80s toys - Atari. I still have
Bác Sĩ Cầm Thú

Bác Sĩ Cầm Thú

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325714

Bình chọn: 9.00/10/571 lượt.

nguy hiểm mười phần hỏi: “Cô nói xem tôi có cần tiêm vắc-xin phòng bệnh chó dại?”

Na Na giật giật khóe miệng, giận mà không dám nói gì, ai bảo vết thương này là do mình cắn mà ra, xứng đáng bị mắng là chó dại!

“Tôi cảm thấy…… Nhiều nhất cũng chỉ cần tiêm uốn ván thôi!”

Niếp Duy Bình cười lạnh một tiếng, không thể nói ra được một câu trêu tức cô.

Thời điểm hai người tỉnh lại cũng đã khá muộn, lại ép buộc hồi lâu mới rời giường rửa mặt, chờ thu thập xong cũng đã đến giữa trưa.

Niếp Duy Bình cùng Na Na cũng vô tâm tư đi ra ngoài ắn uống, ở khách sạn ăn qua cơm trưa, trở về phòng thu thập hành lý chuẩn bị chạy lấy người, không nghĩ tới trước khi đi lại gặp Trần viện trưởng.

Trần viện trưởng giúp hai người bọn hắn kêu xe, lại tặng bọn họ rất nhiều đặc sản của thị trấn, cười ha ha vỗ vỗ cánh tay Niếp Duy Bình nói: “Địa phương nhỏ cũng không có thứ gì tốt, bác sĩ Niếp Y Sinh đừng ghét bỏ!”

Niếp Duy Bình gật gật đầu: “Cảm ơn!”

Trần viện trưởng quét mắt Na Na đứng ở bên cạnh không rên một tiếng, ánh mắt lại đảo qua vết thương trên cằm Niếp Duy Bình, sau đó ái muội nở nụ cười.

Niếp Duy Bình nhíu nhíu mày, áp chế đáy lòng không kiên nhẫn, lãnh đạm hỏi: “Trần viện trưởng còn có việc sao? Thời gian không còn sớm, chúng tôi cần phải đi!”

Trần viện trưởng hí mắt, ý vị thâm trường cười nói: “Bác sĩ Niếp khó có khi đến một chuyến, tôi là chủ nhà cũng chưa kịp làm tròn trách nhiệm, không kịp mang anh đi thăm thú…… May mà giải phẫu thập phần thành công, bệnh nhân mặc dù có chút di chứng, nhưng là bệnh tình đã ổn định rồi!”

Niếp Duy Bình biết hắn trong lòng lo lắng, cũng hiểu được hắn đến đây không phải đưa tiễn mà là dò xét, thản nhiên mở miệng nói: “Tôi ngày hôm qua đã nói rất rõ ràng, giải phẫu thực thành công! Trần viện trưởng không cần lo lắng, tôi chỉ chuyên chú cho ca bệnh, chuyện khác với tôi không có quan hệ, tôi sẽ không lắm miệng!”

Trần viện trưởng nhận được cam đoan, rốt cục hoàn toàn thả lỏng, mặt mày hớn hở giúp bọn hắn mở cửa xe: “Tôi đây sẽ không trì hoãn hai người nữa, trên đường nhớ cẩn thận, có thời gian thì tới đây thăm thú!”

Niếp Duy Bình gật đầu cảm tạ, cùng Na Na ngồi ở ghế sau rời đi.

Na Na tuy rằng tâm tư ngây thơ đơn thuần, nhưng cũng không ngu ngốc, nhớ đến ngày hôm qua khi giải phẫu xảy ra chuyện ngoài ý muốn, liền đoán ra mục đích Trần viện trưởng đến.

Na Na đối với Trần viện trưởng không có hảo cảm, lại thấy toàn bộ chuyện hắn coi khinh mạng người lại ích kỷ luồn cúi kiếm lợi lộc, liền ghét bỏ cau mày, nhỏ giọng than thở nói: “Người như vậy, cũng không biết là như thế nào lên làm viện trưởng!”

