ứ gì mà hắn cho rằng Thư Phàm sẽ sợ thì trái ngược hoàn
toàn, Thư Phàm chẳng những không sợ, mà còn bĩu môi coi đó là trò lừa
gạt, chỉ đủ dọa và bắt nạt trẻ con.
Trong rừng có nhiều rắn rết, và những con bọ, mà những thiếu nữ thành
thị khi nhìn thấy đều hét chói tai, co giò bỏ chạy, hoặc lăn đùng ra
ngất xỉu. Thư Phàm lại chăm chăm nhìn, thậm chí còn dùng que củi to để
đập. Mỗi lần nhìn thấy cảnh đó, Trác Phi Dương toát mồ hôi lạnh, lắc đầu kêu khổ.
Rửa mặt cho tỉnh táo, vuốt tóc cho bớt rối, Thư Phàm nắm tay Trác Phi
Dương đi dạo trên bãi biển. Con chim hải âu đậu trên vai Thư Phàm.
Đi được một đoạn khoảng hơn 100 mét, Thư Phàm đột ngột dừng lại, quay
sang hỏi Trác Phi Dương: “Bây giờ, anh có thể nói cho tôi biết lý do vì
sao anh lại bắt nhốt tôi được không ?”
Nụ cười trên môi Trác Phi Dương biến mất, khuôn mặt hắn trầm lạnh. Hắn
không vui và thấy thoải mái khi Thư Phàm nhắc đến tên Hoàng Tuấn Kiệt.
“Nói đi !” Thư Phàm giục: “Tôi muốn anh giải thích rõ lý do cho tôi
nghe. Tôi không thích sống trong cảnh lập lập lờ lờ này mãi.”
“…………” Trác Phi Dương im lặng. Hắn không muốn nói gì cả. Chuyện này thì
có gì hay đâu. Đây là việc riêng trong nội bộ gia đình hắn. Hắn sợ khi
Thư Phàm biết được sự thật sẽ khinh thường hắn và biết đâu Thư Phàm sẽ
đau khổ thêm. Trong lòng hắn vẫn luôn cho rằng Thư Phàm đang yêu Hoàng
Tuấn Kiệt, nên những gì mà hắn đang dấu kín nếu bị tiết lộ ra ngoài, sẽ
gây bất lợi cho Thư Phàm.
“Nói đi ! Tại sao anh không chịu nói gì cả ?” Thư Phàm tức tối, ngẩng
cao đầu nhìn Trác Phi Dương. “Anh bắt cóc tôi nhằm mục đích gì ? Có phải anh muốn một thứ gì đó của Hoàng Tuấn Kiệt, giả sử như là tiền bạc và
chiếc ghế Tổng giám đốc của tập đoàn Hoàng Thị, đúng không ?”
Lời của Thư Phàm, đã khiến Trác Phi Dương nổi giận. Hắn cao giọng: “Cô
cho rằng tôi là một kẻ tầm thường như thế sao ? Nếu tôi muốn lấy tập
đoàn của nhà họ Hoàng, tôi sẽ dùng khả năng của mình, tuyệt đối không
dùng cách hèn hạ này để uy hiếp hắn.”
Tự dưng bị Trác Phi Dương quát mắng cho một trận, Thư Phàm đang tức giận sẵn, cũng cao giọng mắng lại hắn: “Vậy thì tại sao anh không nói rõ lý
do anh cho người bắt nhốt tôi ? Anh có biết rằng vì anh mà xuýt chút
nữa, ngay cả cái mạng nhỏ bé của mình tôi cũng không giữ được không hả ? Tôi và anh cùng vào sinh ra tử, chẳng lẽ anh vẫn còn không tin tưởng
tôi, không thể nói cho tôi biết rõ nguyên nhân vì sao ?” Càng nói Thư
Phàm càng tức. Quá bực mình, Thư Phàm chỉ tay vào mũi Trác Phi Dương:
“Anh là một kẻ không biết lý lẽ và không biết điều nhất mà tôi từng
gặp.”
Bĩu môi, mặt hầm hầm tức giận, Thư Phàm xoay người bỏ đi.
Trác Phi Dương đứng lặng nhìn theo, Đôi mắt hắn phủ một lớp sương mỏng,
khuôn mặt lạnh băng. Lúc mới đầu tính kế bắt cóc Thư Phàm, hắn đã biết
Thư Phàm là người con gái quan trọng trong lòng Hoàng Tuấn Kiệt. Hắn
tưởng mình sẽ không động tâm với Thư Phàm. Nhưng sau đó, hắn đã thấy
mình đã nhầm lẫn hết cả rồi. Thư Phàm là một cô gái đặc biệt, tính cách
ngay thẳng, ham nghịch ngơm và đôi khi gây ra những chuyện khiến hắn
giật mình lo sợ, đã dần dần xâm chiếm vào trong suy nghĩ của hắn.
Từng ngày trôi qua đi, hắn lại muốn giữ Thư Phàm bên cạnh mình, muốn
giam giữ Thư Phàm cả đời, tham lam không muốn thả ra. Nhưng một phần ý
nghĩ trong hắn, luôn cảnh cáo cho hắn biết, người con gái này không
thuộc về hắn. Thư Phàm thuộc về Hoàng Tuấn Kiệt.
Hai người đó mới xứng đôi, mới tạo nên một gia đình hạnh phúc. Còn hắn
bất quá chỉ là một kẻ qua đường, chỉ là một hòn sỏi đi lạc. Tuy rằng có
tạo ra một chút tiếng vang, nhưng không đủ mạnh để khuấy động cả một hồ
nước.
Buổi chiều, Thư Phàm cùng Trác Phi Dương đi săn trong rừng. Thư Phàm là một
cô gái dễ hờn dễ giận, nhưng cũng nhanh chóng làm lành và mau quên đi
mọi chuyện không vui. Đối với Thư Phàm, trên đời này không có gì là
không thể làm được và không có chuyện gì là không thể giải quyết được.
Tuy rằng vẫn tức giận và căm ghét Trác Phi Dương không hiểu đạo lý,
nhưng vì nể tình hắn cứu mình hai lần, hơn nữa thập thần chiếu cố và
chiều chuộng mình, Thư Phàm đã dễ dàng bỏ qua và không chấp nhặt Trác
Phi Dương nữa.
Thư Phàm chưa bao giờ đi săn thú, nên chân tay luống cuống và vụng về, hoàn toàn không biết phải làm gì.
Cũng may, Trác Phi Dương là một người đàn ông đa tài. Dù phải sống trong môi trường hoang dã, cũng không làm khó được hắn.
Nhìn Trác Phi Dương thành thạo đào hố đặt bẫy, dùng dao vót những mũi
tên nhọn hoắt, Thư Phàm ngồi xổm bên cạnh Trác Phi Dương, mắt chăm chú
nhìn, đồng thời trong lòng thầm khâm phục hắn. Nếu không có hắn, e rằng
Thư Phàm sớm bị thức ăn cháy đen độc chết.
Tuy không biết săn bắt thú, nhưng đối với thảo dược, Thư Phàm lại đặc
biệt hiểu rõ. Thư Phàm có thể phân biệt đâu là thuốc có thể dùng để cầm
máu, có thể ngăn được độc, vân vân và vân vân…
Trác Phi Dương nghe Thư Phàm vừa hái thuốc, vừa giải thích đến choáng
váng cả đầu óc. Hắn tuy có trí óc minh mẫn và thông minh, nhưng hắn có
bao giờ động đến thảo dược, có bao giờ nghiên cứu thuốc