n
đánh hắn một trận. “Tên ngu ngốc và đần độn này chẳng những khiến mình
bị Trác Phi Dương bắt oan, hơn nữa còn hại mình xuýt mất mạng mấy lần.”
Càng nghĩ Thư Phàm càng căm tức, càng ra sức vặn tai Hoàng Tuấn Kiệt.
Ngồi trên máy bay, Hoàng Tuấn Kiệt lắc đầu kêu khổ, chỉ còn biết để mặc
cho Thư Phàm phát tiếc tức giận, mà không dám manh động hay ho he cầu
xin tha thứ.
“Hoàng Tuấn Kiệt !” Thư Phàm nghiến răng nghiến lợi: “Tôi mà không xử
anh, tôi thề không phải làm người.” Thư Phàm quẹt nước mắt. Vừa đau khổ
vì mất đi một người bạn tốt, một người anh trai hiếm có trên đời, vừa
căm tức Hoàng Tuấn Kiệt ngu ngốc khiến mình rơi vào hoàn cảnh không may. Thư Phàm oán hận ông trời bắt mình phải gặp một kẻ có vận mệnh xui xẻo
như Hoàng Tuấn Kiệt.
Hoàng Tuấn Kiệt thâm tình nhìn Thư Phàm. Hắn hiểu trong lòng Thư Phàm
đang không ngừng tự trách bản thân mình, đang không ngừng ăn năn dằn
vặt, nên hắn để mặc cho Thư Phàm đánh và cấu xé hắn.
Thư Phàm càng nói càng buồn phiền, càng chua xót. Một tay quẹt nước mắt, một tay Thư Phàm liên tục vặn ngoéo tai Hoàng Tuấn Kiệt: “Vì sao ? Tại
sao anh ấy lại phải chết ? Tại sao người đó không phải là em ? Em không
muốn nợ ân tình của anh ấy.”
Hoàng Tuấn Kiệt đau xót, ôm chặt lấy Thư Phàm vào lòng. Hắn vỗ nhẹ vào
lưng Thư Phàm, giọng nhẹ nhàng khuyên nhủ: “Em đừng nói thế. Anh ấy đã
coi trọng em nhiều như thế, anh ấy làm sao có thể để cho em chết trước
mặt anh ấy được. Em đã biết, anh ấy mong muốn em sống, là muốn em sống
thật tốt và vui vẻ. Em đừng phụ lòng trông mong của anh ấy.”
Mặc dù Hoàng Tuấn Kiệt thương tâm muốn chết, nhưng hắn không thể lấy oán báo ân. Hơn nữa Trác Phi Dương đã cố gắng cứu mạng của Thư Phàm, hắn
không thể trở thành một kẻ vong ân phụ nghĩa. Nếu không có Trác Phi
Dương cứu mạng của Thư Phàm mấy lần, có lẽ hắn đã không còn cơ hội để ôm ấp Thư Phàm trong vòng tay như thế này nữa.
Hắn nguyện với lòng, sẽ coi bố mẹ và em gái Trác Phi Dương là người thân của mình. Vì họ, hắn sẽ làm một điều gì đó, để trả ơn cứu mạng của Trác Phi Dương dành cho Thư Phàm.
Thư Phàm khóc rất nhiều, khóc đến khản cổ họng. Nếu không phải vì Hoàng
Tuấn Kiệt cưỡng ép Thư Phàm lên máy bay, trở về đất liền. Thư Phàm đã tự mình đi dọc dòng thác để tìm tung tích của Trác Phi Dương rồi.
Dòng thác trực tiếp đổ ra biển, vòng xoáy của nó mạnh như thế, với một
người có sức khỏe yếu như Thư Phàm, hơn nữa còn đang trong tâm trạng bất ổn, làm sao Hoàng Tuấn Kiệt có thể yên tâm để Thư Phàm đích thân đi tìm tung tích của Trác Phi Dương.
Hoàng Tuấn Kiệt đã huy động toàn bộ người đi theo cùng hắn ở lại, đi dọc theo thác nước, xuôi nguồn ra tận biển, để tìm Trác Phi Dương. Nếu Trác Phi Dương không chết, có thể hắn đã mắc phải một khe đá ngầm nào đó, và biết đâu ai đó có thể tìm thấy hắn.
Thư Phàm rất muốn ở lại tìm Trác Phi Dương, nhưng không còn đủ sức để
bước đi. Cả tinh thần và thể xác của Thư Phàm đều đã phải làm việc quá
độ, đã vượt quá giới hạn chịu đựng. Thư Phàm chỉ làm loạn được một lúc,
đã nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu, trên má vẫn còn vương nước mắt.
Hoàng Tuấn Kiệt thương tiếc, tay run run lau đi hai dòng nước mắt trên
má Thư Phàm. Hắn thực lòng rất muốn san sẻ nỗi đau và mất mát trong lòng Thư Phàm, muốn Thư Phàm được sống vui vẻ và có thể vui cười giống như
trước kia.
Hắn hối hận, thực sự rất hối hận, lẽ ra hắn không nên mang Thư Phàm sang đây, càng không nên chỉ vì một phút sao lãng nghe điện thoại, mà để lạc mất Thư Phàm.
Đi máy bay mất hơn hai tiếng. Về đến đất liền, đầu tiên Hoàng Tuấn Kiệt
cho xe đưa Thư Phàm vào bệnh viện kiểm tra sức khỏe. Hắn muốn Thư Phàm
được nghỉ ngơi và tĩnh dưỡng.
Chiều tối, sau khi nhận được cuộc gọi của Tuấn Vũ, báo tin vẫn chưa tìm
thấy tung tích của Trác Phi Dương, Hoàng Tuấn Kiệt rơi vào trầm tư. Hắn
ngồi ngây người ngắm nhìn Thư Phàm an lành chìm vào trong giấc ngủ. Tất
cả mọi thứ xảy ra quá đột ngột, khiến nhiều lúc, hắn cho rằng mình đang
mơ, đang tưởng tượng ra tất cả.
Cả đời hắn, đã mất mát quá nhiều, nên hắn không còn dám tin vào hạnh
phúc và tình yêu nữa. Nhưng kể từ khi có Thư Phàm, hắn mới dần thả lỏng
tâm tư của mình, dần chấp nhận cuộc sống có bi thương và đau khổ.
Nỗi đau trong lòng và trong tim, không giống như nỗi đau thể xác. Nỗi
đau thể xác có thể khỏi trong vòng nửa tháng, hoặc mấy tháng, nhưng nỗi
đau tinh thần lại kéo dài mãi mãi, cho đến khi tìm được một niềm an ủi
mới. Hắn biết trái tim của con người có thể chứa được vạn vật, chỉ cần
người đó chịu mở rộng lòng mình ra. Nhưng đối với hắn, đời này hắn chỉ
yêu duy nhất một người mà thôi.
Vì Thư Phàm, hắn sẽ dốc hết sức để tìm cho bằng được tung tích của Trác
Phi Dương, sẽ thay Trác Phi Dương làm những gì mà hắn vẫn chưa làm xong
được. Đối với một người ân oán rạch ròi, phân minh như Hoàng Tuấn Kiệt,
hắn không chịu được những việc làm khuất tất, không mấy trong sạch, và
phải thực hiện trong lén lút, âm thầm.
…………………
Tú Linh vừa mới biến mất được mấy tiếng đồng hồ, hai cô giúp việc trong
nhà đã báo ngay cho Châu Kiệt Phong