XtGem Forum catalog
Bạn Trai Xấu Xa

Bạn Trai Xấu Xa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3217193

Bình chọn: 7.00/10/1719 lượt.

ng ta chuẩn bị tinh thần chạy ra khỏi đây. Tôi không muốn trở thành một con thỏ bị dồn vào hang cho người khác bắt

nhốt.”

Trác Phi Dương nhìn thật sâu vào mắt Thư Phàm, trên khóe môi hắn cũng

xuất hiện một nụ cười không có ưu tư, cũng không có sầu thảm, mà chỉ có

nhàn nhạt cùng vô ưu: “Tôi đi với cô. Chết thì chúng ta cùng chết với

nhau.”

Thư Phàm quẹt lệ trên má, vừa gật đầu vừa mỉm cười với Trác Phi Dương.

Năm ngón tay đan xen vào nhau, nhịp tim trong lồng ngực cùng đập, hơi

thở cùng hòa quyện. Đến lúc này, họ cũng không còn gì để tiếc nuối, cũng không còn gì để lo sợ nữa.

“Đoàng !”, “Đùng !” Cửa hòn giả sơn bị phá nát. Trác Phi Dương và Thư

Phàm đã cầm cự được gần một tiếng. Họ không còn chịu đựng hơn được nữa.

Tiếng súng, tiếng đất đá va chạm vào nhau khiến đầu óc của cả hai giống

như một chiếc lư hương đang đập boong boong bên trong chiếc chuông bằng

đồng.

“Ầm !”, “Đoàng !” Tiếng đất đá đổ xập. Lợi dụng cơ hội bọn sát thủ đang

phân tâm, và không nhìn rõ được phương hướng, Trác Phi Dương lôi Thư

Phàm chạy đi.

“Phành phạch !” Tiếng súng cày đất, bắn liên tiếp dưới chân Trác Phi Dương và Thư Phàm.

Thư Phàm hấp tấp chạy theo Trác Phi Dương, chân nọ đá chân kia, xuýt vấp ngã mấy lần. Cũng may, lần nào cũng được Trác Phi Dương dựng dậy, nên

không có việc gì. Có điều số phận của họ không may mắn như thế, cả hai

bị gần mười tên sát thủ bao vây vào giữa. Gần mười khẩu súng chĩa vào

người, Trác Phi Dương và Thư Phàm đứng im, tay dơ lên cao.

“Ha ha ha ! Cuối cùng hai con chuột nhắt chúng mày cũng rơi vào tay bọn

tao.” Một tên đàn ông mặc áo giả bò màu bạc, râu ria xồm xoàm, khuôn mặt bị một vết xẹo kèo dài từ đuôi mắt xuống tận mang tai, mỗi lần hắn ta

mở miệng nói chuyện, vết xẹo cũng chuyển động theo, tạo ra cảm giác ghê

rợn cho người đứng đối diện.

Trác Phi Dương đau lòng, quay sang nhìn Thư Phàm. Hắn không muốn Thư

Phàm lọt vào tay bọn sát nhân. Nhìn ánh mắt háu đói của bọn chúng cũng

đủ biết, chúng sẽ không dễ dàng để cho Thư Phàm chết như thế, mà chúng

phải hành hạ và dày vò. Càng nghĩ trong lòng Trác Phi Dương nổi lên một

trận đau xót, và chua cay. Hắn thấy mình chỉ là một kẻ vô năng, một tên

bất lực, không thể bảo vệ được người con gái mà mình yêu. Thế mà cũng có lúc, hắn tự hào cho rằng không việc gì trên đời này hắn không làm được.

“Các người là thuộc hạ của chú Phúc ?” Trác Phi Dương căm phẫn hỏi tên

mặt xẹo. Mặc dù biết rằng không còn cách nào khác để cứu Thư Phàm, nhưng Trác Phi Dương vẫn nuôi hy vọng vào một phép màu nào đó.

“Đúng hay không mày hỏi nhiều làm gì. Mày chỉ cần biết, một khi đã rơi

vào tay bọn tao thì đừng hòng sống sót ra khỏi đây.” Tên mặt sẹo dữ tợn

nói.

“Giết chết hai chúng tôi, đối với các người cũng không được lợi gì.”

Trác Phi Dương khôn khéo nói: “Các người cũng biết tôi là người đứng đầu gia tộc nhà họ Trác. Chỉ cần tôi có mệnh hệ gì, các người cũng không

thể sống yên được lâu.”

Tên mặt sẹo cười khùng khục. Hắn phỉ nhổ một bè nước dãi xuống đất: “Hừ ! Sắp chết đến nơi rồi mà còn to mồm. Mày tường bọn tao sợ thế lực của

nhà họ Trác sao ?”

“Ha ha ha !” Gần mười tên đầu gấu hòa cùng tiếng cười cuồng dại và điên loạn với tên mặt sẹo.

“Mày nghe cho rõ đây. Một khi đã chọn cách sống ngoài vòng pháp luật,

bọn tao chỉ biết dùng luật rừng để xử tử kẻ thù của mình.” Vừa nói hắn

vừa hất hàm ra hiệu cho hai tên đồng bọn.

Hai tên kia hiểu ý, thúc nóng súng vào xương sườn Trác Phi Dương, ép hắn đứng cách xa Thư Phàm ra.

Một tên trong số bọn chúng cợt nhả sờ vào mặt Thư Phàm: “Con bé đi cùng

thằng kia cũng không tệ. Ha ha ha ! Chúng ta sắp có trò chơi để giải trí rồi.”

Thư Phàm rùng mình. Tuy rằng không hiểu hết được ngôn ngữ của bọn chúng. Nhưng nhìn cách chúng dùng tay vuốt ve má mình, và dùng ánh mắt đê tiện nhìn mình, Thư Phàm cũng đủ hiểu chúng định làm gì mình.

“Thả cô ấy ra ! Tôi sẽ đồng ý bất cứ điều kiện gì của các người.” Trác

Phi Dương đau xót nhìn Thư Phàm. Có đánh chết hắn, hắn cũng không muốn

Thư Phàm bị gần mười tên đàn ông này làm nhục.

“Bốp !” Một tên dùng ngay báng súng đánh thật mạnh vào đầu Trác Phi Dương.

“Cầm mồm ! Mày không có quyền ra điều kiện cho bọn tao. Thứ bọn tao cần

là tính mạng của hai đứa chúng mày. Nhưng trước khi để con bé kia chết,

nó phải hầu hạ dưới thân bọn tao đã.” Những tiếng cười cuồng vọng và

điên dại của gần mười tên đàn ông lại vang lên.

Trác Phi Dương đánh mạnh vào hai tên đàn ông dí súng vào xương sườn

mình. Hai tên kia vì bất ngờ, nên bị hắn đánh cho chúi nhủi ngã xuống

đất. Trác Phi Dương chưa kịp cướp lấy một khẩu súng, và nắm tay Thư Phàm lôi lại về phía mình. Hai phát súng liên tiếp vang lên, đẩy ngã thân

hình Trác Phi Dương về phía sau. Thác nước đã nuốt chửng Trác Phi Dương, trúng hai phát vào bụng đã đủ khiến hắn mất nửa cái mạng nếu không được băng bó và cấp cứu kịp thời, nói gì đến việc thác nước kia chỉ có duy

nhất một con đường tử.

“Trác Phi Dương ! Không !” Thư Phàm gào lên, chạy lao theo Trác Phi

Dương. Ba tên đàn ông đã nhanh chóng giữ chặt lấy Thư Phàm, không để Thư P