ông cần cháu? Chú ấy chưa từng ăn qua đồ ăn cô út nấu, tiểu Viễn có phải hay không muốn cho chú ấy nếm thử trước? Đây là nhà của chú ấy, tiểu Viễn không thể không hiểu chuyện, đừng khóc a, ngoan……”
Đồ ăn đầy bàn với hương vị mê người đột nhiên làm cho người ta mất đi khẩu vị.
Niếp Duy Bình “ba” một tiếng, không nhẹ không nặng buông đũa, lãnh đạm mở miệng nói: “Hai người ăn đi, tôi mệt mỏi, đi nghỉ trước!”
Na Na vội vàng mở miệng: “Bác sĩ Niếp……”
“Phanh”
Tiếng đóng cửa đánh gãy lời Na Na chưa kịp nói, trên khuôn mặt nhỏ nhắn nhất thời là hoảng loạn cùng lo lắng.
Rốt cuộc là làm sao vậy?
Một người đang khóc thương tâm muốn chết còn chưa dỗ xong, lại thêm một người khác nghiêm mặt lãnh đạm náo loạn a!
Này ngày…… Không biết phải làm sao bây giờ?
Bạn nhỏ Na Viễn dừng lại tiếng khóc, bàn tay béo mập sờ mặt Na Na.
“Cô út, cô không vui……”
Na Na thu hồi sợ hãi cùng bất đắc dĩ trên mặt, miễn cưỡng cười lắc đầu: “Không có, cô út không có không vui!”
Na Viễn rướn người lên, khuôn mặt ướt sũng nước mắt dán lên mặt cô, tay nhỏ béo mập nhẹ nhàng vỗ đầu cô, mỗi lần dỗ bé cô nhỏ đều sẽ làm như vậy, mềm giọng nói: “Cháu biết cô út không vui…… Có phải do tiểu Viễn không hiểu chuyện làm cho cô út không vui?”
Na Na trong lòng ê ẩm muốn chết, dùng sức lau đi chút nước ở hốc mắt, hôn gương mặt đáng yêu đầy nước mắt của bé: “Tiểu Viễn thực ngoan, cô không phải vì tiểu Viễn mà buồn…… Cô chỉ là lo lắng, nếu chú ấy không chịu thu lưu chúng ta nữa, chúng ta sẽ không chỗ ở……”
Na Viễn trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy vẻ mê mang hoảng sợ, Na Na nhìn mà đau lòng không thôi, gượng cười nói: “Tốt lắm tốt lắm, đừng khóc nữa chúng ta ăn cơm thôi!”
Vốn rất thích sườn chua ngọt lại không ăn được mấy miếng, đứa nhỏ trong lòng tràn ngập cảm giác không an toàn, ngay cả món ăn ngon cũng khồn làm cho bé vui vẻ lên.
Cơm nước xong, Na Na do dự nghĩ không biết có nên phần cho bác sĩ Niếp chút đồ ăn nóng, lại không dám tùy tiện quấy rầy hắn, chỉ có thể thở dài từ bỏ.
Quên đi, một lát nữa nếu bác sĩ Niếp cảm thấy đói bụng thì làm chút đồ ăn khuya cho hắn là được!
Na Na ở phòng bếp dọn dẹp, tiểu Viễn vừa đánh răng xong lén lút chuồn ra khỏi phòng, chạy nhanh đến cửa phòng Niếp Duy Bình.
Niếp Duy Bình không có khóa cửa, Na Viễn đẩy nhẹ liền mở, thật cẩn thận ngó đầu vào, liền nhìn thấy ông chú xấu ngồi thẳng tắp ở trước bàn, mặt không biểu tình nhìn chằm chằm vào mình.
Na Viễn sợ hãi rụt đầu lại, cẩn thận đi vào rồi đóng cửa lại, cúi đầu chậm chạm bước đến trước mặt hắn.