Niếp Duy Bình tựa lưng vào ghế ngồi nhắm mắt dưỡng thần, nghe thấy vậy mắt cũng không buồn nhúc nhích, ngữ khí lạnh nhạt nói: “Chỉ là người như vậy sẽ có tài năng đặc biệt.”

Trần viện trưởng tham tư lợi, tổn hại lợi ích bệnh nhân, không chỉ có không từ thủ đoạn kiếm chác quyền thế, mà còn vì cạnh tranh tàn khốc mà trổ hết tài năng, một đường đi đến vị trí viện trưởng, cũng chỉ có như vậy mới ổn định trụ lại địa vị ở bệnh viện, một nơi hỗn tạp.

Na Na không hiểu hết, cô luôn nghĩ lòng người đều quá mức tốt đẹp, cũng không nghĩ tới sự phức tạp đen tối trong suy nghĩ, nghe xong Niếp Duy Bình nói một câu như vậy, trong lòng giống như hiểu được, lại giống như không hiểu gì.

Na Na suy nghĩ một lát vẫn không rõ ràng lắm, đơn giản ném ra sau đầu. Xe chạy đều đều, rất nhanh khiến cho cô mơ mơ màng màng liền tựa vào vai Niếp Duy Bình, chép chép miệng mơ màng ngủ.

Niếp Duy Bình mở mắt ra cúi đầu, nhìn gương mặt con thỏ nhỏ không hề đề phòng mà ngủ ngon lành, như thế nào cũng không nhẫn tâm xuống tay đem đầu cô đẩy ra.

Niếp Duy Bình buồn bực không tiếng động thở dài, nhắm mắt lại tùy ý để con thỏ nhỏ điều chỉnh tư thế ngủ cho thoải mái, sau đó hơn nửa thân mình cô đều dựa vào hắn, thỏa mãn mà vùi đầu ngủ say.

Đến thành phố, Niếp Duy Bình trực tiếp chỉ đường cho lái xe đi đến quân khu tổng viện, sắc trời không tính là quá muộn, thừa dịp trước lúc bệnh viện tan tầm mà bắt tay ghi chép sửa sang lại tốt gửi lên.

Na Na dụi dụi mắt, ngáp một cái rồi tự mình đa tình mà nói: “Cám ơn anh đưa tôi trở về……”

Nói còn chưa xong đã bị người ta đánh gãy , một cô gái trẻ tuổi dáng người cao gầy hai tay nhét túi bước nhanh đi tới, tóc tùy ý buộc ở sau đầu, có vẻ giỏi giang lại khôn khéo.

Ai da, đây không phải chuyên gia xú danh chuyên chiêu lời nói ác độc?”

Niếp Duy Bình lãnh đạm nhìn người tới: “Tay mổ bụng!”

Na Na nhìn người này một cái, lại nhìn người kia một cái, tò mò trừng mắt nhìn hỏi: “Vị này là?”

Nữ tử cười cười đánh giá cô một phen, vươn tay nói: “Tôi là Niếp Duy An, khoa ngoại tiêu hóa!” (nguyên bản là “lòng dạ ngoại” mình cũng chả biết c ý làm bác sĩ khoa gì nữa T.T)

Được rồi, quả nhiên là tay chuyên mổ bụng……

Na Na đột nhiên phản ứng lại, kinh ngạc hỏi: “Cô cùng bác sĩ Niếp……”

Niếp Duy An bất đắc dĩ nhún vai: “Thực bất hạnh, vừa đúng lúc là anh em!”

Na Na vội vàng tự giới thiệu: “Bác sĩ Niếp xin chào, tôi tên là Na Na, đang là hộ lý luân phiên, hiện tại đang ở khoa giải phẫu thần kinh……”

“Đủ!“