Bác Sĩ Cầm Thú

Bác Sĩ Cầm Thú

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326830

Bình chọn: 8.5.00/10/683 lượt.

không nghĩ nhiều liền nói: “Mấy món xe đồ chơi, đồ chơi chiến đấu linh tinh gì đó…… Bé trai đều thích cái này đó!”

Niếp Duy Bình có chút đăm chiêu gật đầu, giống như lơ đãng nói: “Đúng rồi, sáng nay Na Na nhờ tôi giúp cô ấy nghỉ hai ngày……”

“Na Na làm sao vậy?” Lưu Mân tâm lienf động, khí thế bức người nhìn hắn hỏi: “Cô ấy vì sao nhờ cậu xin phép hộ? Cô ấy xảy ra chuyện gì……”

Niếp Duy Bình không có trả lời vấn đề trước đó của cô, làm bộ tự nhiên dùng ngữ khí mập mờ thản nhiên nói: “Không có việc gì, cô ấy ở nhà chắm đứa nhỏ thôi!”

Là thế giới này phát triển quá nhanh, hay vẫn là cô đã già không theo kịp tiết tấu của người trẻ tuổi? Ngày hôm qua mới giương cung bạt kiếm châm chọc hai người, hôm nay lại ở cùng nhau chắm đứa nhỏ ?!

Tây Môn Khánh thông đồng với Phan Kim Liên cũng phải trải qua trù tính của Vương bà a! Không thể lặng yên không một tiếng động như vậy lại dám không cho cô cơ hội bát quái nữa!

Lưu Mân há to miệng, vẻ mặt kinh ngạc, nhất thời trợn tròn mắt……




CHƯƠNG 26

Bất quá Lưu Mân tốt xấu gì cũng đã làm y tá trưởng nhiều năm như vậy, cũng không phải ngốc nên hơi cân nhắc một chút liền nhận ra vấn đề không thích hợp a.

Lưu Mân hoài nghi nhìn Niếp Duy Bình: “Con bé ngốc kia hiện tại đang ở cùng cậu? Cậu làm thế nào mà lại lừa gạt được người hả?”

Niếp Duy Bình mất hứng, nhẹ nhàng hừ một tiếng nói: “Lừa sao? Ký túc xá bệnh viện như thế nào chị lại không biết? Ngoắc ngoắc ngón tay cô ý liền theo thôi!”

Lưu Mân mới không tin lời nói của hắn, trào phúng cười rộ lên: “Tiểu Bình à, cậu vẫn là không thành thật như vậy a…… Nói đi, Na Na rốt cuộc vì sao đáp ứng ở chỗ cậu?”

Niếp Duy Bình vốn muốn tránh nặng tìm nhẹ đem vấn đề giấu kĩ, không nghĩ tới Lưu y tá trưởng không thuận theo như vậy, chỉ phải nhẹ nhàng bâng quơ mở miệng nói: “Cô ấy muốn mang đứa cháu về ở cùng để chăm sóc, ký túc xá lại không tốt để trẻ nhỏ ở, lại tìm không thấy nơi khác, tôi gợi ý thế là cô ấy mang đứa bé tới ở cùng thôi!”

Lưu Mân cũng hiểu, cô cũng đã gặp qua đứa bé đó, biết Na Na khẳng định có gì đó khó xử không muốn nói cho người khác biết, liền không hề hỏi nhiều tay ôm ngực mắt đánh giá Niếp Duy Bình.

Khó trách cảm thấy có cái gì không đúng a!

Niếp Duy Bình kia ngày ngày đều trưng cái bản mặt không đổi, tuy rằng trước sau như một mà cao ngạo lãnh đạm, nhưng đuôi mày khóe mắt đều ánh vẻ xuân tâm nhộn nhạo như vậy, ngay cả cái mắt kính thật chướng mắt kia cũng không thể che dấu nổi!

