biết qua bao lâu, Na Na trên người dần dần cảm thấy lạnh, không nhịn được hắt xì một cái, mới giựt mình tỉnh táo lại ánh mắt vội vã dời khởi thân hình kiều diễm khiêu khích bản tính nam nhân kia nữa.
Niếp Duy Bình không tự giác nuốt nuốt nước miếng, thanh âm đều trầm thấp hơn rất nhiều, không hề còn đều đều không cảm xúc nữa.
“Cô…… Tiếp tục tắm đi, đừng để bị cảm……” Niếp Duy Bình nói xong, lưu luyến nhìn chằm chằm cánh cửa, cố ý chậm chạm rời đi.
Chết tiệt!
Trên cánh cửa có thiết kế một tấm màn kéo để che chỗ kính mờ đi…… nhưng là để có thể ngắm nhìn một chút gì đó, hắn chỉ có thể làm như không biết!
Niếp Duy Bình dùng hết ý chí tiến tới cửa phòng ngủ của mình, nhếch môi mỉm cười tà ác.
Hắn mới sẽ không ngốc đi nhắc nhở cô.
Liễu Hạ Huệ cũng không phải là vô năng, chỉ là não tàn triệt để mà thôi!
Không vội, nóng vội sẽ không ăn được bánh bao nóng……
Niếp Duy Bình ánh mắt nặng nề, chậm rãi liếm liếm khóe miệng.
Na Na nghểnh tai nghe thấy Niếp Duy Bình rời đi trở về phòng ngủ, nhất thời vội mở nước ấm, vội vàng tắm thật nhanh, lấy khăn tắm lau lung tung rồi mặc váy ngủ, sau đó ôm lấy quần áo vừa thay, tay chân quờ quạng nhanh chóng chạy vào phòng mình như trộm.
Na Na tựa vào cánh cửa phía sau nhẹ nhàng thở ra, rồi lại nhăn mi nhíu mày.
Về sau sẽ không còn bị xấu hổ như vậy nữa?
Niếp Duy Bình đi ngủ mà cảm thấy thật mĩ mãn, trong mộng thấy bản thân đang cầm dao nĩa sắc bén, trên cái bàn trước mặt là bánh bao trắng tròn nóng hôi hổi, Niếp Duy Bình một tay cầm dĩa giữ lấy một tay dùng dao tách bánh bao làm bốn năm phần lộ ra hương vị nóng hổi của loại thịt tươi ngon……
Buổi sáng thức dậy cảm thấy bụng thật đói, Niếp Duy Bình nằm ở trên giường lẳng lặng chờ đợi hiện tượng “cột trụ trời” dịu xuống.
Rửa mặt xong đi ra, liền bị hương thơm từ phòng bếp làm cho bụng kêu rên.
Niếp Duy Bình nhìn chằm chằm thân ảnh bận rộn mà vui vẻ trong bếp, cơn đói khát liền nổi lên vô thức liếm liếm khóe môi.
Bạn nhỏ Na Viễn dụi mắt tèm nhem chuẩn bị bước vào WC, liền bị ánh mắt đói khát của ông chú xấu xa kia làm cho sợ tới mức thiếu chút nữa tè ra quần, mất hứng bĩu môi hỏi: “Chú, chú đang làm gì vậy?”
Na Na nghe thấy động tĩnh quay đầu, đang là mùa hè ánh nắng sớm chiếu rọi vào phòng, gương mặt phấn nộn phảng phất như cánh đào hồng, ánh mắt đen thùi đầy ý cười.
“Hai người nhanh lên a, mau mau đánh răng rửa mặt đi, đồ ăn sắp xong rồi!”
Bạn nhỏ Na Viễn hoan hô một tiếng, chân ngắn vội vàng chạy vọt vào WC.
Còn lại Niếp Duy Bình, mặt không chút thay đổi xoay mặt đi, cố ý bày ra bộ dáng kiêu ngạo không để ý chút nào, chậm rãi ngồi ở bên cạnh bàn, giống như đại gia chờ người bưng trà đưa cơm.
Na Na một chút cũng không để ý thái độ của hắn, cười cười xoay người tiếp tục bận rộn.
Niếp Duy Bình nhíu nhíu mày, lặng lẽ vươn nắm tay đấm nhẹ vào cái nơi bên ngực trái đó.
aiz, giống như…… càng ngày càng không khống chế nổi!
Đồ ăn sáng là cháo nấu nhuyễn với trứng hương vị đậm đà. Lửa nhỏ ninh cháo mà không làm mất đi vị của nó mà còn rất tốt cho dạ dày, bột cọ sago sền sệt thơm ngát, bên trong còn có những lát khoai tím được cắt nhỏ hòa cùng một chút sữa với một chút đường, có chút giống với các loại thức ăn được chế biến từ bột cao lương của các cửa hàng đồ ngọt bên ngoài hay bán.
Bạn nhỏ Na Viễn yêu nhất ăn loại thức ăn ngọt ngọt này, Na Na bón bé một thìa lại một thìa còn chưa kịp ăn một miếng nào thì đôi mắt đen lúng liếng đã mở to nhìn cô ý muốn thêm một thìa nữa.
Niếp Duy Bình không vui gõ nhẹ thành bát lạnh giọng nói: “Đã lớn còn phải có người bón? Vô dụng!”
Na Viễn nhất thời dựng lông mày trừng hắn.
Na Na đau đầu buông bát, xoa xoa đầu tiểu Viễn trấn an nói: “Tốt lắm tốt lắm, chú ấy cũng là hy vọng tiểu Viễn sớm ngày trở thành một người đàn ông đầu đội trời chân đạp đất thôi…… Nhanh ăn đi, nguội sẽ không ngon nha!”
Na Viễn thở phì phì nắm muỗng nhỏ hình hoạt hình, bỉu môi thổi thổi, từng ngụm từng ngụm ăn vào.
Na Na rốt cục có thời gian ăn cơm, bất đắc dĩ đối với Niếp Duy Bình cười cười, bưng cháo lên chậm rãi nuốt xuống.
Sau khi ăn xong Niếp Duy Bình thay quần áo đi làm, Na Na giống như tiểu tức phụ (cô vợ nhỏ)đưa hắn ra đến cửa, lời nói thật khẩn thiết: “Chuyện xin phép phiền anh nói một tiếng với y tá trưởng!”
Niếp Duy Bình gật gật đầu, đi vào thang máy.
Buổi sáng vĩnh viễn vội vàng như vậy, Niếp Duy Bình đến phòng thay quần áo xong ngồi ở văn phòng chờ giao ban.
Lưu Mân vừa tiến đến liền nhìn Niếp Duy Bình vô ưu vô lo ngồi ở sau bàn lật xem báo chí, tuy rằng vẫn như cũ là sắc mặt thối không chút biểu tình tự cao tự đại, nhưng lại có chút gì đó không giống bình thường.
Lưu Mân ở trong lòng lấy làm kỳ lạ, ngồi đối diện hắn nói chuyện phiếm: “Hôm nay buổi sáng có ca giải phẫu sao?”
Niếp Duy Bình gật gật đầu, liếc mắt nhìn cô một cái, đột nhiên bất ngờ mở miệng hỏi: “Trẻ con sẽ thích cái gì?”
Lưu Mân trừng mắt nhìn: “Vìa sao lại hỏi cái này?”
Niếp Duy Bình không có trả lời, thản nhiên nói: “Con trai Năm sáu tuổi, mua cái gì cho nó thì tốt?”
Lưu Mân nghĩ chắc là sinh nhật con cháu người thân gì đó,
