pacman, rainbows, and roller s
Bạch Nhật Y Sam Tận

Bạch Nhật Y Sam Tận

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325744

Bình chọn: 7.5.00/10/574 lượt.

ắn sẽ không giống cậu, nhi nữ tình trường như vậy .

Liễu Kế thấy sắc mặt Bạch Chỉ giống như mất hứng, thân thiết hỏi: “Biểu muội, không thoải mái sao?”

“Không.” Bạch Chỉ hồi đáp.

Đang vui sướng trong tình cảnh ly biệt sau gặp lại, quản gia chạy tới, sắc mặt tái nhợt, vẻ mặt sốt ruột, “Không tốt, lão gia thiếu gia.”

“Chuyện gì?” Trên mặt Liễu Kế cũng không kích động.

“Lương thảo đưa đi Nam Chiếu đều bị cướp.”

Liễu Kế bình tĩnh nói: “Không có chuyện gì. Đoàn xe vận chuyển là người Nam Chiếu, xảy ra chuyện, cũng là trách nhiệm của bọn họ.”

Liễu Như tò mò hỏi: “Ca, bình thường không phải chúng ta đều có đoàn xe chuyên môn vận chuyển lương thảo cho khách sao? Lần này tại sao lại để Nam Chiếu tự vận chuyển?”

“Tiền quá ít, tất nhiên là không bao chi phí chuyên chở.”

“Nga.” Liễu Như cảm thấy cổ quái, nhưng vẫn không hỏi lại.

Bạch Chỉ nhìn ở trong mắt, trong lòng lại rõ ràng rất nhiều. Nói vậy đây là điều kiện “đổi Liễu Như”. Vận chuyển lương thảo là việc cực kì cẩn thận. Canh giờ, tuyến đường có rất nhiều lựa chọn, nếu như không có người thông báo, làm sao mà khéo, bị người cướp đi? Càng khéo là, lựa chọn vào lần Nam Chiếu phái người vận chuyển, Liễu gia sẽ không phải chịu trách nhiệm. Cho dù không có trách nhiệm, thương nhân quý trọng nhất là hàng hóa bản thân, nhưng trên mặt Liễu Kế cùng cậu lại rất bình tĩnh, giống như đã sớm dự đoán được.

Hiển nhiên, đây là một hồi cướp bóc có dự mưu. Mộ Đồ Tô mua Liễu Như, nói vậy cũng là vì số lương thực đó. Lấy ba ngàn năm trăm lượng mua lương thực, mà không phải Liễu Như!

Học Nam Chiếu vương uy hiếp người khác. Chẳng qua Nam Chiếu vương dùng bạo lực phục tùng con người, còn hắn lấy “nhuyễn bạo lực” phục tùng con người. Ghê tởm hơn!

Liễu Như phải về phòng nghỉ ngơi, cậu theo đuôi, hỏi xem gần đây có sự tình gì phát sinh hay không. Trong đại sảnh, chỉ còn lại Bạch Chỉ cùng Liễu Kế.

“Biểu muội, lần này ít nhiều nhờ ngươi, biểu ca không biết phải cám ơn như thế nào.” Liễu Kế khách khí đối diện Bạch Chỉ, mang theo vài phần xa cách. Bạch Chỉ không hiểu chút khách khí này của hắn, cũng không muốn tốn nhiều não miệt mài theo đuổi, nàng trả lời: “Nếu như biểu ca muốn báo ân, viết phong thư cho phụ thân ta, nói ta biểu hiện tốt, mong muốn trở về là được.”

“Biểu muội mới đến mấy ngày, đã muốn đi trở về?” Liễu Kế có vẻ có chút kích động.

Bạch Chỉ nói: “Mẫu thân ở nhà, không yên tâm cho lắm.”

“Ta làm cho cô cô đến Đồng thành ở?”

“Chiến loạn ở phía trước, không nên.”

“Vậy…”

“Biểu ca, nếu ngươi muốn giữ ta lại, nói thẳng là được.”

“Biểu muội, ta…”

“Hay là, ngươi luyến tiếc Thanh Hà nhà ta?” Bạch Chỉ che miệng cười. Nàng phát hiện lần trước Thanh Hà cùng Liễu Kế không dám đối diện, ánh mắt né tránh, nàng cho rằng hai người tâm linh tương thông?

Mà trên thực tế, mặt Liễu Kế không đỏ, sắc mặt tái nhợt nói: “Hồ nháo.” Lời nói nghiêm túc, hơi tức giận. Bạch Chỉ thấy hắn phản ứng kịch liệt, thoáng giật mình, ngay sau đó, tiếng chén sứ rơi thanh thúy làm Bạch Chỉ sợ tới mức tim nhảy ra ngoài.

Thanh Hà đứng ở ngoài cửa vội vàng ngồi xổm xuống thu thập tàn cục, mất hồn mất vía bị mảnh sứ đâm vào tay, máu đỏ sẫm chảy ra cũng mờ mịt không biết. Bạch Chỉ nhìn không được, vội ngồi xổm xuống, nắm tay nàng, làm nàng nhìn thấy Thanh Hà rơi lệ đầy mặt mặt là lúc, Bạch Chỉ kinh ngạc nói: “Em khóc.”

Là điều gì làm cho Thanh Hà thương tâm muốn khóc như vậy?

“Tiểu thư, em không sao.” Thanh Hà rút tay về, đem ngón tay ngậm trong miệng, thu dọn mảnh nhỏ trên đất xong, đứng dậy rời đi. Thanh Hà cùng Bạch Chỉ ở chung nhiều năm, Bạch Chỉ như thế nào không biết, sự thật là nàng có việc muốn giấu diếm?

Mà việc này, phải cùng biểu ca phía sau nàng có liên quan đi? Bạch Chỉ quay đầu nhìn về phía Liễu Kế, phát hiện sắc mặt hắn cũng không tốt, tâm sự chồng chất.

Xem ra là đúng rồi.

Nàng không hỏi, có điều trong lòng hơn một chút suy nghĩ.

Bạch Chỉ cho rằng từ nay về sau hoặc là nàng an tâm bế môn tư quá <đóng cửa kiểm điểm>, hoặc là Bạch Uyên nảy lòng từ bi muốn nàng trở về. Những ngày tiếp theo trong cuộc sống, nàng quả thật bình an vô sự, sáng ra rời giường ăn cơm làm nữ hồng , buổi trưa ngủ, buổi chiều uống trà đọc sách, buổi chiều tắt đèn ngủ. Vòng đi vòng lại, mặc dù chán nản đơn điệu, cũng coi như thái bình.

Cho đến khi…

Liễu Như bị người đánh .

Việc này nói đến thì dài.

Liễu Như chưa từ bỏ ý định với Mộ Đồ Tô, vào Bùi phủ làm công nhật , nữ phẫn nam trang lừa gạt đi vào. Tuy có tâm làm công, nhưng lại có một thân thể được nuông chiều từ bé. Việc gì cũng làm không xong, còn liên lụy những người làm tạp vụ khác, khó tránh khỏi bị bài xích. Bài xích thì bài xích đi, nàng ý không ở trong lời , nàng chỉ muốn tiếp cận Mộ Đồ Tô. Ai biết, phòng của Mộ Đồ Tô, người làm công nhật không được tới gần. Tiếp cận không xong? Liễu Như giật mình , xuống tay từ nha hoàn bên người hầu hạ Mộ Đồ Tô. Dung mạo của nàng xinh đẹp, nam trang cực kì thanh tú, tiểu nha hoàn sao có thể