Bác Sĩ Cầm Thú

Bác Sĩ Cầm Thú

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326782

Bình chọn: 7.5.00/10/678 lượt.

hể ở lâu.

Na Na không cầm nhiều đồ lắm, rất nhanh liền đóng gói xong, viết cho Mao Đan tờ giấy nhắn, nói cho cô ấy biết mình cùng cháu sẽ sống ở bên ngoài một thời gian, để cô ấy sống một mình phải chú ý an toàn hơn.

Mao Đan đại khái sau khi xem xong liền bị sock, thật lâu cũng không có hồi phục.

Thời điểm Na Na mang theo chút đồ đạc trở lại, Niếp Duy Bình đã không ở trong phòng.

Na Na nhẹ nhàng thở ra, nhất thời cảm thấy tự tại rất nhiều, động tác nhanh nhẹn bắt đầu dọn dẹp phòng ở.

Niếp Duy Bình đi bệnh viện.

Ngoại khoa tiêu hóa, Niếp Duy An ở văn phòng gõ máy tính viết bệnh án, vẻ mặt như bị áp bức khổ sở, khó trách nhiều người muốn đấu đến vỡ đầu để được làm chủ nhiệm như vậy, ít nhất chủ nhiệm không phải thực hiện “quyền lợi” viết bệnh án, mặc kệ có phải hay không bệnh nhân mình nhận nhập viện, không phải động não suy nghĩ lo lắng khám chữa chỉ cần cuối cùng ký vài cái tên là được, thoải mái tự tại hơn nhiều lắm!

Thời điểm Niếp Duy Bình bước vào, Niếp Duy An vừa mới chấm dứt một phần bệnh án, thả lỏng mình tựa vào trên ghế, bẻ ngón tay răng rắc.

Niếp Duy Bình vẫn là lần đầu tiên đến phòng công tác của em gái.

Anh em hai người ở cùng khoa ngoại đã lâu, chỉ cách nhau tầng trên tầng dưới nhưng còn chưa từng đi qua phòng của đối phương, trong lòng tự hiểu là cố ý tránh đi, thậm chí ngay cả hội chẩn cũng tận lực tránh cho ý kiến.

Cho nên Niếp Duy An đột nhiên nhìn thấy anh trai nhà mình đại giá quang lâm, thật lắp bắp kinh hãi.

Niếp Duy An vừa cao vừa gầy, làm cho người ta cảm thấy mạnh mẽ, bức khí kinh người, thậm chí ngay cả khi nói chuyện cũng nhanh hơn so với người bình thường.

Niếp Duy An nhíu mi cười đến thập phần sung sướng: “Ai ôi, cơn gió nào lại đưa anh trai thân yêu đến đây vậy?”

Niếp Duy Bình gân xanh ở thái dương giần giật, mặt không chút thay đổi ngồi đối diện cô nói: “Anh đến là có việc nhờ em giúp.”

Niếp Duy An ngoài cười nhưng trong không cười mở miệng: “Em nói đúng đâu a, vô sự không đăng tam bảo điện…… Nói đi, anh em nhà mình không cần khách khí!”

Niếp Duy Bình cũng chưa bao giờ biết cái gì gọi là khách khí, đi thẳng vào vấn đề nói: “Em cùng Từ Thạc quan hệ cũng không sai đi, có thể hay không nhờ hắn giúp một chút để một đứa nhỏ được vào nhà trẻ?”

Mẹ của Từ Thạc là cán bộ viên chức ở nhà trẻ của bệnh viện, hắn cùng Niếp Duy An lại là bạn bè quan hệ phi thường tốt, có hắn hỗ trợ bạn nhỏ Na Viễn nhập học ở nhà trẻ sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.

Niếp Duy An “A” một tiếng, ánh mắt quỷ dị nhìn quét hắn.

Niếp Duy Bình khóe mắt vừa nhếch, thản nhiên nói: “Không phải con của anh.”

Niếp Duy An biểu tình nháy mắt trở nên thật mất mát, nhún vai hỏi: “Không phải của anh anh quan tâm làm gì? Em tại sao không biết anh từ khi nào lại có tâm làm việc thiện như vậy!”

Niếp Duy Bình đối với người khác có xu hướng khống chế gần như là biến thái, người có thể làm cho hắn để ý rất ít, hắn luôn ngăn cách với mọi người ở một khoảng cách nhất định, vì thế không thể nào làm người lo chuyện bao đồng.

Huống chi còn phá vỡ ước định ngầm mà chạy đến nhờ mình giúp đỡ.

Niếp Duy An nhất thời thật tò mò.

Niếp Duy Bình trầm mặc một lát, chậm rãi mở miệng nói: “Em nói…… Nếu ba biết em mới trở về từ bộ đội hai năm, lại dám lợi dụng chức vụ để sửa thông tin bệnh nhân……”

Niếp Duy An sắc mặt nháy mắt liền đổi.

Niếp Duy Bình chậm rãi nhếch khóe môi, tươi cười ôn hòa nhìn cô hỏi: “Lấy tính tình của ba không biết sẽ làm ra những chuyện gì?”

Niếp Duy An lạnh lùng theo dõi hắn, nghiến răng nghiến lợi hỏi: “Anh làm sao mà biết được?”

Niếp Duy Bình nhìn nhìn một chút, ngữ khí bình thản nói: “Tốt xấu gì em cũng là em gái của anh, anh nếu không gặp em cũng sẽ không thể không quan tâm chút việc của em chứ!”

Niếp Duy An khinh thường bĩu môi, lạnh lùng cười nói: “Thôi đi anh trai tốt của em! Anh không phải là sợ em mang rắc rối cho anh sao! Anh cùng Niếp Hoài Nhơn đều giống nhau, sợ em bôi đen Niếp gia mà thôi!”

“Niếp Duy An.” Niếp Duy Bình bình tĩnh nói,“Đừng quên, em cũng họ Niếp.”

Niếp Duy An nói không ra lời.

Niếp Duy Bình thở dài: “Đứng trước sinh mệnh, mỗi người đều ngang hàng! Em là muốn cứu người nhưng lại vô ý hại một người khác……”

“Đừng nói nữa!” Niếp Duy An lạnh lùng đánh gãy lời hắn, không kiên nhẫn nói: “Chuyện của em không cần anh phải quản!”

Niếp Duy Bình sắc mặt trầm xuống: “Anh mặc kệ, sự tình đã sớm nháo đến chỗ ba rồi! Niếp Duy An, em nghĩ chỉ bị thu và hủy giấy phép bác sĩ thôi sao!”

Niếp Duy An ánh mắt buồn bã, trầm mặc hồi lâu mới bình tĩnh trở lại, dường như không có việc gì nói: “Em còn có việc phải làm, không tiễn anh…… Đem thông tin đứa bé đó cho em, anh yên tâm tan tầm em sẽ đi tìm Từ Thạc, nhất định giúp anh giải quyết chuyện này thật tốt!”

Niếp Duy Bình bất đắc dĩ nhắm mắt, nghiêm mặt đứng dậy rời đi.

Niếp Duy An là em gái duy nhất của hắn, lại không thân thiết với hắn.

Niếp Duy An lúc còn rất nhỏ đã bị nuôi ở bên bác, không giống tuổi thơ đơn điệu tịch mịch của Niếp Duy Bình, Niếp Duy An đi theo người bác ở Niếp gia ở cùng các anh chị em, mỗi ngày đều trải qua phấn khích vạn phầ


XtGem Forum catalog