Teya Salat
Bác Sĩ Cầm Thú

Bác Sĩ Cầm Thú

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326822

Bình chọn: 8.5.00/10/682 lượt.

n.

Niếp Duy Bình khi đó kỳ thật rất ghen tị.

Có đôi khi tâm cũng sẽ sinh ra oán hận, vậy nên Niếp Duy An về nhà ở mấy ngày sẽ nhịn không được khi dễ cô, giống như đứa nhỏ ác liệt một chút cũng không hiểu phải yêu thương em gái nhỏ.

Thế cho nên sau này Niếp Duy An cùng hắn càng ngày càng không hợp nhau, mỗi lần gặp mặt đều phải đối chọi gay gắt một phen, mặc dù hiện tại Niếp Duy Bình muốn làm tốt trách nhiệm của người anh đi quan tâm cô, cũng sẽ bị Niếp Duy An không khách khí châm chọc trở về.

Niếp Duy Bình thời điểm trở về, Na Na đã đem phòng ốc thu dọn thật tốt.

Phòng bếp có mấy bộ đồ ăn thú vị cho trẻ nhỏ, trong phòng vệ sinh có đồ dùng hình hoạt hình, vừa mới dùng qua nên vẫn còn thấy ướt, làm cho tâm Niếp Duy Bình đột nhiên thấy thật yên ổn.

Na Na kỳ thật cũng không có thay đổi gì quá lớn, đem phòng của cô cùng tiểu Viễn sửa sang lại một chút, nơi khác cơ hồ cũng không động tới, nhưng chỉ có thay đổi rất nhỏ này cũng làm cho Niếp Duy Bình cảm thấy rõ ràng, vốn là căn nhà lạnh lẽo không có hơi người nhất thời để trở nên thật ấm áp.

“Bác sĩ Niếp anh đã trở lại?”

Na Na từa ban công đi vào, trên tay còn đeo găng tay, đem chậu đặt lại buồng vệ sinh, lau nước trên tay hỏi: “Bác sĩ Niếp tôi vừa mới nhìn một chút phòng bếp cơ hồ cái gì cũng đều không có, mắm muối dầu ăn cũng là không, bên trong sữa đã hết hạn bị tôi vứt đi rồi…… Ngày mai tôi về nhà một chuyến, mang chút xoong nồi chảo thớt lại đây, về sau chúng ta nấu cơm ngay tại nhà đi, so với bên ngoài đều sạch sẽ lại dinh dưỡng!”

Nơi này Niếp Duy Bình cũng chỉ là nghỉ tạm, ngẫu nhiên tăng ca mới có thể ở đây mà nghỉ ngơi, cho nên phòng cũng chỉ là bài trí mà thôi nên bên trong thiếu rất nhiều thứ.

Niếp Duy Bình ngẩn người, mở miệng nói: “Không cần phiền toái như vậy, buổi tối đi ra ngoài mua, gần đây có siêu thị rất tiện!”

Na Na khoát tay: “Không cần tốn kém như vậy, dù sao tôi hiện tại ở nơi này mấy thứ trong nhà cũng sẽ vứt không……”

“Tôi không có thói quen dùng đồ của người khác.”

Niếp Duy Bình vừa nói xong nhất thời làm Na Na cứng họng, xấu hổ cười cười nói: “Ngại quá tôi đã quên……”

Niếp Duy Bình có chút ảo não nhíu mày, vốn ý hắn cũng không phải là như vậy, nhưng là không nghĩ để cho con thỏ nhỏ vất vả chạy tới chạy lui như vậy, ai ngờ lời nói vừa đến bên miệng lại không chịu mà mất khống chế.

Na Na lại không để ở trong lòng, bác sĩ Niếp tính tình vốn đã không tốt, cô cũng thành thói quen khi bị lời nói ác độc đó đâm chọc một hai nhát, xấu hổ đối với cô mà nói căn bản không tính là cái gì.

Na Na vừa mới đun chút nước sôi, nhìn Niếp Duy Bình thần sắc có chút cô đơn ngồi ở trên sô pha liền rót cốc nước cho hắn.

Niếp Duy Bình đột nhiên hỏi: “Anh cô đối với cô như thế nào?”

Na Na không rõ hắn vì sao lại đột nhiên hỏi như vậy, gật gật đầu tự hào nói: “Đương nhiên tốt lắm, anh tôi từ nhỏ đã mang tôi đi khắp nơi, thật cẩn thận chăm sóc tôi!”

Niếp Duy Bình chỉ chỉ ghé đối diện, ý bảo cô ngồi xuống chậm rãi mà nói.

Na Na bắt đầu mở miệng nói: “Nếu anh hỏi tôi anh tôi đối với tôi tốt như thế nào, nhất thời thật đúng là không biết nói sao nữa……”

Niếp Duy Bình nhìn chằm chằm cốc nước trong tay, thản nhiên hỏi: “Hai người trong lúc đó có cãi nhau hay không?”

“Đương nhiên có!” Na Na cười nói,“Có đôi khi an tôi tức giận đến mức không buồn quan tâm tôi , nhưng chỉ cần tôi vừa khóc anh ấy liền mềm lòng!”

Niếp Duy Bình thở dài, khó trách con thỏ nhỏ coi đứa cháu là bảo bối như vậy……

Niếp Duy Bình chưa từng hỏi qua cô, vì sao lại một mình vất vả chăm sóc đứa bé, nhưng hắn có thể cảm nhận được trong nhà Na Na nhất định là đã xảy biến cố gì đó, mới có thể làm cho cô sống gian nan như vậy.

Niếp Duy Bình không muốn chủ động nhắc tới, miễn làm cho cô thương tâm, liền nói sang chuyện khác nói: “Tôi vừa mới về bệnh viện giúp cô xin phép, Lưu y tá trưởng không ở đấy, là Trương Vi Đống đồng ý kí đơn!”

Na Na quả nhiên bị dời lực chú ý đi, cảm kích nói: “Lại làm phiền anh, thật sự là ngại quá……”

Niếp Duy Bình không cho là đúng gật đầu, uống nước rồi đứng lên về phòng của mình.

Cơm chiều tự nhiên là ăn ở bên ngoài, Niếp Duy Bình cùng Na Na mang theo tiểu Viễn đơn giản ăn chút đồ, liền cùng nhau đi siêu thị mua đồ.

Tiểu Viễn trước khi ngủ đã dùng nước ấm lau người sạch sẽ, lúc tỉnh thì đã hạ sốt, tinh thần tỉnh táo lại trở về là đứa nhỏ hiếu động chạy tới chạy lui ở các phòng.

Siêu thị khá đông người, Niếp Duy Bình phụ giúp đẩy xe theo ở phía sau, Na Na một bên dắt tiểu Viễn một bên nhìn danh sách chọn đồ.

Nơi ồn ào nhiều người như vậy luôn luôn làm Niếp Duy Bình thấy khó chịu, trước đây hắn cũng rất ít khi đi siêu thị, mỗi lần đều là nhanh chóng lấy đồ rồi vội vàng đi tính tiền chạy lấy người, làm sao còn giống như người khác đi một vòng ngắm nghía chọn lựa.

Nhưng hiện tại, nhìn con thỏ nhỏ ở trong đám người ra sức tranh cướp đồ hại giá,khuôn mặt hứng thú phấn khởi phiếm hồng, như hiến vật quý mang đến trước mặt mình…… Niếp Duy Bình đột nhiên cảm thấy như vậy cũng thật tốt, khó trách nhiều người thích đi siêu thị như vậy, cái loại thản nhiên vui sướng