Disneyland 1972 Love the old s
Bạch Nhật Y Sam Tận

Bạch Nhật Y Sam Tận

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325335

Bình chọn: 9.00/10/533 lượt.

lực .

Nếu Mộ Đồ Tô không muốn gặp nàng, nàng đành phải canh giữ ở cửa ôm cây đợi thỏ, chờ Liễu Như xuất hiện .

Quay đầu trở lại trước cửa phòng Mộ Đồ Tô, không gõ cửa nữa, trực tiếp ngồi dưới đất. Từ buổi trưa đến khi mặt trời lặn, lại đến đêm dài yên tĩnh, chờ đợi trong thời gian dài, nàng không chịu được buồn ngủ, là Nghiên Mực gọi nàng tỉnh lại.

Khi nàng tỉnh lại mở mắt ra, đã thấy Nghiên Mực cảm động nhìn nàng, ánh mắt toát ra kính nể, hắn kích động túm ống tay áo Bạch Chỉ, suýt nữa rơi lệ, muốn dùng ống tay áo của nàng chà lau, “Bạch cô nương, tâm ý của ngươi đối với thế tử nhà ta ta nhìn thấy . Thế tử nhà ta chính là mạnh miệng, kỳ thực trong lòng miễn bàn có bao nhiêu muốn gặp ngươi. Không có việc gì, ngươi muốn đi vào thì đi vào, nếu thế tử muốn trách tội, ngươi liền nói tự mình đi vào, chớ đề cập đến ta là được.”

Hắn đang vì bản thân trốn tránh trách nhiệm? Bạch Chỉ nhìn sắc trời, đã sớm tối, chẳng lẽ Liễu Như định nguyệt hắc phong cao , nửa đêm trèo lên giường Mộ Đồ Tô? Nghĩ thì chu đáo, nhưng sao không nghĩ tới hậu quả? Thật sự là đứa ngốc vì yêu mà điên cuồng.

“Đừng thẹn thùng , vào đi.” Nghiên Mực túm tay áo nàng, vụng trộm mở cửa, đem nàng nhét vào, cười gian khép cửa lại, cuối cùng, còn hướng Bạch Chỉ nháy mắt.

Nàng cũng không cho rằng đây là hành vi hoạt bát. Trong phòng ngọn đèn chiếu sáng, nhưng phía trước lại u ám không rõ. Bạch Chỉ nghĩ, nàng cứ đi vào như vậy có phải không được tốt hay không?

“Ân ~” bên trong sa mạn bỗng nhiên phát ra một tiếng rên rỉ, kích cả người nàng bộ lông dựng thẳng lên. Nội tâm Bạch Chỉ cả kinh, dính chưởng rồi? Nhưng tại sao thanh âm lại là Mộ Đồ Tô vọng lại? Kiếp trước Bạch Chỉ có xem qua đông cung đồ, cũng biết việc kia, bởi vì chưa tự mình trải qua, luôn luôn tò mò .

Nàng nuốt nước miếng một cái, nhấc chân đi đến lại nhịn không được rụt trở về. Phi lễ chớ nhìn, có điều không chịu nổi tò mò! Đạo đức cùng lòng hiếu kỳ đấu tranh kịch liệt, cuối cùng đạo đức bị đánh tơi bời, nàng dũng cảm nâng lên bước chân, lui ở góc tường, ánh mắt lặng lẽ thăm dò nhìn lại.

Trên giường chỉ có một mình Mộ Đồ Tô, mới vừa rồi rên rỉ chẳng qua là đau thắt lưng. Hắn vẫn chưa ngủ, mà ngồi dựa vào giường, trong tay nắm chặt một chiếc khăn tay, góc khăn tay có một chữ “Bạch” thêu bằng tơ hồng. Bạch Chỉ sửng sốt, khăn tay kia là của nàng ? Hình như là chiếc khăn tay hai năm trước đi Bạch Mã rơi ở dưới chân vương phi?

