c tiêu duy nhất của Hoàng Tuấn Kiệt là đảm bảo an toàn và cứu thoát Thư Phàm khỏi vòng vây của bọn sát thủ.
Tiếng súng, tiếng bắn nhau nổ ra, làm vang cả một góc rừng. Trong khi
những người đàn ông kia lo giải quyết bọn sát thủ, Hoàng Tuấn Kiệt lao
đến bên cạnh Thư Phàm.
Thư Phàm trừng trừng nhìn hình ảnh Hoàng Tuấn Kiệt băng qua súng đạn,
chạy về phía mình. Khi hình ảnh của Hoàng Tuấn Kiệt lọt vào trong đáy
mắt, cũng là lúc trái tim của Thư Phàm tan chảy, trên môi Thư Phàm nở
một nụ cười. Cuối cùng người đàn ông mà Thư Phàm, ngày chờ, đêm mong
cũng đã đến.
Nhìn thấy nụ cười nở trên môi Thư Phàm, và những giọt nước mắt trong veo không ngừng lăn dài xuống má, trái tim Hoàng Tuấn Kiệt vừa cảm thấy
ngọt ngào vừa cảm thấy chua xót. Hắn không ngừng tự trách bản thân mình
đã khiến Thư Phàm chịu khổ.
Tên có nhiệm vụ canh gác và trông chừng Thư Phàm thấy có biến, hắn ta
tuy rằng tiếc thân hình ngọc ngà của Thư Phàm, nhưng vì nghĩ trong lúc
chạy loạn không thể mang cả Thư Phàm theo, nên bóp cò nổ súng.
Khi tên kia vừa mới chạm vào cò súng, Hoàng Tuấn Kiệt nhanh tay hơn đã
bắn hai phát liên tiếp, một phát trúng vào cánh tay phải của hắn, phát
còn lại xuyên vào đầu hắn.
“Thư Phàm !” Hoàng Tuấn Kiệt khản giọng gọi, mũi khụt khịt. Hắn rất muốn khóc, khóc vì xúc động và khóc vì sung sướng. Người con gái mà hắn lúc
nào cũng đặt trong tim, cuối cùng cũng đã tìm được và bình an vô sự.
Dùng dao Hoàng Tuấn Kiệt nhanh chóng cắt đứt dây chạc, ôm chặt lấy Thư Phàm vào lòng.
Thư Phàm vùi đầu vào ngực Hoàng Tuấn Kiệt. Có bao nhiêu nước mắt Thư
Phàm đều tuôn hết cả ra. Bây giờ, Thư Phàm không còn cố tỏ ra mạnh mẽ
nữa, Thư Phàm muốn khóc cho thỏa, muốn làm nũng, muốn được ôm ấp, muốn
được vuốt ve và an ủi.
Hoàng Tuấn Kiệt hít lấy mùi hương trên cơ thể Thư Phàm, cố hít lấy hơi
ấm mà đã hơn nửa tháng nay hắn không có cơ hội để cảm nhận. Hắn ôm Thư
Phàm thật chặt, muốn Thư Phàm hòa tan vào cơ thể hắn, vĩnh viễn cũng
không chia lìa.
Vòng tay ôm của Hoàng Tuấn Kiệt tuy rằng khiến Thư Phàm đau, nhưng Thư
Phàm thấy hạnh phúc và ấm áp. Chỉ cần có Hoàng Tuấn Kiệt ở bên cạnh, Thư Phàm không còn sợ gì nữa.
Mãi một lúc lâu thật lâu, Hoàng Tuấn Kiệt mới chịu buông Thư Phàm ra.
Cởi áo khoác ngoài, Thư Phàm ôm gọn lấy thân thể gầy yếu của Thư Phàm.
“Em……” Hoàng Tuấn Kiệt khàn giọng, lúng túng không biết nói như thế nào cho phải.
“Hoàng Tuấn Kiệt !” Thư Phàm ngước mắt nhìn Hoàng Tuấn Kiệt, đáy mắt long lanh lệ.
