XtGem Forum catalog
Bạn Trai Xấu Xa

Bạn Trai Xấu Xa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3217453

Bình chọn: 8.5.00/10/1745 lượt.

à nhỏ nhất, mắt

căng ra cố gắng nhìn xuyên qua bóng tối. Lòng Trác Phi Dương nóng như

lửa đốt, hắn rất muốn nhanh chóng khám phá xong lòng miệng hang đá, để

ra bên ngoài tìm Thư Phàm, hắn không muốn Thư Phàm đứng đợi một mình

trước cửa hang. Nếu không phải do tình huống bắt buộc, hắn tuyệt không

muốn để Thư Phàm rời xa khỏi tầm mắt của mình.

Thư Phàm bám theo hình bóng của Trác Phi Dương. Càng đi Thư Phàm càng đi sâu vào trong hang đá. Trác Phi Dương nghe thấy tiếng kêu quen thuộc

của con chim hải âu rất gần mình, theo phản xạ hắn quay lại. Bỗng dưng,

hắn có linh cảm không hay, hắn tưởng Thư Phàm đã gặp phải chuyện gì đó

bất trắc nên con chim hải âu mới bay vào đây cầu cứu hắn. Nhưng khi nhìn thấy ánh lửa bập bùng và hình bóng Thư Phàm nằm gọn trong đáy mắt, tâm

trạng hoảng loạn và căng thẳng của Trác Phi Dương thả lỏng dần dần, đồng thời hắn thấy tức giận. Tại sao Thư Phàm không chịu ngoan ngoãn đứng

đợi hắn ở bên ngoài, lại theo hắn đi vào trong này làm gì ? Nếu chẳng

may trong hang đá thật sự có gấu, thì biết phải làm sao ?

“Thư Phàm !” Trác Phi Dương bực bội, cao giọng quát nhỏ: “Tại sao cô lại vào đây ? Tôi đã dặn dò cô đứng đợi ở bên ngoài rồi kia mà ?”

Thấy Trác Phi Dương vẫn bình yên vô sự, Thư Phàm vỗ vỗ ngực, mỉm cười

thật tươi, quan tâm hỏi hắn: “Anh không sao chứ ? Có phát hiện nguy hiểm gì không ?”

Nhìn nụ cười và ánh mắt dịu dàng, nghe giọng nói hỏi han quan tâm của

Thư Phàm, cơn giận trong Trác Phi Dương xẹp xuống như quả bóng xì hơi:

“Không có. Tôi vẫn chưa phát hiện được gì.”

“Tốt quá !” Thư Phàm tiến lại gần Trác Phi Dương, tự nhiên nắm lấy tay hắn. Sương đêm xuống, Thư Phàm có chút lạnh.

Trác Phi Dương cảm nhấn được sự sợ hãi qua bàn tay lạnh giá và hơi run

rẩy của Thư Phàm. Siết nhẹ tay Thư Phàm, Trác Phi Dương mỉm cười: “Đừng

lo ! Tôi nghĩ trong này chắc không có gấu đâu. Tôi đã đi được gần đến

cuối hang đá rồi, mà vẫn chưa thấy bóng dáng một con gấu nào cả.”

Thư Phàm mỉm cười, gật đầu, cùng Trác Phi Dương đi sâu vào trong hang đá.

Đúng như những gì mà Trác Phi Dương đã dự đoán, trong hang đá không hề

có gấu, vả lại hang đá cũng không sâu lắm, chỉ có một đường đi duy nhất, không hề có ngóc ngách.

Để tránh bị bọn sát thủ phát hiện ra mình, cả hai nhóm lửa giữa lòng

hang đá. Thư Phàm giúp Trác Phi Dương xiên cá vào que củi tươi đã bẻ

trên đường đi. Công việc nướng cá, Thư Phàm giao cho Trác Phi Dương. Khi mùi thơm của cá bay vào mũi, Thư Phàm xoa xoa chiếc bụng đã đói meo,

đang kêu gào đòi ăn.