Lưu Mân cười không có ý tốt: “Tiểu Bình a, cậu đây là xuân tâm nảy mầm nha!”

Niếp Duy Bình mi máy nhảy dựng, chậm rãi khép lại tờ báo, sau đó chậm rãi quay đầu, lạnh lùng nhìn cô: “Xuân tâm? Với ai?”

Lưu Mân ha ha cười đến thập phần sung sướng: “Còn có thể có ai, cậu nếu không thích con bé ngốc nghếch kia thì làm sao có thể cho nó ở nhà của cậu? Còn chạy tới hỏi tôi làm thế nào lấy lòng cháu của con bé?”

Lưu Mân khinh thường liếc mắt nhìn hắn, ra vẻ kỳ quái bổ sung: “Nếu không động tâm cậu làm sao lại giống như con cẩu tè lên cột điện để đánh dấu lãnh thổ như vậy, sớm đã nhìn chằm chằm con gái nhà người ta rồi!”

Niếp Duy Bình sắc mặt chuyển đen, liều chết mạnh miệng nói: “Cô ta? Tròn xoe lại ngốc nghếch! Tôi mắt không có lẹo, não không phẳng, như thế nào lại có thể để ý cô ta!”

Lưu Mân không cho là đúng nhún vai: “Cậu cũng đừng chối nữa! Đợi người khác cướp mất rồi, tôi xem cậu hướng chỗ nào mà khóc a!”

Ngoài cửa có tiếng bước chân truyền đến, Niếp Duy Bình ngậm miệng, khuôn mặt lại lãnh đạm một lần nữa mở báo ra giả bộ đọc.

Họp giao ban xong, Niếp Duy Bình rời đi đầu tiên.

Trương Vi Đống đi cuối cùng, xoay mặt hỏi Lưu Mân: “Bác sĩ Niếp làm sao vậy? Cô lại trêu chọc hắn ?”

Thời điểm giao ban, Niếp Duy Bình trưng cái khuôn mặt than làm cho mấy hộ lý trẻ sợ tới mức lắp bắp, văn phòng ấm áp đều nhanh chóng hạ nhiệt.

Lưu Mân nhíu mày, ý vị thâm trường cười rộ lên: “Lúc này cũng không phải là tôi! Tôi nói chuyện tâm lý với bác sĩ Niếp, cuối cùng chưa nói xong lại có người tới.”

Trương Vi Đống nghe mà không hiểu ra sao, khó hiểu hỏi lại: “Có ý gì?”

Lưu Mân không kiên nhẫn phất phất tay, vẻ mặt ghét bỏ nói: “Đi đi đi, làm việc của anh đi! Một chút suy nghĩ cũng không có, anh thì biết cái gì!”

Trương Vi Đống bị mắng mà khó hiểu, vuốt cái mũi xám xịt rời đi.

Lưu Mân hừ ra tiếng, tâm tình tốt vô cùng, ngay cả khi tiêm cho bệnh nhân, đều hận không thể ở trên tay trên lưng chích ra hình hoa!

Bất quá Niếp Duy Bình tâm tình không vui vẻ như vậy, cả ngày tâm tư luôn phập phồng khó có thể bình tĩnh trở lại.

Hắn không phủ nhận đối với Na Na có hứng thú, cũng không thừa nhận mình đã động tâm, nhưng Lưu Mân từng bước ép sát làm cho hắn không thể không nhìn thẳng vào tình cảm của mình.

Niếp Duy Bình có bệnh tự biết, rất rõ ràng chính mình không được bình thường, nếu không phải thật sự động tâm thì làm sao lại có thể cho phép người khác tùy tiện bước vào lãnh thổ riêng của mình, lại làm sao có thể vội vàng giữ người bên cạnh như vậy?

Niếp Duy Bình không phải chưa yêu qua, nhưng lại chưa từng giống như bây giờ, cái tâm tư lãnh đạm sắ


Teya Salat