hể hay không cho một đứa bé ở ký túc xá chúng ta một thời gian?”
Mao Đan rốt cục đem lực chú ý từ bộ phim sầu triền miên rút ra, chậm rãi quay sang, kinh ngạc nhìn cô: “Không phải chứ, cậu cư nhiên không phòng thủ như vậy, ngay cả con đều đã sinh?”
Na Na vẻ mặt bất đắc dĩ, giận dữ nói: “Chíp bông cậu nghĩ cái gì đâu! Là con của anh trai tớ, mới năm tuổi, trong nhà……không có người chiếu cố bé, tớ nghĩ cho bé ở đây cùng, tiểu Viễn thực ngoan, sẽ không làm ầm ĩ……”
Mao Đan thất vọng thở dài: “Còn tưởng rằng có thể có chuyện bát quái a…… Không có việc gì, thêm đứa nhỏ để ngắm cũng tốt lắm! Bất quá ở bệnh viện loại người nào cũng đều có, hai ta đều đi làm, cạu nên dặn dò để bé đừng chạy lung tung!”
Na Na cảm kích cười rộ lên, ánh mắt trên gương mặt tròn tròn tràn đầy vui vẻ: “Chíp bông cậu thật tốt! Cậu yên tâm, đứa nhỏ tớ sẽ chỉ bảo tốt, nhất định không phiền toái cậu…… A, còn phải liên hệ trước với nhà trẻ gần đay, trường hiện tại quá xa, không có cách nào đều mỗi ngày đưa đón bé……”
Mao Đan không lắm để ý xua tay áo: “Phiền toái cái gì, lại khách khí không đâu! Cậu cứ đi hỏi thăm nhà trẻ mà mấy người trong viện gửi con ý, trong viện có rất nhiều người đều gửi con vào đó, vừa thuận tiện lại yên tâm!”
Đầu năm nay, nhà trẻ cũng không phải đều tốt như vậy, nhà trẻ đặc biệt tốt một chút hàng năm học phí rất cao làm cho người ta nghẹn họng nhìn trân trối!
Na Na im lặng gật đầu, trong lòng có chút phát sầu.
Bất quá tốt xấu gì cũng có thể giải quyết, sớm một chút đem tiểu Viễn mang lai gần bên người, cô cũng có thể sớm một chút yên tâm.
Ngày hôm sau vừa đi làm, thật sự là quá bận rộn, mùa xuân lại là mùa các loại bệnh phát triển nhất, Na Na vội vàng tiếp đãi bệnh nhân mới đến khám, trải giường chiếu, đăng ký, đo nhiệt độ huyết áp, bận đến mức đầu óc choáng váng.
Niếp Duy Bình giải phẫu chấm dứt trở về, Na Na vừa mới làm xong, rốt cục có thể ngồi xuống nghỉ ngơi, mệt mỏi ngồi ở trên ghế không muốn động.
Niếp Duy Bình vết thương trên cằm đã bị Lưu Mân xử lý qua, Lưu y tá trưởng có ý xấu lấy lí do giúp hắn tiêu độc lại khiến cằm hắn vàng vàng một mảng lau không sạch sẽ, một đường hấp dẫn tới vô số ánh mắt bát quái.
Nếu không phải khiếp sợ bác sĩ Niếp thanh danh tàn ác, những người đó sớm kiềm chế không được xông lên vây xem.
Dấu răng của ai? Miệng vết thương cỡ nào mơ màng ái muội a!
Quả nhiên nồi nào úp vung đấy, kẻ mồm miệng ác độc chính là cần một người có mỏ nhọn răng ác khắc chế!
Niếp Duy Bình không cần nhìn cũng biết ánh mắt này hàm nghĩa gì, mặt không chút thay đổi không so đo, hai tay đút túi, áo blue không đóng cúc, hai chân thon dài bước đi không nhanh không chậm, loại cao ngạo thanh thản này câu tới vô số tâm tình yếu ớt của các hộ lý nhỏ, hận không thể làm ma nữ có hàm răng lợi hại đó……
Bất quá bên này có một hộ lý nho nhỏ không bị sắc đẹp mê hồn là Na Na, vừa thấy bác sĩ Niếp áo trắng phiêu phiêu đi tới, cô liền ẩn ẩn cảm thấy răng đau.
Bác sĩ Niếp trên sống mũi cao thẳng là cặp kính mắt quá mức lạnh lùng, tầm mắt vừa đảo qua, Na Na liền có cảm giác hàm răng va đập vào nhau……
Niếp Duy Bình lãnh đạm nhìn cô một cái, cước bộ không thay đổi đi qua bên người cô, tiến tới bảng biểu hộ lý đưa kí, nhìn vào gương tẩy sạch cồn sát trùng vàng vàng dính trên cằm thật sạch sẽ, sau đó lấy ra trong túi một lọ thủy tinh nhỏ, bôi chất lỏng màu trắng ngà đó lên miệng vết thương.
Na Na nhìn xem mà líu lưỡi không thôi, đã sớm biết nhóm bác sĩ sẽ chú ý, lại không biết có thể chú ý đến nước này!
Khó trách được xưng là bong hoa của khoa giải phẫu thần kinh……
Cùng so sánh với gương mặt tinh xảo nhẵn nhụi của Niếp Duy Bình thì Na Na cảm thấy bản thân quả thực giống gã thô lỗ, kiểu hai chân bắt chéo mà ăn tạp bên ngoài!
CHƯƠNG 18: Con Thỏ Nhỏ Bùng Nổ
Niếp Duy Bình trong gương nhìn Na Na trên mặt biểu tình không cho là đúng, nhất thời cười lạnh liên tục.
“Như thế nào, có ý kiến?”
Na Na vội vàng lắc đầu, tươi cười nịnh nọt: “Không có, không có! Tôi chính là vừa thấy anh bị thương, liền nhịn không được tâm sinh áy náy……”
Niếp Duy Bình thản nhiên quét liếc cô một cái: “Cười thật khó xem.”
Na Na trên mặt tươi cười nhất thời cứng lại.
Niếp Duy Bình khinh thường hừ nhẹ một tiếng: “Trâu bò tác quái!”
Na Na tức giận đến nghiến răng, bàn tay nắm thành quyền huơ huơ hướng theo bóng lưng Niếp Duy Bình.
Na Na ăn xong cơm trưa, liền trở lại phòng trực ban, nằm lên trên giường, thế này mới phát hiện xương sống thắt lưng đau mỏi lợi hại, đau đến mức cô thiếu chút nữa hô lên.
Suy nghĩ một chút từ khi tiến vào quân tổng bệnh viện, cô vốn không có nghỉ ngơi thật tốt, vì ca trực ngày đêm thay đổi liên tục mà nghỉ ngơi sớm hỗn loạn! Có thể có biện pháp gì đâu, không chính thức ký hợp đồng, cô một khắc cũng không dám lơi lỏng.
Vì vậy công tác không chỉ có liên quan đến tương lai của cô, đây là thứ trước mắt mà cô có thể bám trụ duy nhất……
Mùa xuân thực dễ dàng mệt rã rời, phía sau bên ngoài hành lang cũng im ắng , Na Na nằm liền không mở mắt ra được.
Mơ mơ màng màng đang muốn ngủ, đột nhiên nghe được bên ngoài có
