Pair of Vintage Old School Fru
Bạn Trai Xấu Xa

Bạn Trai Xấu Xa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212801

Bình chọn: 7.5.00/10/1280 lượt.

i.”

Nói là làm, tay Hoàng Tuấn Kiệt dơ lên thật cao, Thư Phàm chớp chớp mắt

nhìn, đầu tính toán xem tốc độ mà tay hắn đánh xuống mặt mình sẽ sinh ra bao nhiêu công suất, khóe môi nhếch lên, cười hì hì.

Hoàng Tuấn Kiệt ngây người nhìn Thư Phàm, tay hắn run run, cổ họng khô

khốc, hắn không thể xuống tay được, dù trong đầu bốc hỏa phừng phừng

nhưng chỉ cần nghĩ đến một bên má của Thư Phàm sẽ bị sưng, khóe môi chảy máu vì cái tát như trời giáng của mình, hắn lại thấy không nỡ, cuối

cùng hắn đành phải hạ tay xuống.

Trong khi Hoàng Tuấn Kiệt còn chưa lấy lại được thần trí, Thư Phàm chống tay vào ngực hắn, rồi nhanh chóng đẩy hắn ngã rầm xuống giường, lần này người ngồi trên bụng hắn là Thư Phàm.

Bị động chạm mạnh vào vết thương, Hoàng Tuấn Kiệt nhăn nhó bật ra một tiếng rên, mặt lấm tấm mồ hôi, môi mím chặt.

“Ngồi xuống !” Hoàng Tuấn Kiệt vừa đau, vừa tức đã quát ầm lên.

“Anh khỏi cần phải nhắc.” Thư Phàm tỉnh bơ đáp, “Nếu biết mình đang bị

thương nặng thì nên biết cách tự chăm sóc chính bản thân mình đi.”

Thư Phàm chuyển ngồi dịch xuống, mặt Hoàng Tuấn Kiệt lập tức đỏ bừng,

hắn giờ mới chú ý đến chiếc áo sơ mi màu trắng của mình đang được Thư

Phàm mặc trên người, chiếc áo dài đến ngang đầu gối Thư Phàm, nay vì

Thư Phàm ngồi dạng chân ra hai bên đã để lộ cặp chân thon dài, trắng

hồng, dáng ngồi nửa khêu gợi, nửa mê hoặc và ngây thơ như đang cố tình

khiêu khích sức chịu đựng của một người đàn ông, nếu Hoàng Tuấn Kiệt là

một tên háo sắc, đảm bảo Thư Phàm sẽ bị ăn đến mạt tịnh.

“Xuống mau.” Mất mấy giây, Hoàng Tuấn Kiệt mới lấy lại được tự chủ,

“Chết tiệt, mình bị làm sao thế này hả trời ?” Vừa mới quát Thư Phàm

xong, hắn nghiến răng nghiến lợi lẩm bẩm trong miệng.

Không chờ Thư Phàm có đủ thời gian để trèo xuống, Hoàng Tuấn Kiệt ngồi

bật dậy, đẩy Thư Phàm ngã nghiêng người xuống giường, hắn phóng nhanh

xuống đất, chạy vào phòng tắm phía đối diện.

Nằm trên giường, Thư Phàm gãi đầu gãi tai, tay dơ nắm đấm lên cao, “Tên điên.”

Thư Phàm dù đã 24 tuổi, nhưng vẫn trong sáng như một tờ giấy trắng, chưa từng yêu, chưa từng nếm mùi vị của ái tình, cũng không thân cận và tiếp xúc nhiều với một chàng trai nên không hiểu là những gì mà mình vừa mới làm, giống hệt một yêu nữ đang muốn quyến rũ đàn ông.

…………………

Quần áo đêm hôm qua, đã được ông quản gia cho người mang đi giặt, nên

sáng nay sau khi đánh răng rửa mặt, Thư Phàm đã có thể mặc lại bộ quần

áo của mình.