Trác Phi Dương cẩn thận đưa cho Thư Phàm một xiên cá nướng vàng ươm. Thư Phàm hoan hỉ đón lấy, bất chấp vẫn còn nóng, vội cắn ngay một miếng vào thân cá. Vì ăn hấp tấp, lưỡi Thư Phàm bỏng rãy, tuy nhiên Thư Phàm

không chịu nhả miếng cá vàng ươm, thơm nức trong miệng ra, mà cố nuốt

trôi xuống cổ họng. Thư Phàm hà hơi, liên tục phẩy tay gần miệng cho bớt nóng.

Trác Phi Dương phì buồn cười, dùng chiếc lá múc cho Thư Phàm một ít nước đựng trong chiếc túi da. Sau khi uống ít nước do Trác Phi Dương đưa,

Thư Phàm thấy bớt nóng hơn, tiếp tục cúi đầu ăn nốt con cá nướng được

xiên vào que củi tươi.

Trác Phi Dương chăm chỉ nướng xong năm xiên cá, lúc này hắn mới ngừng

tay và ăn một con cá nướng. Trong khi đó, Thư Phàm đã chuyển sang ăn con cá thứ hai, vừa ăn Thư Phàm vừa bón cho con chim hải âu ăn cùng. Từ lúc sống trên đảo hoang cùng Trác Phi Dương và Thư Phàm, con chim hải âu đã làm quen với thức ăn được nướng chín.

Thư Phàm tuy phàm ăn, nhưng lại ăn rất ít. Chỉ ăn được hai con cá, Thư

Phàm đã no bụng không còn muốn ăn nữa. Một mình con chim hải âu, ăn hết

hơn một con cá. Trác Phi Dương ăn hết hai con cá.

Ăn uống no say, con chim hải âu bay ra ngoài cửa hang, đứng cảnh giới,

Thư Phàm và Trác Phi Dương đốt một đống củi khá to, cả hai ngồi xung

quanh đống lửa, cùng sưởi ấm và nói chuyện phiếm.

Thư Phàm vẫn còn thắc mắc, muốn biết nguyên nhân vì sao Trác Phi Dương

lại cho người bắt cóc và giam giữ mình. Nhân cơ hội chỉ có hai người,

không có việc gì để làm, hơn nữa vẫn còn chưa thấy buồn ngủ, Thư Phàm

lại hỏi Trác Phi Dương: “Anh vẫn không thể nói cho tôi biết nguyên nhân

vì sao anh bắt cóc tôi được sao ?”

Trác Phi Dương luồn tay vào tóc, mắt nhìn Thư Phàm: “Tôi biết tôi cho

người bắt cô là không đúng. Chuyện này cũng chỉ là do bất đắc dĩ, tôi

trong một phút nông nổi đã nghĩ ra cách này để trừng phạt Hoàng Tuấn

Kiệt. Nhưng hiện giờ, tôi thấy hối hận rồi. Khi nào thoát ra khỏi đây,

tôi sẽ cho người đưa cô về với Hoàng Tuấn Kiệt.”

Thư Phàm tự dưng thấy tức giận ngút trời, cao giọng mắng Trác Phi Dương: “Anh cho tôi là ai, là một món hàng hóa hay sao, mà anh có thể, thích

thì bắt tôi đi, còn không thích thì mang trả tôi về ?”

“Tôi xin lỗi.” Trác Phi Dương bối rối nói, ngữ khí có vẻ trầm trọng.

Thư Phàm bĩu môi: “Anh chỉ đơn giản nói một câu xin lỗi là xong hả ? Ít

nhất anh phải bồi thường danh dự cho tôi, chưa hết anh phải trả lại công đạo cho tôi, trong mấy ngày tôi bị anh bắt nhốt và cầm tù.” Thư Phàm

thao thao bất tuyệt, dơ cao nắm đấm: “Còn nữa, anh