Niếp Duy Bình trầm mặc nhìn bé, nhóc con bụ bẫm này được nuôi dưỡng rất tốt, gương mặt mềm mại béo tròn như có thể véo ra nước!
Na Viễn nhìn chằm chằm mũi chân xoay xoay trên mặt đất, cúi đầu không lên tiếng.
Niếp Duy Bình rốt cục nhịn không được, thản nhiên mở miệng hỏi: “Chuyện gì?”
CHƯƠNG 27
Bé con ngẩng đầu, cố lấy dũng khí từ trong túi lấy ra một vật gì đó đưa tới trước mặt hắn, nói nhỏ: “Chú chưa ăn cơm ~ cho chú kẹo để ăn ~”
Tay nhỏ mập mạp gắt gao nắm hai cây kẹo que, tạo hình đầu gấu mèo thè lưỡi đáng yêu, đúng là thứ kẹo mà trẻ con yêu thích nhất.
Hai cây kẹo que này là lần trước thời điểm răng đau Na Na đã mua cho bé, bé con vẫn coi là bảo bối nên luyến tiếc không ăn, thời gian đã lâu, đều hơi bị chảy nước, vỏ kẹo dính trên mặt kẹo, mắt con gấu mèo đều đã rớt.
Niếp Duy Bình ghét bỏ nhìn thoáng qua, mặc kệ không lên tiếng chờ bé tiếp tục mở miệng.
Bạn nhỏ Na Viễn lưu luyến không rời tay, rồi hạ quyết tâm kiễng mũi chân đem kẹo que đặt ở trên bàn của Niếp Duy Bình, chớp mắt to cầu xin nói: “Cháu chỉ có cái này để ăn ~ toàn bộ cho chú…… Chú à, thực xin lỗi ~ tiểu Viễn biết sai rồi! Chú đừng giận tiểu Viễn……”
Khuôn mặt nhỏ nhắn nộn nộn nhăn nhó đáng thương, ánh mắt đen bóng thuần khiết mở to, bé con cái gì cũng không hiểu lại còn thật sự nghiêm túc nhận sai, vẻ mặt hoảng loạn cùng bất an, thanh âm cũng đều mang theo hoảng sợ.
Na Viễn ánh mắt dần dần nổi lên nước mắt, giống một chú chó nhỏ sắp bị chủ nhân vứt bỏ, hai mắt ươn ướt tràn đầy sự yếu ớt, nghẹn ngào nhỏ giọng cầu xin: “Cháu sẽ ngoan ngoãn sẽ nghe lời ~ Chú đừng đuổi chúng cháu đi a ~ đừng không cần cháu cùng cô út~”
Niếp Duy Bình trái tim giống bị một bàn tay hung hăng nắm lấy, cổ họng như có gì đó chặn lại, ngay cả hô hấp đều mang theo đau đớn.
Cảm giác này…… So với khi hắn trên bàn giải phẫu mắc sai lầm khiến bệnh nhân mang nỗi đau không thể vãn hồi thật còn khó chịu hơn……
Niếp Duy Bình nhìn đứa nhỏ trước mặt mang đầy ủy khuất lấy lòng mình, thật giống như thấy được chính bản thân mình, đứa nhỏ đó tràn đầy sợ hãi với tiếng chuông điện thoại, một lần lại một lần bị bỏ lại, chậm rãi một mình lớn lên trong tịch mịch.
Niếp Duy Bình yết hầu giật giật, lại không biết nên nói cái gì, đứa nhỏ trong ánh mắt là thiên chân vô tà, đối với mình đầy sự sợ hãi.
Sợ hãi không chỗ dung thân, sợ hãi không chỗ nào dựa vào, sợ hãi cuối cùng người thân cũng không cần mình……
Niếp Duy Bình chậm rãi vươn tay, ngón trỏ cùng ngón cái mở ra véo khuôn mặt mập mạp của nhóc con, sau đó dùng lực nhẹ kéo ra.