g tấc, cả tinh thần và thể xác của Thư Phàm và Trác Phi Dương đã ở trong tình trạng cực hạn. Họ
sớm đã không còn chịu nổi nữa rồi. Ăn đói, mặc rách, sức khỏe của cả hai yếu dần đi, da dẻ tái nhợt và hơi xanh xao do không có ánh nắng mặt
trời.
Thư Phàm ngẩn người nhìn thác nước. Tạm quên đi những nỗi lo âu và phiền muộn trong lòng, Thư Phàm chạy lại gần dòng suối, vốc nước rửa mặt. Tay vẫy vẫy, miệng vui vẻ gọi Trác Phi Dương: “Lại đây ! Lại đây ! Nước mát lắm.”
Trác Phi Dương mỉm cười, bước lại gần chỗ Thư Phàm đang đứng. Nếu cả hai không phải đang trong hoàn cảnh ngàn cân treo sợi tóc, hắn muốn cùng
Thư Phàm cắm trại ở đây, cùng nhau ngắm cảnh và trải qua những giờ phút
vui vẻ, tràn đầy tiếng cười. Nhưng thật đáng tiếc, hắn và Thư Phàm vốn
không có lúc nào được sống yên, cả hai đang phải vật lộn với cuộc sống
không may của mình. Chỉ cần một chút sơ sẩy, và mất cảnh giác, tính mạng của cả hai có thể mất bất cứ lúc nào.
Thư Phàm lội hẳn xuống nước. Khi phát hiện trong suối có những con cá
đầy đủ sắc màu, trông thật đẹp mắt, đang tung tăng bơi lội trước mặt,
không thể tự chủ được Thư Phàm đã vui đùa, tay chộp bắt hết con cá này
đến con cá kia.
Trác Phi Dương dung túng để Thư Phàm vui đùa, tạm quên đi những nỗi lo
lắng và phiền muộn trong lòng. Hắn hiểu giờ phút vui vẻ này không thể
kéo dài được lâu, vì chỉ lúc nữa thôi, cả hai phải cùng nhau chạy trốn.
Lưu lại một chỗ quá lâu, sẽ để lộ ra sơ hở và sẽ sớm bị bọn sát thủ đuổi kịp từ phía sau.
Bỗng từ trên cao, con chim hải âu kêu lên những tiếng chói tai. Âm thanh này quen thuộc đến nỗi, cả Trác Phi Dương và Thư Phàm đều hiểu rằng bọn sát thủ đã gần đuổi đến nơi rồi.
Quăng trả bọn cá xuống nước, Thư Phàm cuống quýt lội lên bờ. Trác Phi
Dương nắm chặt lấy tay Thư Phàm, lôi Thư Phàm chạy theo mình. Mới có gần một ngày, bọn sát thủ đã theo kịp được đến đây, chứng tỏ khả năng truy
tìm dấu vết của bọn chúng rất cao.
Thư Phàm và Trác Phi Dương chạy đi, cả hai chạy lên đến đỉnh của ngọn
thác. Phía sau gần mười tên sát thủ, lăm lăm súng trong tay, mắt sắc bén và hung dữ như chim ưng, vừa đuổi theo vừa bóp cò. Những tiếng “đùng”,
“đoàng” làm náo loạn cả khu rừng, Hoàng Tuấn Kiệt và ba người đàn ông đi cách gần hơn chục cây số cũng nghe thấy.
Hoàng Tuấn Kiệt và ba người đàn ông đứng khựng lại, tai chăm chú lắng
nghe. Trái tim Hoàng Tuấn Kiệt gần như ngừng đập, các cơ quan trong cơ
thể hắn căng cứng. Hắn hiểu tiếng súng kia vì sao lại có. Chắc chắc là
bọn sát thủ đang bắn cảnh cáo Thư Phàm và Trác Phi Dương, hoặc có thể
bọn chúng đang giết chết lẫn nhau.
Không kịp suy nghĩ nhiều, Hoàng Tuấn Kiệt băng mình chạy đi, chạy theo
tiếng súng. Ba người đàn ông xốc gọn ba lô chạy theo phía sau Hoàng Tuấn Kiệt.
Những tiếng “đùng”, “đoàng” liên tiếp vang lên, đã dẫn đường cho Hoàng
Tuấn Kiệt và ba người đàn ông phía sau. Dù họ cách xa Thư Phàm và Trác
Phi Dương một đoạn khá xa, nhưng họ vẫn không muốn bỏ cuộc. Cả bốn người phóng hết tốc lực chạy đi, bất chấp gai rừng và cây dại.
Tiếng súng sượt qua vai và tóc Thư Phàm, tạo nên những âm thanh vèo vèo
nghe thật ghê rợn. Thư Phàm mặc dù sợ muốn chết, chân tay luống cuống
muốn ngã nhào, nhưng vẫn kiên cường, cắn chặt môi, cố gắng không bật ra
tiếng hét nào, cố gắng chạy theo Trác Phi Dương.
Đất dưới chân Thư Phàm và Trác Phi Dương bị cày lên bởi những viên đạn
cắm sâu vào lòng đất, tạo nên những âm thanh phành phạch. Nghe thấy
tiếng xé gió, Trác Phi Dương linh hoạt kéo Thư Phàm ngã xuống đất, lăn
vào một bụi dậm, tránh được một viên đạn gần trong gang tấc. Chị nghe
“Phạch” và “đoàng” một tiếng, viên đạn khiến cục đá nhỏ vỡ ra làm đôi.
Thư Phàm nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc, mắt kinh hoàng nhìn viên đá đã tan thành mảnh vụn nằm dưới chân, cách xa mình gần một mét. Tưởng tượng viên đá kia chính là thân thể mình, cả người Thư Phàm bất giác run lên.
Trác Phi Dương mắt bình tĩnh quan sát bốn phía, tay nắm chặt lấy tay Thư Phàm, run giọng bảo Thư Phàm: “Đừng sợ ! Bọn chúng sẽ không sớm tìm
được ra chỗ ẩn nấp của chúng ta đâu.”
Thư Phàm để ý thấy nơi ẩn nấp của hai người là một hòn giả sơn, nằm gầm
dưới lòng đất, bên trên là thác nước. Thấy yên tâm phần nào, cơ thể căng cứng của Thư Phàm thả lỏng dần dần. Thư Phàm và Trác Phi Dương có thể
nghe được tiếng tim đập thình thình trong lồng ngực của nhau. Cả hai đều sợ hãi quá độ. Lúc nãy, chỉ một chút nữa thôi, một trong hai người đã
trúng đạn rồi.
Gần mười tên đàn ông không bỏ cuộc sớm như thế, chúng lùng xục và xả đạn lung tung, miệng quát tháo ầm ĩ. Bọn chúng đều biết Thư Phàm và Trác
Phi Dương đều không có vũ khí tự vệ, nếu lần trước không được bọn thú
trong rừng giúp sức, Trác Phi Dương và Thư Phàm đã sớm bị bọn chúng bắn
chết.
Con chim hải âu sau khi kêu lên những âm thanh chói tai, nó nhanh chóng bay đi.
Thư Phàm hồi hộp lắng nghe tiếng bước chân và tiếng súng của bọn sát
thủ. Nghe thấy bọn chúng đang đi dần về phía mình và Trác Phi Dương đang trốn, trái tim Thư Phàm đóng băng cả lại. Thư Phàm ôm chặt lấy người
Trác Phi Dương, hai dò