ng nước mắt lăn dài trên má. Thư Phàm không muốn
mình và Trác Phi Dương phải chết ở đây, không muốn cả hai trở thành cô
hồn dạ quỷ, không được cúng bái, không người nào biết mình chết ở đâu.
Không ! Ngàn vạn lần Thư Phàm không muốn như thế.
Trác Phi Dương run run ôm lấy Thư Phàm. Cảm nhận được sự sợ hãi của Thư
Phàm, hắn rất muốn lên tiếng trấn an và động viên Thư Phàm. Nhưng hắn
không dám, chỉ cần hắn lên tiếng cả hai sẽ nhanh chóng bị bọn sát thủ
phát hiện ra chỗ ẩn nấp, sẽ sớm bị bắn đạn liên tiếp vào người.
Con chim hải âu bay về phía Hoàng Tuấn Kiệt và ba người đàn ông. Mặc dù nó
chưa từng gặp Hoàng Tuấn Kiệt, nhưng linh cảm của một con vật tinh khôn
và thông minh, đã nói cho nó biết Hoàng Tuấn Kiệt là người tốt, là người đang đi tìm Thư Phàm, và chỉ có mình Hoàng Tuấn Kiệt mới có thể cứu cô
chủ của nó thoát khỏi hiểm cảnh.
Con chim hải âu đầu tiên bay là là trên đỉnh đầu Hoàng Tuấn Kiệt. Vì e
sợ những hòng súng đen ngòm trong tay Hoàng Tuấn Kiệt và ba người đàn
ông, nên nó không dám tiếp cận gần gũi, mà bay cách một khoảng khá xa ở
trên đỉnh đầu.
Hoàng Tuấn Kiệt ban đầu cũng không chú ý đến tiếng kêu kì lạ của con
chim hải âu. Nhưng sau khi chạy được một đoạn đường khá xa, mà nó vẫn cứ đi theo, Hoàng Tuấn Kiệt bắt đầu chú ý đến nó.
Hoàng Tuấn Kiệt để ý, nếu hắn đi chệch khỏi hướng nam, con chim hải âu
sẽ kêu lên những tiếng chói tai. Nhưng nếu hắn chuyển sang đi theo hướng nam, con chim sẽ kêu “gừ gừ”, vừa bay vừa có ý chờ đợi hắn trên cành
cây, cách hắn một khoảng không gần cũng không xa, đủ để lọt vào tầm mắt
của hắn.
Hoàng Tuấn Kiệt ngơ ngác nhìn. Hắn cảm thấy kì lạ, rất kì lạ. Từ kì lạ
chuyển sang quỷ dị. Con chim này giống hệt một người bạn thân thiết,
thuộc phương hướng, muốn dẫn dắt hắn đến chỗ của Thư Phàm.
Để kiểm chứng phán đoán của mình, Hoàng Tuấn Kiệt dừng lại, ngước mắt
nhìn con chim hải âu. Ba người đàn ông đang hăm hở chạy, thấy hắn đột
ngột dừng lại, cũng dừng lại theo, đưa mắt nhìn nhau. Tất cả đều cảm
thấy khó hiểu, không biết Hoàng Tuấn Kiệt định làm gì tiếp theo.
Hoàng Tuấn Kiệt nhìn chăm chú vào con chim hải âu. Con chim hải âu mở
tròn tròng mắt đen láy nhìn hắn. Cả hai giữ im lặng, trầm mặc như thế
một lúc lâu, như thể đang thăm dò trong đầu đối phương, đang suy tính
điều gì.
Ba người đàn ông ngơ ngác hết nhìn Hoàng Tuấn Kiệt, lại nhìn con chim
hải âu. Bọn họ càng lúc càng thấy hồ đồ, càng không hiểu gì cả.
“Mày biết chỗ của Thư Phàm và Trác Phi Dương ?” Khi lời nói phát ra khỏi miệng, Hoàng Tuấn Kiệt hận không thể cắt đứt đầu lưỡi mình. Đây là câu
hỏi ngu ngốc nhất, mà hắn từng mở miệng hỏi. Hắn không ngờ có ngày hắn
lẩn thẩn đến mức đi hỏi một con chim hải âu, chuyên sống gần bờ biển.
Đang lúc hắn lắc đầu, tự cười chế giễu chính bản thân mình, con chim hải âu bay vù đậu trên vai hắn, cọ cọ đầu vào má hắn, miệng kêu “gừ gừ”.
Hình ảnh thân thiết này, khiến cho ba người đàn ông đi theo cùng Hoàng
Tuấn Kiệt há hốc mồm, mắt trợn tròn nhìn con chim hải âu không chớp.
Riêng Hoàng Tuấn Kiệt đông cứng cả người. Hắn thấy chuyện này không có
thật. Từ bao giờ hắn trở thành một người thu hút động vật, và có khả
năng giao tiếp với chúng ?
Con chim hải âu sau khi thể hiện tình cảm của mình với Hoàng Tuấn Kiệt.
Ngau sau đó, nó dùng mỏ quắp vào tóc Hoàng Tuấn Kiệt, giật giật liên
tiếp mấy cái như muốn nói: mau chạy theo nó.
Hoàng Tuấn Kiệt mặc dù không hiểu gì cả, nhưng tin vào linh tính của
mình. Hắn ra hiệu cho ba người vệ sĩ chạy theo hướng bay của con chim
hải âu.
Ba người đàn ông kia, vừa chạy theo Hoàng Tuấn Kiệt và con chim hải âu,
vừa gãi đầu gãi tai. Quả thật, con chim hải âu và Hoàng Tuấn Kiệt đã
khiến cho họ trở thành những kẻ hồ đồ mất rồi.
……………….
Tiếng súng đạn không ngừng vang lên. Chẳng mấy chốc chỗ ẩn núp của Trác
Phi Dương và Thư Phàm không còn an toàn nữa. Bọn sát thủ đã phát hiện ra chỗ lẩn trốn của hai người.
Một phát súng bắn ngay tại cửa hòn giả sơn, dọa cho Thư Phàm và Trác Phi Dương một trận kinh hách. Não bộ và thần kinh của cả hai căng thẳng như dây đàn. Hai người bốn mắt nhìn nhau. Họ hiểu lần này, không còn ai có
thể cứu được mình nữa. Đây đã là con đường tuyệt lộ rồi. Cách duy nhất
ra khỏi đây, là phải nhảy xuống thác nước. Nhưng thác nước chảy ầm ầm,
sâu và rộng, hơn nữa còn có xoáy nước khổng lồ, làm sao thoát khỏi cửa
tử.
Thư Phàm và Trác Phi Dương cười khổ. Họ không muốn chết, nhưng năm lần,
bảy lượt ông Trời ép họ phải đối diện với cái chết. Nhảy xuống thác nước liệu có sống được không ? Thư Phàm và Trác Phi Dương không biết, cũng
không muốn thử. Sinh mạng ai mà chẳng quý, chẳng muốn sống thật lâu. Họ
dù là kẻ không sợ chết, cũng không muốn chết một cách lãng nhách thế
này.
Thư Phàm nắm chặt lấy tay Trác Phi Dương. Đến cuối cùng, nước mắt của
Thư Phàm cũng không còn chảy ra nữa. Thư Phàm không muốn rơi lệ, cũng
không muốn Trác Phi Dương thương tâm vì mình. Chết thì chết, chết thì có gì mà sợ.
Tự an ủi, tự động viên chính mình. Thư Phàm nhoẻn miệng cười, môi mấp
máy: “Trác Phi Dương ! Chú
