chịu được “sắc đẹp” của nàng, mỗi lần đều khiến nha hoàn tâm hoa nộ phóng
Nha hoàn mà Liễu Như đùa giỡn có tên người yêu, hận Liễu Như nghiến răng nghiến lợi, thừa dịp Liễu Như chưa chuẩn bị, chụp bao tải lên đầu nàng, đánh cho giải hận. Một lần đánh này, Liễu Như bị thương không nhẹ. Cả người bị giẫm đạp không nói làm gì, ngay cả khuôn mặt kiêu ngạo khuynh thành cũng xanh một đám tím một đám, nhìn rất là buồn cười.
Mà vào lúc nàng chữa thương, Mộ Đồ Tô bởi vì thắt lưng bị thương nghiêm trọng, không thể ra trận, vương phi đau lòng con trai không để ý sự phản đối của Mộ Đồ Tô, suốt đêm đem hắn vận chuyển ra Đồng thành, trở về kinh thành an dưỡng. Liễu Như vì không thể nhìn thấy Mộ Đồ Tô một lần cuối cùng, kém chút nữa khóc đến mức mắt bị mù.
Khi Bạch Chỉ nhìn nàng, nàng nở một nụ cười âm hiểm. Biểu muội này thật sự là tự tìm khổ ăn.
Nằm ở trên giường không giải được tức giận, Liễu Như tố khổ với Bạch Chỉ, “Đời này sự nhục nhã nhất của ta không phải bị thế tử từ chối, mà là bị người chụp bao tải đánh một trận.”
Bạch Chỉ hé miệng nghẹn cười nói: “Hận thì thế nào? Nguyên do bị đánh lại không thể nói cho biểu ca cùng cậu, không có người báo thù cho ngươi.”
“Ta sẽ tự báo thù.” Liễu Như nghiến răng nghiến lợi, đôi mi xinh đẹp nhăn thành một đoàn.
Bạch Chỉ giật mình, khuyên nàng, “Cân nhắc một chút, đừng giống lần trước như vậy…” Nàng hơi chột dạ, “Để người khác chiếm tiện nghi, cố hết sức cũng không thể lấy lòng người khác.” Nàng còn nhớ rõ ánh mắt oán giận lúc đó của Liễu Như, nhắc tới nữ tử leo lên giường Mộ Đồ Tô, hai mắt nàng ta phun lửa, suýt nữa đốt cháy bản thân.
“Ta chết cũng không quên thanh âm người nọ, thù này không báo, thề không làm người.”
“Đánh ngươi chắc là người tình của nha hoàn kia, phái người điều tra một chút là biết.”
“Ta đã điều tra xong. Người này tên Trần Thạch Sùng, đầu bếp trong phủ, thích đi phố Hoa uống rượu đến canh ba. Yêu mỹ nữ!” Lúc Liễu Như nói đến “mỹ nữ”, trên mặt lộ ra giảo hoạt tươi cười.
Bạch Chỉ lập tức ngắt lời nàng, vội vàng ngăn cản, “Chớ dùng mỹ nhân kế.”
“Ta muốn làm hắn đoạn tử tuyệt tôn.”
“Ngươi nghĩ làm gì?” Bạch Chỉ cảm thấy có dự cảm không tốt.
Liễu Như hí mắt, trong mắt nảy sinh ác độc, “Thiến.”
“…”
Qúa mãnh, Liễu Như hoàn toàn xứng đáng cầm đầu.
“Vậy ngươi tự giải quyết cho tốt, đừng làm bản thân chịu thiệt .” Bạch Chỉ đành phải khuyên bảo nàng. Dù sao mỹ nhân kế tốt thì tốt, tính nguy hiểm cũng lớn, nếu sơ xuất, bị người khác ăn, chính là không trộm được gà còn mất nắm gạo, mất nhiều hơn được.
“Cho nên việc này, muốn biểu tỷ giúp đỡ.” Liễu Như hướng Bạch Chỉ mỉm cười.
Bạch Chỉ không bị lung lạc, quả quyết sẽ không giao du với kẻ xấu, lúc này, rất quyết đoán cự tuyệt, “Biểu tỷ tới đây để kiểm điểm, cũng không phải để gây rắc rối. Về việc này, biểu tỷ lực bất tòng tâm.”
“Chẳng lẽ ngươi nhẫn tâm thấy ta chịu thiệt sao?” Liễu Như lộ ra đáng thương.
Bạch Chỉ thập phần lạnh nhạt hỏi lại: “Chẳng lẽ không quên được sao?”
Liễu Như nảy sinh ác độc, “Nếu như ngươi không giúp ta, ta viết thư cho dượng, nói ngươi ở chỗ này câu tam đáp tứ
“Tốt nhất nói ta không quyến rũ được ca ca ngươi, sửa thành đi quyến rũ cha ngươi.” Bạch Chỉ vuốt sợi tóc trước trán, không để ý tới nàng càn quấy, đứng dậy chuẩn bị rời đi. Dù sao thanh danh của nàng đã không tốt , không ngại thêm một chữ “bất luân” .
Liễu Như thấy uy hiếp không có tác dụng, tức giận vỗ giường bành bạch.
***
Bạch Chỉ nghỉ ngơi như bình thường, ngủ trưa đến giờ Thân. Thanh Hà ngồi đợi bên giường. Bạch Chỉ mệnh Thanh Hà chải tóc, tóc mới chải được một nữa, tùy tùng của Liễu Kế đi tới, nói cho Bạch Chỉ, Liễu Kế chờ nàng ở Phượng Tiên lâu.
Đột nhiên mời nàng đi Phượng Tiên lâu? Phượng Tiên lâu là tửu lâu vang danh ở Đồng thành, trước đó vài ngày Bạch Chỉ còn cùng Thanh Hà suy nghĩ đi nếm thử thức ăn ở đó, không ngờ hôm nay Liễu Kế làm ông chủ mời nàng tiến đến?
Như vậy nàng cung kính không bằng tuân mệnh .
Có điều lúc đi ra ngoài, Thanh Hà nói bụng đau, không thể đi cùng. Bạch Chỉ cảm thấy Thanh Hà đột nhiên bị đau bụng, mới vừa rồi còn khỏe mạnh , sao lại khéo như vậy, nói đau là đau? Tâm còn nghi hoặc, nhưng Bạch Chỉ cũng đành phải đi một mình.
Chiến sự tới gần, Đồng thành không bằng trước kia, dòng người bên ngoài không nhiều lắm, Phượng Tiên lâu lúc trước ngẫu nhiên đi qua thấy chật ních người, lúc này lưu lượng khách thưa thớt, tương phản thật lớn. Tiểu nhị giống như nhận ra Bạch Chỉ, cúi đầu khom lưng hỏi: “Là Bạch cô nương?”
“Đúng vậy.”
“Mời đi bên này.” Bạch Chỉ liền đi theo tiểu nhị lên lầu hai ngồi xuống vị trí bên cửa sổ.
Chỉ chốc lát sau Tiểu nhị mang lên chút điểm tâm, bánh mè, lòng đỏ trứng, đường trắng cao. Xem như phong phú. Bạch Chỉ vừa thưởng thức điểm tâm vừa nhẫn nại chờ Liễu Kế. Ai có thể tưởng được, có một người bỗng nhiên ngồi đối diện nàng, hướng nàng ngây ngô cười. Người nọ mặt như quan ngọc, dáng người châu tròn ngọc sáng, trên người tản ra như có như không … mùi thức ăn.
“Hoa rơi không phải vô