Hoàng Tuấn Kiệt đau xót, tay run run chạm nhẹ vào gò má Thư Phàm: “Anh…anh xin lỗi, anh….”
Bỗng nhiên, Thư Phàm túm chặt lấy cổ áo của Hoàng Tuấn Kiệt, dơ thẳng
tay tát thật mạnh vào má hắn: “Hoàng Tuấn Kiệt ! Anh là đồ vô trách
nhiệm ! Đồ xấu xa ! Đồ ngu ngốc ! Anh có biết vì sự vô trách nhiệm của
anh mà hơn nửa tháng vừa qua, tôi sống khổ sống sở như thế nào không hả
?” Đấm đá liên tục vào người hắn, Thư Phàm căm phẫn quát: “Hu hu hu !
Tôi hận anh ! Tôi căm ghét anh ! Tôi muốn giết chết anh !”
Trong khi mọi người còn đang lo giải quyết bọn sát thủ, phối hợp cùng
cảnh sát Hồng Kông. Thư Phàm lo đánh đá, tát và mắng Hoàng Tuấn Kiệt cho hả. Hoàng Tuấn Kiệt đứng im để cho Thư Phàm đánh, hắn chẳng những không trốn tránh, không tức giận, mà ngược lại hắn còn say đắm nhìn Thư Phàm, môi nở một nụ cười như một thằng ngốc.
Thư Phàm vừa giận vừa thẹn, càng ra lực đánh hắn, đến khi đánh vào bụng
hắn, vết thương chưa lành rỉ máu, Thư Phàm mới kinh hoàng nhớ ra hắn
đang bị thương, chưa khỏi.
“Anh…anh không sao chứ ?” Thư Phàm hu hu khóc, tay luống cuống vén áo sơ mi của hắn lên. Gặp được hắn, khiến Thư Phàm vừa yêu vừa hận. Có lẽ yêu hắn nhiều hơn hận, nên khi thấy hắn bị thương, Thư Phàm đã cuống cả
lên.
Nụ cười ngu ngốc vẫn nở trên môi Hoàng Tuấn Kiệt, mặc dù sắc mặt của hắn cũng gầy mòn và xanh xao chẳng khác gì Thư Phàm. Nhưng chỉ cần Thư Phàm không sao thì dù có phải mất cả cái mạng hắn cũng không cần.
Biết tin Trác Phi Dương đã chết, tâm trạng của Hoàng Tuấn Kiệt trầm xuống.
Mặc dù hắn rất hận Trác Phi Dương vô cớ bắt và giam giữ Thư Phàm, khiến
Thư Phàm rơi vào vòng nguy hiểm. Nhưng hắn không mong rằng Trác Phi
Dương đã chết. Hơn nữa, hắn còn biết rằng Trác Phi Dương đã mấy lần cứu sống mạng của Thư Phàm. Kể ra hắn phải biết ơn Trác Phi Dương về điều
đó, nhưng thâm tâm hắn lại sợ Thư Phàm vì điều này, cảm thấy áy náy và
không còn muốn sống bên cạnh hắn nữa.
Thư Phàm tuy là một cô gái coi trời bằng vung, không sợ chết, nhưng
không phải là một cô gái ngốc nghếch, không hiểu thế thái nhân tình.
Trong mấy ngày sống cùng Hoàng Tuấn Kiệt và Trác Phi Dương, Thư Phàm đã
nhận ra được tình cảm của bản thân mình. Đã biết giữa yêu và thích khác
nhau nhiều như thế nào ? Cũng hiểu giữa cảm kích và biết ơn, với yêu sâu sắc và yêu thật lòng sẽ khiến con người ta đi đến đâu. Tình cảm mà Thư
Phàm dành cho Trác Phi Dương không phải là yêu, mà là cảm giác cảm kích
và biết ơn. Còn đối với Hoàng Tuấn Kiệt là vừa yêu lại vừa hận.
Mỗi lần nghĩ về Hoàng Tuấn Kiệt, Thư Phàm lại hận không thể xông lê