Hắn nhìn khăn xuất thần, sau đó thở dài thu hồi ánh mắt, gian nan đỡ thắt lưng, chậm rãi nằm xuống. Bạch Chỉ trầm tư, theo nàng hiểu biết, việc nam nữ, nam tử phải động thắt lưng, thắt lưng hắn bị thương thành như vậy, có động được không?

Kế hoạch của Liễu Như xác nhận không có cách nào thực thi thành công đi? Bạch Chỉ lại nhìn Mộ Đồ Tô, hắn đang nhíu mày, cái trán che kín mồ hôi, cố gắng nằm xuống.

Đúng thế, căn bản không có biện pháp thành công, cho dù có đoàn tụ tán, hắn cũng là lòng thì muốn mà lực không đủ.

Như thế, Bạch Chỉ yên lòng, chuẩn bị rời đi. Có điều nàng còn chưa ra ngoài, đã có người gõ cửa, dắt cổ họng kêu, “Đồ Tô, ngủ rồi sao?”

Thanh âm to rõ, thô cuồng.

Bạch Chỉ sợ tới mức thụt lùi ba bước, đụng vào bàn trà, phát ra tiếng vang.

“Ai?” Mộ Đồ Tô gọi.

Không biết là hỏi người ở cửa, hay là người làm ra tiếng vang?

“Là ta, Bùi thúc thúc.”

Vừa nghe là Bùi đại tướng quân, Bạch Chỉ suýt nữa nhảy lên. Nàng ở trong căn phòng giản dị băn khoăn một vòng, không thấy chỗ nào có thể ẩn thân. Bùi tướng quân làm người thanh liêm cũng bảo thủ, nếu đi vào thấy nàng ở trong phòng, không biết sẽ nghĩ như thế nào. Hơn nữa Mộ Đồ Tô cũng không biết nàng ở trong phòng, đến lúc đó có lý cũng nói không rõ, khẳng định sẽ nghĩ lầm nàng thành tiểu tặc, mưu đồ gây rối Mộ Đồ Tô. Bạch Chỉ lập tức chạy vội tới trước mặt Mộ Đồ Tô tự thú.

Lúc Mộ Đồ Tô nhìn thấy Bạch Chỉ, sửng sốt. Hai tay Bạch Chỉ tạo thành hình chữ thập, cầu hắn không cần mở miệng.

“Đồ Tô a, ta vào đây…” Cửa “chi” một tiếng bị mở ra .

Bạch Chỉ sợ tới mức khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, nàng biết nàng xong rồi.

Chỉ thấy Mộ Đồ Tô nhanh chóng xốc lên cái chăn trên người hắn, chỉ vào chỗ trống phía trước, ý bảo nàng trốn ở chỗ này. Bạch Chỉ do dự một cái chớp mắt, quyết đoán chui vào. Mộ Đồ Tô đem chăn đắp lại cẩn thận, màn giường kéo xuống, nhìn như đang ngủ.

Bùi tướng quân đi vào phòng, thấy vậy nói, “Đồ Tô, hôm nay ngủ sớm như vậy?”

“Thắt lưng vô cùng đau đớn, nằm xuống thoải mái hơn chút.”

“Ai, thắt lưng đau a. Vừa vặn, uống rượu sẽ không đau . Ta thấy phòng bếp có một bầu ‘Ba ngàn túy’, đang muốn cùng ngươi say rượu.”

“Đó là ta phân phó Nghiên Mực chuẩn bị , đau quá ngủ không được, uống chút rượu mạnh giảm đau, đi vào giấc ngủ sẽ nhanh hơn.”

“Ai nha, chút rượu mạnh ấy nếu chia cho ta một nửa chẳng phải là không công? Được, không uống , đến đến, ngươi uống đi!” Bùi lão tướng quân đi về phía giường. Bạch Chỉ trốn ở trong chăn cả người cứng ngắc, nắm chặt lấy đệm giường.

Mộ Đồ Tô hơi xốc lên m