thực sự đã đề cập với cháu.” Phùng Sở Sở thấy ông anh tức giận, vội vàng mở miệng giải thích, “Anh ấy đã mua
nhà rồi, đang chuẩn bị tu sửa lại. Cháu định chờ nhà sửa xong mới bàn
lại chuyện kết hôn.”
“Nói vậy, hai đứa còn chưa định ngày kết hôn đúng không?” Ông Dương Quang chợt trở nên hớn hở.
Phản ứng của ông Dương Quang, những người đang có mặt ở đây, trừ
Dương Quang ra đều cảm thấy rất ngoài ý muốn. Ông anh lại chỉ biết mình
vui vẻ, kéo tay Phùng Sở Sở nói: “Thật ra thì ấy, Sở Sở, hôm nay ông
tới, chính là để thương lượng với cháu chuyện nhà cửa. Cháu cũng biết
rồi đấy, Dương Quang có đứa em họ, là con trai của chú nó, năm nay chuẩn bị kết hôn. Nhưng mà giờ, tiền trong tay không đủ, cho nên muốn, muốn
mượn nhà của Dương Quang dùng một chút.”
“Vậy là ý gì?” Bà Phùng mất kiên nhẫn trước tiên, hỏi.
“Ý ông là, muốn em họ Dương Quang dùng nhà của anh ấy để kết hôn,
đúng không?” Phùng Sở Sở đã nghe rõ ý tứ của ông ta, nhưng vẫn không kìm được mà hỏi một câu. Cô muốn để ông ấy chính miệng nói ra, một chuyện
hoang đường lại khoa trương như vậy mà lại rơi xuống đầu mình, thực đúng là buồn cười.
Ông Dương Quang lại khoát tay, lắc đầu nói: “Không phải không phải,
đây không phải là mượn, là mua. Em họ Dương Quang muốn mua lại căn nhà
của Dương Quang, phải trả tiền chứ, không phải lấy không đâu, cháu yên
tâm.”
Nói vậy, Phùng Sở Sở lại thấy có chút choáng váng, cô ngẩng đầu, hỏi
dò: “Nếu đã tốn tiền mua, tại sao phải mua nhà của Dương Quang ạ? Giờ
thị trường bất động sản bên ngoài rất náo nhiệt, có thể chọn được
một căn nhà không tệ.”
“Thực ra thì, chuyện là thế này…” Ông Dương Quang vừa mới há miệng định giải thích, đã bị Dương Quang thô lỗ ngắt lời.
“Đủ rồi ông à, ông không cần nói nữa, căn nhà kia cháu sẽ không bán.”
“Thằng thối tha này.” Ông Dương Quang giận dữ bắn lên từ trên ghế
salon, giơ tay định đánh Dương Quang, vừa đánh vừa mắng, “Mày cũng đã
kết hôn đâu, giữ khư khư cái nhà kia thì có ích lợi gì. A Huy năm nay
vội kết hôn, có phải mày muốn cho nó khỏi cưới vợ nữa không hả?”
Dương Quang vừa tránh khỏi tay của ông mình, vừa kêu lên: “Nó muốn
kết hôn thì tự mua nhà bằng bản lĩnh của chính mình đi, việc gì phải
giành của cháu.”
“Mày là anh nó, cho dù có cho nó cái nhà thì thế nào? Bây giờ chẳng
qua mới bảo mày bán lại cho nó thôi mà mày còn chối đây đẩy thế, có phải mày định làm cho ông tức chết không hả.” Ông Dương Quang càng nói càng
kích động, vuốt ngực không ngừng thở dốc.
Ông Phùng vừa thấy tình hình này đã vội vàng tiến lên đỡ ông Dương
Quang, vừa khuyên ông ta ngồi xuống, vừa mềm giọng nói với ông ta: “Ông
Dương Quang này, ông đừng nóng giận, uống ngụm trà đã, có gì từ từ
thương lượng. Lại nói, em họ Dương Quang sao lại nhất quyết phải mua nhà của Dương Quang chứ, có phải là cảm thấy nhà ở khu đó tốt đúng không?
Dương Quang này, nếu không cháu với em họ lại đến chỗ khu nhà đó chọn
một căn tương tự, bác nghĩ chắc là không thành vấn đề đâu.”
Dương Quang lại đen mặt, không nói gì, ngay cả nhìn cũng không muốn
nhìn ông mình một cái. Sau khi ông ta ngồi xuống, uống một hớp trà, tâm
trạng đã bình tĩnh hơn, bắt đầu kể khổ với ba của Phùng Sở Sở: “Ba của
Sở Sở à, nói thật tôi cũng không dối gạt gì anh, nhưng sự thật là thế
này. Thằng A Huy em họ của Dương Quang, nó làm bạn gái to bụng. Giờ
chẳng còn cách nào khác, đành phải nhanh chóng kết hôn. Nhưng mà nó còn
chưa tích đủ tiền, giờ trong chốc lát khó mà mua được nhà. Cho nên mới
muốn mua lại nhà của Dương Quang, còn tiền nong thì sau này nó sẽ trả
dần dần, mấy khoản tiền nhà sau này nó cũng sẽ tự chi.”
“Nói vậy chính là để Dương Quang mượn tiền mua nhà cho A Huy?” Phùng Sở Sở đứng một bên nghe, chen miệng nói.
“Nói vậy cũng không sai, có điều, A Huy sẽ trả tiền lại cho nó mà.
Chẳng qua là nhất thời cấp cứu mà thôi, người một nhà, có chút việc này
phải giúp nhau chứ đúng không.” Ông của Dương Quang nói đến là tình chân ý thiết, thực khiến cho người ta không nỡ cự tuyệt.
Nhưng Dương Quang lại hừ lạnh một tiếng, khinh thường nói: “Bảo cháu
bán nhà cho nó, chẳng khác nào là đem cọc tiền cho nó. Chưa nói đến tiền của cháu, chỉ riêng mua nhà xong, tiền nhà mỗi tháng sau đó nó cũng
không trả nổi. Giao nhà cho nó thì có khác gì trả lại nhà cho ngân hàng, chỉ là sớm muộn mà thôi.”
“Cái này mày không cần quan tâm, chỉ cần mày bán nhà cho nó, chuyện trả tiền, nó sẽ tự nghĩ cách.”
“Nghĩ cách? Nó thì có cách gì, một đứa ngay cả một công việc nghiêm
chỉnh cũng không có, mỗi tháng tiêu mấy nghìn đồng cũng phải vay. Nói
cho cùng chẳng phải là do mọi người giúp nó trả sao. Một thằng phá của,
phá của nhà mình còn chưa đủ, còn phá sang cả của cháu.”
“Mày, thối tha, nó phá của mày cái gì, nó tiêu của mày xu nào chưa?”
Ông Dương Quang giận đến mức lại định nhảy dựng lên, bị ông Phùng dùng
sức kéo lại.
“Cháu nói sai sao? Giờ cháu bán nhà cho nó, còn trông mong nó có thể
trả tiền lại cho cháu sao? Ông thử nói xem, nó lấy gì ra trả, trong vòng bao nhiêu năm thì trả hết?” Dương Quang càng nói càng tức giận, giọng
nói k