cậu ấy có thể mau chóng tỉnh lại, nhưng là cậu ấy dù sao cũng bị thương khá nặng ở đầu……”
Niếp Duy Bình sợ nhất thân nhân bệnh nhân đuổi theo hắn cầu xin hỏi han, tuy rằng lý giải được tâm tình bọn họ nhưng vẫn không thể thản nhiên đối mặt, chỉ có thể làm gương mặt lãnh đạm làm cho người ta không dám dây dưa hơn nữa.
“Thực xin lỗi, các vị, xin đừng quấy rầy bác sĩ Niếp công tác!” Na Na xuất hiện mỉm cười khuyên giải an ủi mọi người: “Bệnh nhân trước mắt coi như ổn định, mọi người yên tâm, cậu ấy nhất định có thể tỉnh lại! Có bác sĩ Niếp ở……”
Niếp Duy Bình sắc mặt khẽ biến, lạnh lùng nhìn cô một cái, ngăn lại lời nói sáp ra khỏi miệng của cô.
Nhưng là đã không còn kịp rồi, thân nhân bệnh nhân đều cảm động đến rơi nước mắt rối rít cảm ơn hắn.
Niếp Duy Bình nhắm mắt lãnh đạm mời bọn họ rời đi.
Niếp Duy Bình bước ra ban công, ánh mắt lạnh như băng trừng Na Na, trong đó tràn ngập mưa gió bão bùng.
Na Na trong lòng sợ hãi hạ mắt, không biết bản thân làm sao lại chọc tới hắn, khúm núm nhỏ giọng hỏi: “Bác sĩ Niếp, làm sao vậy……”
Niếp Duy Bình trầm mặc không nói, từ trên bàn lấy ra một quyển bệnh án, mở ra để trước mặt cô, âm thanh lạnh lùng nói: “Trợn to mắt mà nhìn cho rõ ràng,ICP là bao nhiêu!”
Na Na bị lửa giận của hắn thình làm cho hoảng sợ, lắp bắp đọc mấy con số.
Niếp Duy Bình cười lạnh: “Em học năm năm, đều bị chó ăn hết rồi sao? Không có người nói cho em sao, nói chuyện phải dùng đến đầu óc, họa là từ miệng mà ra em có biết hay không!”
Na Na mờ mịt nhìn hắn: “A?”
Niếp Duy Bình tới gần cô: “Anh cũng không dám cam đoan bệnh nhân nhất định có thể tỉnh! Em làm sao lại tin tưởng, dám làm cho người ta hy vọng! Hai ngày nữa vẫn chưa tỉnh lại, bệnh nhân sẽ không cứu dược nữa, đến lúc đó anh xem em như thế nào đối mặt với người nhà người ta!”
Niếp Duy Bình nhìn cô chằm chằm quan sát kĩ khuôn mặt cô từ từ trở nên trắng bệch, tàn nhẫn cười lạnh: “Cho bọn họ hy vọng rồi làm cho bọn họ tuyệt vọng, không bằng ngay từ đầu nửa phần hy vọng cũng đừng cho!”
Na Na sợ tới mức ngây ngẩn cả người, hồi lâu mới có thể mở miệng: “…… Nhưng là, bọn họ lo lắng sợ hãi như vậy, không nên nói chút chuyện tích cực……an ủi bọn họ sao?”
Niếp Duy Bình hết nói nổi trừng mắt nhìn cô, nở nụ cười lạnh.
“Bạn học Na Na, em sửa sang lại bệnh án như vậy, không có phát hiện vấn đề gì trong báo cáo chẩn đoán kết luận ư, cho tới bây giờ đều là cái nào cũng đúng cũng được sao?” Niếp Duy Bình thản nhiên nói: “‘Đều bình thường’ hay là ‘Không thấy dị thường’, kết luận cuối cùng đều là viết ‘Trừ cái bệnh đó ra, sẽ không phát hiện rõ ràng thêm bệnh của người đó’…… Em có biết là vì cái gì sao? Bởi vì không có người nào có thể cam đoan chính mình không sai sót, em phải tạo cho mình đường lui, tránh cho tranh cãi trong chữa bệnh đồng thời cũng là chịu trách nhiệm với lời nói của mình!”
Na Na đương nhiên hiểu được. Điều mà bác sĩ sẽ không nói với bệnh nhân là nhất định sẽ chữa khỏi, mặc dù đã khôi phục cũng không dám cam đoan ngày sau sẽ không tái phát.
Tựa như trước khi giải phẫu phải ký tên đồng ý, trên đó liệt kê đầy đủ các khả năng sẽ xuất hiện, đem trách nhiệm giao cho bệnh nhân tự mình gánh vác.
“Nhưng là……” Na Na mê man nhìn về phía hắn: “Như vậy không phải ở lừa gạt người khác sao?”
Niếp Duy Bình giật mình lập tức lặng im.
Văn phòng thoáng chốc trở nên an tĩnh vô cùng, ngoài hành lang vọng tiếng bước chân, tiếng chuông ở phòng hộ lý…… Đều rõ ràng truyền tới.
Hồi lâu sau Niếp Duy Bình mới bình tĩnh mở miệng: “Không phải lừa gạt! Chúng ta không nói chính xác kết luận nhưng cũng không có nói dối lừa gạt bọn họ…… Đây là một loại bảo hộ, em phải học được nếu còn muốn tiếp tục làm ở bệnh viện!”
Na Na lắc lắc đầu: “Đây là đang trốn tránh trách nhiệm……”
“Đây là chịu trách nhiệm!” Niếp Duy Bình nhìn cô gằn từng tiếng: “Đối với lời nói của em mà chịu trách nhiệm, đối bệnh nhân chịu trách nhiệm, cũng là chịu trách nhiệm đối với bản thân em!”
Đây mới không phải là có trách nhiệm!
Na Na trong lòng yên lặng phản bác, có thể nói đường hoàngnhư vậy sao? Còn không phải ích kỷ chối bỏ trách nhiệm sao?
Na Na trên mặt rõ ràng viết mấy chữ không đồng ý.
Niếp Duy Bình thở dài, chậm rãi nói: “Thời điểm anh làm thực tập sinh, cũng không thể lý giải…… Đối với y thuật của bản thân đánh giá cao quá mức, lời thề son sắt rồi cam đoan, sau lại xảy ra chuyện…… Anh vĩnh viễn cũng quên không được ánh mắt bọn họ tràn đầy không dám tin cùng tuyệt vọng! Đối mặt với phẫn nộ dây dưa chất vấn của bọn họ, anh một chút biện pháp cũng không có, vẫn là giáo sư hướng dẫn giúp anh thu thập cục diện rối rắm!”
Niếp Duy Bình ngữ khí thực bình thản, giống như đang nói chút chuyện vớ vẩn nào đó, lại lộ ra áp lực cùng bất đắc dĩ nói không nên lời.
“Sau đó giáo sư đó nói cho anh biết, trị bệnh cứu người là trách nhiệm của chúng ta, lý tưởng muốn cứu hết cứu thật tốt không có sai, đối với chúng ta đầu tiên là phải bảo vệ tốt chính mình dùng tài năng cứu trị thật nhiều người! Na Na, y đức nhân tâm, có đôi khi cũng phải theo quy tắc tuần hoàn…… Ngay cả chính mình đều bảo toàn khô