ị cha mẹ quên chưa kịp đi đón như vậy, tại sao không thấy cậu đối với bọn họ có ‘ý tốt’?”
Mấy đứa trẻ đó tử hắn lại không biết a!
Ngụy Triết cảm giác vô lực sâu sắc, Niếp Duy Bình nói lời ác độc đúng là không có ai chống đỡ được, căn bản một chút ý thức cũng không chịu hiểu!
Cùng hắn tranh luận…… Quả thực chính là ở tự ngược!
Ngụy Triết thở dài một tiếng bất đắc dĩ nói: “Tôi cùng tiểu Viễn ở ngã ba Tân Hoa Xã ăn gà……”
Niếp Duy Bình lúc này liền tắt điện thoại, nói với Na Na: “Thằng nhóc bị Ngụy Triết mang đi rồi, chúng ta đi đón nó!”
Na Na nghe xong cũng nhẹ lòng, cười thuận miệng nói: “Có Ngụy Triết em cũng an tâm hơn……”
Nói còn chưa xong, Na Na liền cảm thấy một hơi thở bén nhọn lạnh lẽo, giống như băng nghìn năm trên đỉnh Viễn Sơn, sắc bén nguy hiểm, hàn khí bức người.
Na Na kinh ngạc ngẩng đầu, liền chống lại gương mặt Niếp Duy Bình đằng đằng sát khí, cô sợ tới mức vội vàng lảo đảo lui ra phía sau hai bước.
“Sao… Làm sao vậy……”
Niếp Duy Bình sắc mặt khó coi đến cực điểm, ánh mắt thay đổi, thật lâu sau đột nhiên gợi lên khóe môi lộ ra tươi cười xót xa.
Na Na chân mềm nhũn, thiếu chút nữa chống đỡ không được ngã xuống đất.
Niếp Duy Bình hai mắt nặng nề, chậm rãi cười nói: “Tốt lắm…… Đi thôi!”
Nói xong, duỗi ra tay kéo cô, không khỏi thất thần mà siết chặt bàn tay đang nắm cái cổ tay nhỏ nhắn kia.
Na Na cố tránh nhưng không thể rút tay ra, liền bị hắn hung hăng trừng mắt nhìn một cái không dám giãy dụa nữa, khuôn mặt nhỏ nhắn có chút phiếm hồng, cúi đầu thành thành thật thật đi theo phía sau hắn.
Bàn tay khô ráo lại có những vết chai thô ráp dán trên cổ tay mẫn cảm của cô, Na Na tim đập thật nhanh, lại sợ nó đạp quá nhanh sẽ tiết lộ cảm xúc của mình.
Rõ ràng nhìn qua là một người lạnh lùng như bậy, lại có bàn tay ôn hoà hiền hậu như thế……
Na Na không khỏi nghĩ đến thời điểm vừa mới rồi, khi hoang mang lo sợ là bàn tay này đã truyền sự tin cậy ấm áp, làm cho cô bình tĩnh hơn……
Na Na kinh ngạc nhìn bóng dáng phía trước như trúc cao ngất, đột nhiên cảm thấy, nếu có thể cứ nắm lấy một đôi tay kiên định ấm áp như vậy đi hết cuộc đời…… Cô sẽ không bao giờ còn sợ hãi bàng hoàng, sẽ không bao giờ có loại cảm giác lang bạt tiêu điều lạnh lẽo này nữa.
Bàn tay được nắm chặt lấy thon dài tái nhợt, gân xanh nổi rõ, làm cho người ta an tâm, kiên định, tựa như vĩnh viễn cũng sẽ không buông ra.
Tân Hoa Xã cách quân tổng bệnh viện cũng không xa, không bao lâu đã tới.
Phía xa là trong quán gà có khá nhiều khách, Niếp Duy Bình cau mày tránh khỏi mấy đứa trẻ chạy nhảy đùa giỡn, gian nan xuyên qua đám người tìm thấy nhóc thịt viên ở bàn bên cửa sổ tầng hai.