“Tôi muốn về nhà.” Ngồi trên bàn ăn đối diện với Hoàng Tuấn Kiệt, Thư Phàm đưa ra yêu cầu của mình.

“Không đi đâu cả, khi tôi vẫn chưa điều tra xong cô sẽ phải ở lại đây.”

“Anh quá đáng vừa thôi, anh lấy quyền gì mà nhốt tôi ?” Thư Phàm căm phẫn chất vấn hắn.

“Quyền gì, cô không cần biết, cũng đừng dại gì mà quan tâm. Tóm lại tôi bảo cô ở lại đây thì cô ngoan ngoãn ở lại đi.”

“Hôm nay, mẹ tôi và em gái đến chơi, tôi phải về.” Thư Phàm tức đến mức

hét ầm lên, chỉ cần Hoàng Tuấn Kiệt còn ngoan cố không chịu thả người,

thì dù có đánh nhau với hắn một trận, Thư Phàm cũng quyết làm.

Đang uống nước, Hoàng Tuấn Kiệt dừng lại, mắt nhìn Thư Phàm, “Cô nói mẹ và em gái ngày hôm nay sẽ đến thăm cô ?”

“Đúng”, vì căm tức hắn, Thư Phàm chêm thêm một câu, “Cũng may lần này tai anh không bị điếc.”

“Cô…” Tay Hoàng Tuấn Kiệt bóp chặt lấy thân ly, nếu làm bằng nhựa, hay

Mika thì đã bị bóp nát vụn rồi, “Cô gọi điện cho họ bảo hôm nay cô bận

không có ở nhà.”

“Rầm.” Thư Phàm đập mạnh tay xuống bàn, đứng bật dậy như lò xo, “Anh vừa phải thôi, anh có biết rằng phải khó khăn lắm mẹ tôi mới có thời gian

rảnh rỗi lên thăm tôi không hả, còn nữa nếu em gái tôi không đến chẳng

lẽ anh bắt tôi phải nhịn đói ? Tôi mặc kệ, anh là ai, lý do vì sao anh

lại nhốt tôi ở đây, tôi yêu cầu anh thả tôi ngay lập tức, nếu không anh

đừng hòng sống yên với tôi.”

Hoàng Tuấn Kiệt vuốt mặt, khuôn mặt tuấn tú vặn vẹo khó coi, thớ cơ trên các khớp ngón tay giật giật, hắn phải cố nuốt xuống phẫn nộ đang bốc

cao ngùn ngụt trong đầu để không xông lên đánh Thư Phàm một trận nhừ tử

vì tội dám quát và mắng thẳng vào mặt hắn.

Ngồi ở bên cạnh Hoàng Tuấn Kiệt, ông quản gia vuốt mồ hôi trán, ông thật lòng lo sợ thay cho tính mạng của Thư Phàm, trước đây không một cô gái

nào dám to tiếng và lớn giọng la ó cậu chủ, thế mà nay Thư Phàm liên

tiếp chọc tức và thách thứ tính kiên nhẫn của cậu chủ.

“Rầm !” Lần này, người vỗ bàn là Hoàng Tuấn Kiệt, lực đạo quá mạnh khiến đĩa đựng thức ăn, đũa, chén tách kêu loảng xoảng, “Cô đừng tưởng tôi

không ra tay đánh cô, thì cô được đằng chân lân đằng đầu.”

“Tôi nói có gì sai đâu, tôi là một công dân tự do, là người không vi

phạm pháp luật, người thân của tôi đến chơi chẳng lẽ tôi không được phép đón họ, hơn nữa anh lấy quyền gì mà nhốt tôi ở đây, tôi không kiện anh

tội bắt cóc là may cho anh lắm rồi, sao anh còn dám quát mắng và đe dọa

tinh thần tôi nữa.” Thư Phàm xả ra một hồi, nói một hơi không ngừng

nghỉ, mặc kệ Hoàng Tuấn Kiệt đáng sợ đến mức độ nào, Thư Phàm cũng phải

nói cho hả dạ, và đòi lại công bằng cho mình.

Hoàng Tuấn Kiệt túm l