i đáy mắt long lanh lệ, nên bọn chúng
không phát hiện ra được thâm ý của Thư Phàm.
…………………..
Trong khi bọn chúng còn đang bận rộn cho tên sát thủ kia uống thuốc, tìm hiểu nguyên nhân vì sao tên kia lại bị trúng độc, và lo trói Thư Phàm
vào một chỗ. Hoàng Tuấn Kiệt và ba người đàn ông đi cùng, đang tiến dần
đến thác nước khổng lồ.
Lúc nãy, Hoàng Tuấn Kiệt dường như có nghe được tiếng gào khóc bi
thương, và tiếng gọi não nề của Thư Phàm. Hình như Thư Phàm đang gọi
tên: Trác Phi Dương.
Nếu nói rằng hắn không ghen là đang nói dối. Hắn đang ghen, ghen dữ dội, ghen nhiều đến mức, hắn muốn đấm vỡ mặt Trác Phi Dương, muốn quyết
chiến sống mái với Trác Phi Dương một trận. Hắn không muốn Thư Phàm có
tình cảm với Trác Phi Dương, lại càng không muốn mối quan hệ của hai
người từ kẻ thù trở thành tình nhân. Nếu điều này xảy ra thật, hắn tự
hứa với lòng là sẽ hẹn gặp Trác Phi Dương một chỗ nào đó để đấu súng với nhau. Dù cho hắn có phải chết, hắn cũng quyết không để Trác Phi Dương
đạt được như ý nguyện.
Cả đời hắn, hắn ghét nhất là việc bị người khác chơi trò ném đá sau
lưng. Hắn chỉ nhận thua khi người đó quân tử đánh thắng trước mặt hắn.
Còn dám dở thủ đoạn với hắn. Hừ…. ánh mắt Hoàng Tuấn Kiệt trở nên lạnh
lẽo. Hắn sẽ khiến kẻ đó sống không bằng chết. Bây giờ Trác Phi Dương
chính thức bị liệt vào hàng ngũ kẻ thù không đội trời chung của Hoàng
Tuấn Kiệt.
Trác Phi Dương chẳng những dám vô cớ bắt cóc và giam giữ Thư Phàm. Hơn
nữa, còn đẩy Thư Phàm vào hoàn cảnh ngàn cân treo sợi tóc. Nếu Trác Phi
Dương để Thư Phàm xảy ra chuyện gì, Hoàng Tuấn Kiệt hắn thề sẽ vĩnh viễn bám theo Trác Phi Dương ở khắp nơi để trả thù.
Ý nghĩ thù hằn sục sôi trong cơ thể, khiến bước chân của Hoàng Tuấn Kiệt trở nên vững chắc và nhanh nhẹn hơn. Hắn di chuyển giữa các hàng cây
như một con báo. Đôi mắt hắn sáng ngời, khí thế hiên ngang như đang đi
giết giặc. Đúng ! Kẻ thù của hắn là bọn sát thủ không gớm máu tanh kia.
Đồng thời Hoàng Tuấn Kiệt muốn đánh nhau một trận với Trác Phi Dương,
muốn tranh giành thắng thua với hắn.
Cách thác nước gần mười mét, đột nhiên con chim hải âu kêu lên những
tiếng chói tai. Theo phản xạ, Hoàng Tuấn Kiệt dừng lại, đưa tay ra hiệu
cho ba người đàn ông đi theo sau. Từ lúc biết con chim hải âu có thể dẫn mình đến chỗ của Thư Phàm và Trác Phi Dương, Hoàng Tuấn Kiệt đã dùng
tín hiệu liên lạc với hai nhóm còn lại. Lúc Hoàng Tuấn Kiệt đến nơi,
cũng là lúc hai nhóm kia tiếp cận mục tiêu.
Gần mười tên sát thủ không biết mình đang bị ba nhóm người do Hoàng Tuấn Kiệt dẫn đầu, và ba nhóm người do phía bên nhà họ Trác do Tuấn Vũ dẫn
đầu bao vây, vẫn vô tư ngồi gần thác nước lo chăm sóc tên sát thủ bị
trúng độc.
Từ xa, Hoàng Tuấn Kiệt nhìn thấy Thư Phàm nửa đứng nửa quỳ dưới một gốc
cây, tóc tai tán loạn, quần áo bị xé rách phân nửa, khuôn mặt dính đất
cát, nước mắt không ngừng rơi, khuôn mặt nhỏ bé đã gầy đi trông thấy.
Nhìn Thư Phàm bây giờ chẳng khác gì một cô gái vừa mới ốm dậy.
Hoàng Tuấn Kiệt lòng đau như cắt, hốc mắt đỏ hoe, khuôn mặt hắn trầm
xuống, trái tim hắn đập gấp gáp trong lồng ngực. Vào giây phút trông
thấy Thư Phàm, hắn rất muốn nhanh chóng xông ra cứu người, nhưng khi
nhìn thấy nòng súng đặt đúng vào thái dương Thư Phàm, hắn lại tự dặn
lòng là không nên manh động. Nếu không đây có lẽ là giây phút cuối cùng
hắn còn được trông thấy Thư Phàm.
Thư Phàm nghe thấy tiếng kêu kinh hãi của con chim hải âu. Biết nó đã
trở về, trong lòng Thư Phàm có một niềm vui nho nhỏ. Thư Phàm thấy mình
không còn cô độc trong trận chiến một mất một còn này nữa. Mối thù của
Trác Phi Dương, Thư Phàm nhất định phải trả. Còn ân tình của hắn, Thư
Phàm xin nguyện để kiếp sau trả hắn. Hắn là người đàn ông đầu tiên mang
lại cảm giác ấm áp và hạnh phúc cho Thư Phàm. Hắn giống như một người
thân trong gia đình. Thư Phàm thật lòng không muốn mất đi một người anh
trai như thế.
Hoàng Tuấn Kiệt nén lòng chờ, hắn cẩn thận di chuyển gần đến chỗ Thư
Phàm và bọn sát thủ đang đứng. Trời đã chuyển dần vào ban chiều, bọn sát thủ tin rằng đã giết chết được Trác Phi Dương, và đã bắt được Thư Phàm, nên bọn chúng không còn cần phải vất vả truy đuổi như mấy ngày vừa qua
nữa.
Tiếng kêu của con chim hải âu, đã gọi bọn thú nhỏ trong rừng tụ tập lại
gần thác nước. Đứng trong bụi rậm, chúng lấp ló cái đầu nhìn gần mười
tên sát thủ và hình ảnh Thư Phàm đang bị trói dưới gốc cây.
Hình ảnh quỷ dị này khiến Hoàng Tuấn Kiệt và hơn mười đàn ông kinh ngạc
đến mức há hốc mồm, mắt họ mở to hết cỡ để nhìn. Họ không hiểu nguyên
nhân vì sao muông thú trong rừng lại kích động như thế.
Đã nhận được một bài học sâu sắc vào buổi chiều hôm trước, bọn sát thủ
sau khi nghe những âm thanh kì lạ của con chim hải âu. Biết rằng con
chim chính là nguyên nhân khiến muông thú trong rừng chống lại mình, bọn chúng lấp tức nổ súng bắn lung tung.
Muông thú trong rừng chạy và bay tán loạn, tạo nên cảnh tượng hỗn loạn
chưa từng có. Lợi dụng cơ hội có một không hai này, Hoàng Tuấn Kiệt và
hơn mười đàn ông lập tức hành động.
Mụ