Tuy rằng tiểu Viễn ở cùng Ngụy Triết nhất định không có việc gì, nhưng không tận mắt nhìn vẫn sẽ lo lắng, lúc này rốt cục nhìn thấy bé hoàn hảo không tổn hao gì, Na Na không khỏi vui vẻ gọi một tiếng: “Tiểu Viễn!”
Bạn nhỏ Na Viễn hai tay đang cầm chân gà cắn ngon lành, nghe tiếng liền ngẩng đầu, cái miệng nhỏ nhắn đầy dầu mỡ cười hì hì gọi: “Cô út cô út ~ mau tới nha ~ Chú Ngụy mua thiệt nhiều thiệt nhiều đồ ăn ngon ~”
Ngụy Triết cười xoa xoa đầu bé, khi quay đầu nhìn về phía Na Na, tầm mắt dừng ở trên bàn tay Niếp Duy Bình đang nắm chặt lấy tay của cô một chút, sau đó dường như không có việc gì dời.
“Na Na, tiểu Bình! Còn chưa ăn cơm đi? Mau tới cùng nhau ăn một chút!”
Na Na cao hứng gật đầu, vừa muốn tiến lên liền cảm thấy trên tay bị siết chặt,“Ai” một tiếng, bên tai truyền đến tiếng hừ lạnh đầy tức giận của Niếp Duy Bình.
Na Na ngẩn người, thế này mới phát hiện không biết khi nào thì…… vốn là bàn tay đang nắm cổ tay của mình đã biến thành mười ngón đan vào nhau cùng mình, thân mật gắt gao giao nắm……
Niếp Duy Bình kéo cô tiến lên, cùng nhau ngồi ở bên cạnh bàn, khinh thường liếc mắt nhìn đồ ăn trên bàn, trào phúng hỏi: “Cậu cho đứa nhỏ nhà tôi ăn mấy cái thứ này để kích thích cái bệnh cúm gà?”
Bạn nhỏ Na Viễn đang vui vẻ gặm thịt, nghe nói như thế, miếng thịt gà thơm ngon thật lớn vừa mới ra sức cắn đột nhiên liền nuốt không nổi nữa……
Na Viễn mặt nhăn mày nhíu, tiếc nuối nhìn nhìn mấy cái chân gà trên đĩa, ngẩng đầu quyệt cái miệng nhỏ nhắn, mất hứng mở miệng: “Chú xấu xa~ chú thật đáng ghét!”
Niếp Duy Bình trong lòng nhất thời nổi cơn tức, lòng bàn tay ngưa ngứa nghĩ muốn đè thằng nhóc thối này ra mà tét đít!
Tốt!
Dám kêu hắn một câu lại một câu “Chú xấu xa”, kêu người khác lại là ngoan ngoãn ngọt ngào “chú Ngụy”!
Con sói nhỏ không lương tâm! Mấy loại thức ăn đầy chất bảo quản cũng có thể thu mua nó, thằng oắt con nhà ngươi lại còn dám hỗn láo sao?
Sự thật chứng minh…… thật sự còn dám!
Na Viễn hưng phấn mà xua xua bàn tay béo dính đầy mỡ, sung sướng báo cáo với cô út: “Cô út~ Chú Ngụy thật tốt, chú còn đáp ứng cuối tuần mang cháu đi trượt băng ~”
Bạn nhỏ Na Viễn yêu nhất là trượt băng, trước kia mỗi cuối tuần đều đi chơi cả buổi sáng.
Na Na thương tiếc giúp bé lau miệng, quay sang Ngụy Triết xin lỗi cười nói: “Thật sự là ngại quá, tiểu Viễn có phải làm ầm ĩ làm cho anh thêm không ít phiền toái?”
Ngụy Triết cười cười: “Ai, cô lời nà