vui, cái nha đầu ngốc này nên thông suốt đi thôi!
Thời điểm giao ban không thấy Niếp Duy Bình tới, sáng sớm có một ca khám gấp, hắn vội vàng bị đi.
Na Na trong lòng buông lỏng, lập tức chính là không hiểu vì sao như vậy, có điểm mờ mịt lo sợ nghi hoặc, có điểm mừng thầm kì lạ…… Tinh thần không khỏi hoảng hốt.
Phòng cấp cứu đang rối ren, nhân viên cấp cứu sắc mặt nôn nóng vội vàng làm việc. Niếp Duy Bình vừa tiến vào phòng cấp cứu, lập tức có hộ lý tiến lên giúp hắn mặc vào y phục giải phẫu.
“Bệnh nhân danh tính và tuổi không rõ, tầm hai mươi tuổi, là nam, nửa giờ trước đi xe điện đụng vào vòng bảo vệ ven đường, đầu có hai miệng vết thương……”
Niếp Duy Bình đeo găng tay bắt đầu kiểm tra, nghe xong báo cáo hỏi: “MR thế nào?”
“Đã làm, nhưng là tạm thời chưa có kết quả……”
“Gọi điện thoại đến phòng chụp, nói cho bọn họ nếu không nhanh mang kết quả đến đây!” Niếp Duy Bình lãnh đạm nói: “Chúng ta có thể trực tiếp tuyên bố tử vong!”
Thanh niên trẻ tuổi im lặng nằm ở trên bàn giải phẫu, vì để tiện trị liệu tóc bị bị cắt trọc một mảng nhìn đến là buồn cười.
Miệng vết thương đã được bác sĩ cấp cứu rửa sạch, không hề chảy máu ra bên ngoài.
Niếp Duy Bình nhăn mi, chậm rãi cởi bỏ băng gạc thật dày trên đầu bệnh nhân, sắc mặt hơi đổi.
“Chuẩn bị khoan!” Niếp Duy Bình âm thanh lạnh lùng nói,“Tiểu Ngô lại đây giúp tôi! Mặt khác, mau đi mang ảnh chụp lại đây!”
Niếp Duy Bình tiếp nhận khoa hộ lý đã chuẩn bị, không chút do dự mở hộp sọ bệnh nhân, bụp một tiếng thật nhỏ, từ miệng vết khoan chất lỏng phía trong bắt đầu trào ra.
“Xả nước!”
Tiểu Ngô lập tức giơ ống hướng miệng vết thương phun nước muối sinh lí, do dự hỏi: “Còn cứu được sao?”
Niếp Duy Bình cũng không thèm nhìn tới hắn, động tác hai tay nhanh chóng, thản nhiên trả lời: “Không cứu được cũng phải liều mạng mà cứu, bệnh nhân tim vẫn còn đập!”
CHƯƠNG 32
Niếp Duy Bình tiếp nhận khoan hộ lý đã chuẩn bị, không chút do dự bắt đầu mở hộp sọ bệnh nhân, bụp một tiếng thật nhỏ, từ miệng vết khoan chất lỏng phía trong bắt đầu trào ra.
“Xả nước!”
Tiểu Ngô lập tức giơ ống hướng miệng vết thương phun nước muối sinh lí, do dự hỏi: “Còn cứu được sao?”
Niếp Duy Bình cũng không thèm nhìn tới hắn, động tác hai tay nhanh chóng, thản nhiên trả lời: “Không cứu được cũng phải liều mạng mà cứu, bệnh nhân tim vẫn còn đập!”
Ca cấp cứu này mấy tới bốn năm tiếng đồng hồ, bác sĩ Niếp mệt mỏi tháo khẩu trang đi ra khỏi phòng giải phẫu, ngay cả phòng tắm cũng không đi, trong lòng tràn đầy lo lắng.
Đứng trước sinh mệnh sức lực con người có đôi khi quá mức nhỏ bé, mặc dù hắn dùng hết khả năng của mình nhưng không thể cứu được……
Sinh mệnh trẻ tuổi như vậy…… Bác sĩ Niếp thở dài mặc quần áo, điều khó chịu nhất không phải đứng trước sinh tử lại bất lực, mà là sự tàn nhẫn khi đứng trước thân nhân bệnh nhân đang cực kỳ bi ai tuyệt vọng cầu xin lại phải lãnh đạm tuyên bố với bọn họ kết quả không thể thừa nhận này.
Na Na chờ không kịp đã sớm đi trước, Niếp Duy Bình tắm rửa xong đi ra, liền nhìn thấy di động có tin nhắn cô gửi tới.
Niếp Duy Bình về nhà, trong phòng vốn im ắng nay lại tràn ngập hương vị ấm áp của gia đình.
Niếp Duy Bình thay giầy vào nhà, phát hiện trên cửa phòng mình có dán một tờ giấy nhỏ.
“Em bồi tiểu Viễn nghỉ trưa, cơm trưa ở giữ ấm trong bếp!”
Niếp Duy Bình kéo xuống vứt vào thùng rác, rửa sạch tay đi đến phòng bếp, phát hiện con thỏ nhỏ coi như có tâm, để lại hai món ăn cho hắn còn có một chén canh trứng thật lớn.
Niếp Duy Bình ăn mấy món đồ ăn vốn bình thường này, trong lòng vốn luôn lo lắng buồn bã cuối cùng cũng tiêu tán.
Buổi chiều hai giờ sẽ đi làm, Niếp Duy Bình ăn cơm chiều nghỉ ngơi không được bao lâu lại phải xuất môn.
Trước cùng Na Na đưa nhóc thịt viên tròn đi nhà trẻ, tiểu tử kia rời giường cũng thật làm người khác mệt mỏi, vẻ mặt tràn đầy mất hứng.
Nhìn theo tiểu Viễn vào nhà trẻ, Na Na lúc này mới hỏi: “Buổi sáng giải phẫu thuận lợi sao?”
Niếp Duy Bình chậm lại cước bộ cùng cô sóng vai đi, thản nhiên nói: “Người là đã cứu nhưng không biết tình huống như thế nào, trong vòng bốn mươi tám giờ mà vẫn không tỉnh lại, về sau sẽ rất khó tỉnh lại.”
Đến nơi liền có hộ lý lại đây báo cáo, bệnh nhân đã chuyển qua đây, sắp xếp ở phòng hậu phẫu.
Niếp Duy Bình gật gật đầu ý bảo đã biết.
Không đợi Niếp Duy Bình mở miệng, nghe thấy bác sĩ chính tới người nhà bệnh nhân đã xông tới trước vây kín lấy hắn muôn miệng hỏi han.
“Niếp chủ nhiệm, con tôi khi nào thì tỉnh a?”
“Bác sĩ Niếp, thằng bé về sau có thể có di chứng gì không? Tôi nghe nói giải phẫu không quá thuận lợi……”
“Van cầu anh bác sĩ Niếp, nhất định phải cứu nó……”
“Bác sĩ, vì sao nó còn chưa tỉnh lại?”
“……”
Niếp Duy Bình nhéo nhéo mi tâm, thầm than một tiếng, bắt đầu bình tĩnh ứng phó người nhà bệnh nhân đang rối loạn.
“Thực xin lỗi, tôi cũng không biết, hy vọng cậu ấy trong hai ngày này tỉnh lại.”
“Giải phẫu coi như thuận lợi, nhưng là bệnh nhân chưag có tỉnh, có hay không có di chứng tôi cũng không dám nói!”
“Ngài yên tâm, tôi sẽ đem hết toàn lực!”
“Thật có lỗi, tôi cũng hy vọng