ho hạnh phúc
và tương lai của cả hai. Lẽ ra Thư Phàm phải cảm ơn hắn mới đúng chứ ?
Nhìn khuôn mặt thiên biến vạn hóa của Vũ Gia Minh, Thư Phàm hận không
thể đục năm, sáu lỗ trên mặt hắn. Hừ ! Khuôn mặt đẹp trai của tên xấu xa này không biết đã lừa biết bao nhiêu cô gái rồi ?
Thư Phàm không thèm chấp nhặt, và tình toán so đó thiệt hơn với hắn.
Điều quan trọng nhất đối với Thư Phàm bây giờ là Hoàng Tuấn Kiệt vẫn còn sống. Còn những chuyện khác, Thư Phàm quyết định dẹp sang một bên.
Lên đến lầu năm, Thư Phàm cùng Vũ Gia Minh sánh đôi đi trên hành lang bệnh viện.
“Vũ Gia Minh !” Thư Phàm chân thành nói: “Cảm ơn anh ! Dù tôi vẫn còn
rất tức giận chuyện anh đã giấu diếm tôi, nhưng tôi vẫn phải cảm ơn anh. Nếu không có anh, mọi chuyện đã không được giải quyết một cách nhanh
chóng và thuận lợi như thế, Hoàng Tuấn Kiệt cũng không thoát khỏi nguy
hiểm.”
“Không có gì.” Vũ Gia Minh cười, hài lòng vì Thư Phàm không còn tiếp tục truy cứu chuyện hắn không nói kế hoạch của mình cho Thư Phàm nghe nữa:
“Hoàng Tuấn Kiệt là bạn tốt của tôi, hơn nữa hiện giờ tôi và cô sắp trở
thành người một nhà, tôi không muốn người thân của mình xảy ra chuyện
gì.” Có thể Vũ Gia Minh không phải là một người tốt hoàn toàn, nhưng
những người thật lòng đối xử tốt và chân thành với hắn, hắn sẽ dùng cách tương tự để đối xử lại với người đó.
Thư Phàm hiểu được ẩn ý trong giọng nói của Vũ Gia Minh. Tuy mối quan hệ giữa Thư Phàm và Vũ Gia Minh vẫn giống như nước với lửa, nhưng Thư Phàm không còn căm ghét hắn giống như trước nữa. Ngoài ra, hiện giờ Vũ Gia
Minh và Tú Linh đã là một đôi, Thư Phàm không có lý do gì để ngăn cản cả hai đến với nhau. Hạnh phúc và niềm vui của em gái, cũng là hạnh phúc
và niềm vui của Thư Phàm.
Đến một căn phòng thoạt trông bình thường giống như những căn phòng
khác, không có vệ sĩ canh gác, nhưng nếu để ý kĩ sẽ thấy để vào được căn phòng này phải dùng mật mã mới mở được cửa.
Thư Phàm há hốc mồm, trợn tròn mắt nhìn. Thật khoa trương ! Thư Phàm lắc đầu ngán ngẩm. Đây nhất định là do Vũ Gia Minh nghĩ ra. Chắc hắn cho
rằng với cách này vừa không đánh động đến ông Hoàng, vừa không để cho
người khác thâm nhập ra vào, xem ra Vũ Gia Minh là một con người chu
đáo, đã tính toán rất cẩn thận.
Bấm một dãy mã số, Vũ Gia Minh đắc ý nói: “Với cách này, Hoàng Tuấn Kiệt có muốn chạy ra khỏi phòng cũng khó.”
Thư Phàm phì cười: “Anh đừng nói quá lên có được không. Anh ấy vừa mới
tỉnh lại lấy sức khỏe đâu mà chạy ra khỏi phòng, sợ rằng ngay cả ngồi
dậy cũng phải có người nâng đỡ.” Nghĩ đến đây, bất giác Thư Phàm thấy
đau lòng, đáy mắt long lanh lệ, nụ cười vụt tắt.
“Cô đừng lo lắng. Hơn một tuần vừa qua, bác sĩ chữa bệnh cho Tuấn Kiệt
nói sức khỏe của hắn đang hồi phục rất nhanh. Hắn là một kẻ kiên cường,
đâu có thể dễ dàng ngã quỵ như thế được. Có lẽ hắn nghĩ cô đang lo lắng
cho hắn, và muốn nhanh chóng được lấy cô, nên hắn mới có quyết tâm cao
độ như thế.” Vũ Gia Minh không quên trêu chọc Thư Phàm.
Thư Phàm xa xầm mặt. Vốn không có tâm trạng trêu đùa, hơn nữa vẫn còn
đang giận Vũ Gia Minh, Thư Phàm trầm giọng cảnh cáo: “Vũ Gia Minh ! Anh
có muốn thử mùi vị sống không bằng chết không ?” Thư Phàm kéo khóa túi
xách, giả vờ lôi ống kim tiêm đút trong ngăn túi xách ra.
Vũ Gia Minh nhảy bật lùi ra xa, tay xua lia lịa: “Không cần ! Tôi không
muốn nếm thử mùi vị bị độc dược cắn nuốt đâu.” Vũ Gia Minh nịnh nọt
cười hì hì: “Chẳng phải cô vẫn muốn gặp Hoàng Tuấn Kiệt là gì, đã đến
tận đây rồi cô còn không mau vào đi.”
Thư Phàm nhếch mép cười nhạt, lừ mắt nhìn Vũ Gia Minh: “Nhớ cho kĩ !”
Thư Phàm gắn từng tiếng: “Đừng có dại mà trêu tức tôi. Nếu anh dám bỡn
cợt tôi thêm một lần nữa, tôi chẳng những dùng độc hại chết anh, tôi còn cấm tiệt anh không được phép lại gần Tú Linh nửa bước.”
Vũ Gia Minh thật sự khóc không ra nước mắt. Hắn vẫn luôn tự hào là một
tên ác ma khiến người người đều phải sợ hãi, nhưng đến khi gặp Thư Phàm, hắn mới biết Thư Phàm còn đáng sợ hơn cả hắn. Thư Phàm là một cô gái
trí tuệ có thừa, liều mạng cũng chẳng kém. Với một cô gái có cá tính
mạnh mẽ và thông minh như Thư Phàm, hắn có thể không nhận thua được sao ?
Vũ Gia Minh mở cửa phòng, Thư Phàm theo hắn bước vào trong.
Thư Phàm hít một hơi thật sâu, cố gắng ngăn dòng lệ trực trào trên khóe
mắt. Thư Phàm run run, chỉ sợ khi mình đặt chân vào phòng, thứ mà mình
nhìn thấy không phải là hình ảnh mà mình hằng mong, mà chỉ còn một chiếc giường băng trắng toát, trống rỗng không có bóng người.
Thư Phàm đứng chết lặng một chỗ gần cửa phòng, mắt mờ nước. Trên giường
bệnh, Hoàng Tuấn Kiệt đang say ngủ, khuôn mặt bình thản, tựa như một
lãng tử đi lâu ngày mới trở về nhà.
Thư Phàm bịt chặt miệng, nước mắt tuôn như mưa. Thư Phàm hạnh phúc quá,
vui sướng quá. Thư Phàm vui sướng đến phát điên. Tất cả không phải là
mơ, mà là thật. Hoàng Tuấn Kiệt đang nằm kia, rất gần với Thư Phàm. Hắn
đang thở, nhịp thở đều đặn.
Mất một lúc lâu thật lâu, Thư Phàm mới lấy lại được tinh thần. Để cho
nước mắt lặng lẽ rơi, Thư Phàm run run bước lại gần mép