Tú Linh nằm để điều tra.” Trợ lý Tân lắp bắp, tuôn
ra một hơi thật dài, như sợ Vũ Gia Minh không tin tưởng mình, cho rằng
mình bịa đặt ra tất cả.
“Nói như thế có nghĩa là Châu Kiệt Phong đã lợi dụng sự mất trí nhớ của
Tú Linh để lừa gạt cô ấy ?” Trong người Vũ Gia Minh giờ có hai ngọn lửa
đang bốc cháy, một ngọn lửa trong trái tim hắn, một ngọn lửa hận thù
đang thiêu đốt lý trí.
Trợ lý Tân đáng thương không dám nhìn vào đôi mắt lạnh lẽo ngàn năm băng tuyết của Vũ Gia Minh, chỉ biết cúi đầu, run run đáp: “Vâng.”
“Rầm !” Vũ Gia Minh tức giận đập bàn. Âm thanh vang lên như tiếng chuông ngân, đã dọa Trợ lý Tân nhảy dựng, theo phản xạ lùi ra sau mấy bước
chân, mắt len lén nhìn Vũ Gia Minh. Trợ lý Tân nuốt nước bọt, cô họng
khô khốc, mồ hôi lạnh tuôn ra đầm đìa.
“Đáng chết ! Dám lợi dụng người con gái của tôi.” Mắt Vũ Gia Minh vằn
đỏ, tất cả mọi phẫn nộ và âm ngoan đều được ẩn dấu sâu trong đôi mắt
lạnh lẽo của hắn.
Đang tức giận phừng phừng, đột nhiên Vũ Gia Minh nghĩ đến một chuyện,
hắn trừng mắt, hỏi Trợ lý Tân: “Đã điều tra ra được nguyên nhân vì sao
Tú Linh lại bị tai nạn giao thông chưa ?” Vũ Gia Minh không tin Tú Linh
bỗng dưng bỏ đi lang thang ngoài đường, hơn nữa còn băng qua đường mà
không ngó trước ngó sau. Trong ấn tượng của hắn, Tú Linh là một cô gái
nhát gan, tuyệt không dám bỏ đi lung tung như thế.
Trợ lý Tân rụt rè, mắt lo sợ nhìn Vũ Gia Minh, ngập ngừng nửa muốn nói nửa lại không.
“Nói đi !” Vũ Gia Minh quát, đi kèm theo là một tiếng đập bàn thật to:
“Nếu mà còn không chịu nói, đừng trách tôi ra tay độc ác.”
“Tôi nói, tôi nói !” Trợ lý Tân kêu khổ, tự trách mình ngu ngốc khi dám thử thách sức chịu đựng của Vũ Gia Minh.
“Nói đi !” Vũ Gia Minh thu lại ánh mắt có thể giết người, trầm giọng ra lệnh.
“Cô Tú Linh sở dĩ bỏ đi lang thang ngoài đường là do trước đó cô ấy đã
gặp riêng cô Đào Tuyết Viên ngoài vườn.” Trợ lý Tân vừa lau mồ hôi trán, vừa run giọng trả lời Vũ Gia Minh.
“Cái gì !” Một lần nữa, Vũ Gia Minh lại quát ầm lên. Hắn đứng bật dậy
như lò xo, đôi mắt lãnh lẽo của hắn mãnh liệt chiếu thẳng vào người Trợ
lý Tân.
Trợ lý Tân co rúm lại như một con sâu dóm, hận không thể tìm được một
cái khe nẻ để chui xuống. “Tại sao mình phải phục vụ một ông chủ âm
ngoan và đáng sợ như Vũ Gia Minh ?” Trợ lý Tân khóc không ra nước mắt,
trong lòng đang oán thầm số phận không may của mình.
Từ từ Vũ Gia Minh ngồi xuống ghế, khuôn mặt hắn khôi phục lại sự băng
lãnh thường ngày. Vẻ mặt hắn không tỏ rõ hờn giận, cũng không để lộ ra
bất cứ cảm xúc nào. Nhìn hắn lúc này chỉ thấy một khuôn mặt phẳng như
gương, lạnh như băng đá.
Vũ Gia Minh dù không nghe được cuộc nói chuyện giữa Tú Linh và Đào Tuyết Viên, nhưng hắn cũng có thể đoán được tám, chín phần. Hắn đoán nhất
định Đào Tuyết Viên đã dùng những lời lẽ cay độc, bịa chuyện nói rằng cô ta là vợ chưa cưới của hắn, khiến Tú Linh khóc lóc và thương tâm bỏ đi. Chỉ có như thế, Tú Linh mới đi lang thang ngoài đường, mới băng qua
đường mà không nhìn trước ngó sau, dẫn đến tai nạn giao thông.
Chỉ cần nghĩ trong hơn nửa tháng vừa qua, Tú Linh nằm trên giường, phải
vượt qua bệnh tật một mình, phải trải qua nỗi sợ hãi và cô đơn khi không nhớ ra được mình là ai, hơn nữa hắn còn không có ở bên cạnh để chăm sóc và an ủi động viên, Vũ Gia Minh đã căm hận đến mức muốn giết người.
“Giỏi lắm Đào Tuyết Viên, cô dám bày trò lừa gạt tôi, lại còn dám hại
đến Tú Linh ?” Vũ Gia Minh nhếch mép, cười nhạt: “Đã thế, cô đừng trách
tôi ra tay độc ác với cô.” Hơn nửa tháng nay, hắn vừa mải lo tìm kiếm Tú Linh, vừa phải lo công việc làm ăn của gia đình, nên tạm thời buông tha không đếm xỉa gì đến Đào Tuyết Viên, vẫn để cho cô ta lượn lờ xung
quanh mình. Nhưng hôm nay, mọi chuyện đã kết thúc. Hắn tuyệt đối không
thể để cho người gián tiếp hại Tú Linh xuýt mất mạng sống yên ổn trên
đời.
Biết Tú Linh không phản bội lại mình, chỉ là do bị mất trí nhớ nên mới
thế, Vũ Gia Minh không còn trách và oán hận Tú Linh nữa. Nhớ đến khuôn
mặt tái nhợt, những giọt nước trong veo và đôi mắt ngơ ngác thất thần
của Tú Linh vào buổi tối hôm trước, lòng Vũ Gia Minh đau nhói.
Là do hắn ngu ngốc, nên mới không nhận ra tình trạng không bình thường
của Tú Linh. Giờ thì mọi hiểu lầm đã được làm sáng tỏ, hắn tin rằng sẽ
sớm tìm ra cách đưa Tú Linh trở về bên cạnh mình, hơn nữa hắn còn phải
tìm bác sĩ giỏi để chữa trị căn bệnh bị mất trí nhớ tạm thời của Tú
Linh.
Đào Tuyết Viên không phải là một cô gái đơn giản, cô ta có đầy đủ sự âm
ngoan của một con người thâm độc. Buổi tối hôm đến dự tiệc nhà họ Châu,
bắt gặp hình ảnh Vũ Gia Minh cuống cuồng lo sợ khi thấy Tú Linh sắp ngất xỉu, mặc dù Tú Linh đã là vợ chưa cưới của người khác, cô ta đã hiểu ra rằng vĩnh viễn trong lòng Vũ Gia Minh chỉ có duy nhất một hình bóng là
Tú Linh.
Cô ta làm sao có thể chấp nhận được sự thật này. Nguyên tắc làm người
của cô ta là không ăn được thì phải đạp bỏ. Cô ta đã phải dụng tâm làm
nhiều chuyện như thế, cô ta không muốn bị trắng tay, không được một thứ
gì cả.
Cô ta mặc k