói với nhau cả.”
“Em đừng tưởng rằng em muốn cự tuyệt là được, tờ giấy ghi nợ kia, em đã
kí tên rồi. Em nghĩ kĩ lại xem, trở thành tình nhân của anh, thì đâu có
thiệt thòi gì cho em.”
Tú Linh khinh thường nhìn Vũ Gia Minh, mặt lạnh như tiền, cánh tay nhỏ nhắn, trắng muốt dơ lên.
“Bốp !” Một cái tay bay thẳng vào mặt Vũ Gia Minh, sắc mặt không đổi, Tú Linh nói tiếp, “Giờ thì anh có lý do để tống tôi vào tù, và buông tha
cho tôi được rồi chứ ?”
Đứng ở phía đối diện, Thư Phàm ngửa mặt lên trời, cao hứng cười thật to, “Ha ha ha ! Vũ Gia Minh ơi là Vũ Gia Minh ! Cái tát kia không đau một
chút nào chứ ?”
Hai anh vệ sĩ dù có cố nín cười, cũng không nhịn được mà quay mặt nhìn nhau, kín đáo trao đổi ánh mắt.
“Cô….” Vũ Gia Minh hết chịu nổi nữa rồi. Bây giờ chẳng những không thể
đối phó được Thư Phàm, ngược lại thú cưng của hắn tự dưng làm phản,
không còn ngoan ngoãn nghe lời của hắn, thậm chí còn ra tay đánh người,
tuyệt tình nói câu muốn đi tù còn hơn làm tình nhân của hắn.
Rút cuộc, hắn đã làm sai ở đâu ? Tại sao mọi chuyện lại biến chuyển theo chiều hướng bất lợi cho hắn thế này ?
………………
Người vệ sĩ được Hoàng Tuấn Kiệt cử đi ngầm bảo vệ Thư Phàm, đã bám theo hai chị em Thư Phàm suốt từ chiều đến giờ.
Từ lúc hai chị em đứng nói chuyện trong bãi đỗ xe trước cửa quán Thiên
Long, đến khu rừng cây vắng người trong công viên, anh vệ sĩ đã loáng
thoáng nghe được nội dung câu chuyện.
Khi hai chị em Thư Phàm chở nhau đến tập đoàn Vũ Thị, anh vệ sĩ cũng lập tức đi theo sát gót.
Lẽ ra anh vệ sĩ định gọi điện thông báo tin tức này cho Hoàng Tuấn Kiệt
biết, nhưng sợ khiến hắn phân tâm không thể làm việc, nên đành phải nhịn xuống, cố chờ thu thập được thêm tin tức, rồi mới dám báo cáo một lần.
Vũ Gia Minh là một kẻ xảo quyệt, biết Thư Phàm là người mà Hoàng Tuấn
Kiệt coi trọng, nên khi bắt cóc Thư Phàm và Tú Linh, hắn đã khôn khéo
phân tán sự chú ý của anh vệ sĩ bằng cách dùng thang máy riêng, và đi
bằng một con đường khác xuống gara để xe, dưới tầng hầm của tập đoàn Vũ Thị.
Tuy nhiên anh vệ sĩ không phải là một kẻ khờ khạo, chờ mãi đến hơn sáu
giờ tối, mà không thấy hai chị em Thư Phàm ra cổng, xe đạp điện được hai anh vệ sĩ gác cổng dựng ở bên cạnh, cũng không có ai ra lấy, anh vệ sĩ
biết nhất định có biến, nên chú ý đến từng chiếc xe ô tô ra vào trước
cổng công ty.
Đến hơn sáu giờ tối, chiếc xe màu xám bạc sang trọng và đắt tiền hiệu
Hyundai - Tucson đi ra cổng, anh nhìn thấy Thư Phàm đang đập mạnh vào
cửa kính xe ô tô, miệng không ngừng la hét. Tuy rằng không nghe được
tiếng hét của Thư Phàm do cửa kính xe ô tô cách âm tốt, nhưng mà anh vệ
sĩ cũng phần nào đoán được tâm trạng khi bị bắt nhốt của Thư Phàm lúc
đó.
Do muốn biết Vũ Gia Minh muốn đưa hai chị em Thư Phàm đi đâu, anh vệ sĩ
vội lái xe máy