do Thư Phàm nhặt về để làm cảnh. Chúng điên tiết đá sập chiếc lều, hò
hét nhau mau tỏa ra xung quanh, truy tìm hình bóng Thư Phàm và Trác Phi
Dương.
Khi biết Trác Phi Dương và Thư Phàm chưa chết, chúng tức giậc cực điểm
đã dùng lửa, hỏa thiêu chiếc lều mà chúng đá và giẵm gãy nát lúc nãy.
Gần mười người đàn ông chia thành ba nhóm đi theo ba hướng khác nhau.
Chúng quyết tâm phải giết chết bằng được Thư Phàm và Trác Phi Dương.
Bọn đàn ông bặm trợn, quanh năm sống lén lút, làm ăn phạm pháp, quen
thuộc với cuộc sống rừng rú hơn Trác Phi Dương và Thư Phàm, nên chỉ bằng mấy dấu vết mà cả hai để lại, chúng dễ dàng lần ra được manh mối.
Thân ảnh của bọn chúng chạy vun vút, bám theo Trác Phi Dương và Thư Phàm sát gót.
Thư Phàm là một cô gái chân yếu tay mềm, chưa bao giờ phải trải qua cuộc sống khổ cực, cũng chưa từng phải sống trong rừng, nên không thể so
sánh với bọn đàn ông hung dữ và độc ác hơn ma quỷ kia.
Trác Phi Dương tuy đã từng đi săn và trải qua cuộc sống ở trong rừng,
nhưng hiện giờ hắn đang bị thương, sức khỏe yếu kém, trong tay không có
súng ống, không có vũ khí phòng thân, hơn nữa còn phải dắt theo một cô
gái. Nếu một mình hắn, thì may ra còn có cơ hội chạy thoát thân, hay tìm cách lật ngược tình thế. Nhưng với tình hình hiện tại, thì xem ra lành
ít dữ nhiều.
Thư Phàm và Trác Phi Dương, chạy mỗi lúc một xa, càng chạy càng đi sâu vào
trong rừng. Mặt trời trên cao đã dần tắt, ánh sáng màu vàng vọt không
thể chiếu xuyên qua những tầng lá dày trong khu rừng. Mặt đất trơn
trượt, Thư Phàm và Trác Phi Dương bước thấp bước cao, đã mấy lần Thư
Phàm xuýt ngã nhà xuống đất. Nếu không có Trác Phi Dương đỡ, Thư Phàm đã ngã bầm dập không biết bao nhiêu lần.
Thân váy đã rách lỗ chỗ nhiều chỗ, mái tóc tơ mềm mượt màu đen bị gió
thổi tung về đằng sau, trên đỉnh đầu dính nhiều lá cây rừng.
Quần áo trên người Trác Phi Dương cũng không khá hơn Thư Phàm bao nhiêu. Chiếc áo thun màu trắng đã bị gai cào rách, chiếc quần màu xám đen dính bùn đất.
Nhìn Thư Phàm và Trác Phi Dương lúc này trông rất chật vật và khổ sở. Họ là hai kẻ chạy loạn, đang cố chạy trốn để giữ lấy mạng sống của mình.
Con đường phía trước mờ mịt, không đủ ánh sáng. Tất cả họ đều dựa theo
bản năng của mình để chạy.
Chạy và chạy, không biết thời gian đã qua bao lâu. Đến lúc mệt không kịp thở, không thể chạy nổi nữa, Thư Phàm loạng choạng xuýt ngã, nói không
ra hơi: “Trác…Trác Phi Dương ! Tôi mệt lắm rồi, tôi không chạy nổi nửa
đâu.”
Đang chạy, Trác Phi Dương dừng lại, quay sang nhìn Thư Phàm: “Cô thấy trong người thế nào ?”
“Tôi sắp chết rồi.” Thư Phàm bực bội nói: “Anh không thấy tôi chạy không kịp thở hay sao ?”
Trác Phi Dương đưa mắt cảnh giác nhìn xung quanh. Tuy rằng tạm thời bọn
người xấu kia chưa đuổi kịp hai người, nhưng sẽ rất nhanh thôi, bọn
chúng sẽ đuổi đến nơi.
“Đi thôi !” Trác Phi Dương dù muốn để cho Thư Phàm nghỉ ngơi lấy sức,
nhưng vì sự an toàn của hai người, hắn đành phải dìu Thư Phàm đi.
Thư Phàm mệt mỏi, hơi thở đứt quãng, run rẩy bước theo Trác Phi Dương.
Con chim hải âu bay về đậu trên vai Thư Phàm. Từ lúc Thư Phàm và Trác
Phi Dương chạy sâu vào rừng, con chim hải âu khôn ngoan đã không còn kêu lên bất cứ một tiếng nào nữa. Nó sợ sẽ báo động cho gần mười tên đàn
ông bặm trợn và hung dữ kia biết.
Trác Phi Dương nắm chặt tay Thư Phàm dắt đi. Cả hai đã chạy được một
đoạn đường khá xa. Ở giữa rừng sâu, hai người đều không biết mình đang ở đâu. Nói một cách chính xác, cả hai đang bị lạc đường.
Tối nay, họ không chỉ đối mặt với thú dữ ăn thịt người trong rừng, họ
còn phải tìm cách lẩn trốn bọn sát thủ đang đuổi theo từ phía sau. Chưa
có lúc nào, Thư Phàm lại thấy sợ hãi và hoảng loạn như thế. Cũng may,
bên cạnh Thư Phàm còn có Trác Phi Dương. Nếu không, một cô gái chân yếu
tay mềm như Thư Phàm thì làm được gì.
“Tôi khát nước !” Thư Phàm liếm môi, mắt dáo dác nhìn xung quanh, cố tìm kiếm một dòng suối.
Trác Phi Dương thương xót nhìn Thư Phàm. Trong ánh sáng mờ nhạt của khu
rừng, đôi mắt hắn sáng rực như ánh lửa trong đêm đông, dung hòa những
nỗi sợ mà Thư Phàm phải chịu đựng.
“Tôi đưa cô đi tìm một dòng suối nào đó.” Siết tay Thư Phàm, Trác Phi Dương vừa đi vừa lắng tai nghe.
Con chim hải âu nghe hiểu Thư Phàm đang nói gì, nó lập tức cất cánh bay đi.
Thư Phàm chỉ tay theo hướng bay của con chim hải âu: “Chúng ta cứ đi theo nó. Tôi tin rằng nó đang định hướng cho chúng ta đi.”
Trác Phi Dương quẹt mồ hôi trên trán, mỉm cười bảo Thư Phàm: “Con chim hải âu của cô rất thông minh.”
Thư Phàm cười, tự hào khoe con chim hải âu của mình: “Điều này là tất
nhiên. Nếu không nhờ nó, có lẽ cả hai chúng ta đều làm mồi cho cá rồi.”
Trác Phi Dương gật đầu, đáp: “Cô nói đúng. Hai chúng ta đều phải cảm tạ công ơn cứu mạng của nó.”
Thư Phàm mặc dù vẫn còn rất sợ hãi, nhưng nói chuyện phiếm với Trác Phi
Dương về con chim hải âu, khiến tinh thần của Thư Phàm bớt căng thẳng và bớt hỗn loạn hơn.
Con chim hải âu dẫn cả hai hết đi theo hướng đông, lại đi theo hướng
tây. Cả hai không xác định được ph
