Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Bác Sĩ Cầm Thú

Bác Sĩ Cầm Thú

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325671

Bình chọn: 9.00/10/567 lượt.

nh mình đổi lấy, cho nên Niếp Duy Bình tuyệt không cảm thấy cao hứng.

Niếp Duy Bình sắc mặt âm trầm có thể đóng băng nước, mắt kính như có gió tuyết thổi qua, ánh sáng lạnh chiếu thẳng tới, nhìn chằm chằm mặt bánh bao của con thỏ nhỏ mà hận không thể đem cô ăn sống nuốt tươi !

Niếp Duy Bình bỗng nhiên đứng dậy, kéo phắt Na Na dậy, cực lực áp chế lửa giận, lãnh đạm đến cực điểm nói: “Cám ơn các vị nhiệt tình khoản đãi, ngày mai chúng tôi còn phải quay về, hộ lý nhỏ này đã say, thật sự là thật có lỗi, chúng tôi đi trước một bước !”

Trần viện trưởng vui tươi hớn hở đứng dậy giữ lại: “Bác sĩ Niếp đi sớm như vậy làm gì, đồ ăn còn chưa có ăn được mấy miếng đâu, ở lại uống nhiều thêm hai chén cũng không sao mà!”

Niếp Duy Bình thái độ cự tuyệt: “Thật sự thực xin lỗi, chúng tôi đành cáo từ , các vị ở lại vui vẻ!”

Nói xong, Niếp Duy Bình không thèm để ý tới mọi người đang khách khí giữ lại, xách con thỏ nhỏ như món đồ nhanh rời đi.

May mắn Na Na dáng vẻ thành thật ngoan ngoãn, ngay cả uống rượu cũng không có làm ầm ĩ quá mức, mặc dù có chút loạn ngôn, bất quá miệng cũng không la khóc om sòm, cả người coi như nhu thuận, một đường bị Niếp Duy Bình túm cũng không phản kháng, thật làm cho hắn bớt việc không ít.

Thị trấn địa phương vốn là không lớn, không bao lâu trở về đến khách sạn, Niếp Duy Bình đen mặt đi như bay, túm lấy Na Na lôi vào phòng của cô.

Na Na bị thô lỗ ném lên trên giường, rượu mới uống dâng lên đến mức sắc mặt cô đỏ bừng, khó chịu cọ cọ gối đầu, rầm rì cuộn mình muốn đứng dậy.

Niếp Duy Bình tháo xuống kính mắt, mệt mỏi vuốt mi tâm, hắn lúc trước làm sao lại nghĩ không ra như vậy, không nên mang theo một cái phiền toái như vậy!

Xem đi, con thỏ nhỏ chính là không làm cho người ta bớt lo! Không ép buộc được cô để báo thù, ngược lại làm hại chính mình lần nữa mất mặt, cái này đâu phải là khen ngược lại thì có!

Niếp Duy Bình bất đắc dĩ thở dài, đi đến bên giường, từ trên cao nhìn xuống Na Na, cô gái nhỏ say túy lúy không hiểu sự tình đang khó chịu ôm chăn, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng tội nghiệp nhăn mặt, làm cho hắn thật sự không thể nổi lên tâm địa tà ác là cứ đem cô vứt lại phòng cho xong.

Niếp Duy Bình vươn tay ấn ấn gương mặt phúng phính mềm mềm nộn nộn, làn da mang theo nhiệt độ khác thường, làm cho đầu ngón tay hắn như không khống chế được, không khỏi ấn mạnh hơn, Na Na liền mở mắt, ánh mắt đầy sương mù mông lung nhìn nhìn hắn.

Niếp Duy Bình không được tự nhiên thu hồi tay, ngữ khí không tốt hỏi: “Tỉnh?”

Na Na đau đầu mãnh liệt, mông lung nhìn thấy có người đứng bên giường, thanh âm trầm thấp dễ nghe làm cho cô lập tức ngây ngẩn cả người.

Niếp Duy Bình không biết vì sao, bị cô cứ như vậy nhìn chằm chằm đột nhiên lại có chút bối rối, vừa định nói cái gì đó, chỉ thấy Na Na cái miệng nhỏ nhắn mở ra,“Oa oa” mà khóc lên.

Như là đứa bé bị khi dễ và lạc đường, Na Na đứng thẳng dậy, gắt gao ôm cổ Niếp Duy Bình, tùy ý phát tiết nội tâm ủy khuất, gào khóc nói: “Anh……”

Niếp Duy Bình bất ngờ không kịp đề phòng thiếu chút nữa bị cắn đứt cổ, phản xạ có điều kiện liền bắt lấy bả vai Na Na đem cô từ trong lòng tách ra, lại cảm thấy cổ bỗng dưng có chất lỏng ấm áp làm ướt nhẹp, trên tay cũng không còn sức lực.

Niếp Duy Bình cúi đầu thở dài một tiếng, hai tay chậm rãi lướt qua bả vai của cô, đem cô ôm vào trong ngực, nhẹ nhàng trấn an vỗ lưng phía sau.

Hy vọng, chờ đợi trong xa vời, một mình gánh trên vai gánh nặng gian khổ, đối với tương lai với cuộc sống thật sự mờ mịt, tất cả đều do cồn tác dụng mà bộc phát hết ra.

Na Na ôm Niếp Duy Bình khóc thập phần nhập tâm, thân mình nho nhỏ ấm áp kề sát hắn, như là thấy một gốc cây trơ trọi trong mưa gió tầm tã, rốt cục cũng tìm được một chỗ để dựa vào liền gắt gao giữ chặt lấy không muốn buông tay.

Na Na khóc trong lòng Niếp Duy Bình rất lâu, nước mắt nước mũi đều dính ở trước ngực hắn một mảng, vừa ôm vừa kéo không chịu buông tay, đứt quãng vừa khóc vừa kể: “Anh, anh như thế nào lại nhẫn tâm như vậy, để cho em cùng tiểu Viễn mỗi ngày đều nhớ anh…… Anh, Anh trai tốt, cầu xin anh đừng bỏ rơi em……”

Niếp Duy Bình không nghe rõ ràng, chỉ nghe thấy “Anh trai tốt”, không khỏi nhíu nhíu mày, lòng bàn tay ôn nhu chậm rãi mơn trớn tóc của cô, khó có được ôn nhu mở miệng an ủi: “Đừng khóc, anh không đi!”

Na Na khóc đến nấc, nhưng vẫn như cũ gắt gao ôm cổ Niếp Duy Bình không buông, khàn cả giọng khóc nửa ngày, đột nhiên quay đầu,“Nôn” Một tiếng liền phun ra.

Mùi vị dịch dạ dày kinh tởm hơn nữa còn có mùi rượu, làm cho Niếp Duy Bình thiếu chút nữa cũng muốn phun, bên trên thân mình rất nhanh cảm giác được chất lỏng đặc biệt ấm áp, còn chậm rãi chảy dọc theo ngực hắn.

Na Na toàn bộ đầu phun ở trên người Niếp Duy Bình, ôm chặt hắn làm dính cả lên người mình, dính dính và hôi thối, làm cho Niếp Duy Bình cả người đều như thạch hóa.

Niếp Duy Bình cương cướng hồi lâu, thẳng đến khi Na Na phun xong rồi, thư thái ôm hắn rầm rì lại ngủ tiếp, mới dùng sức nhắm mắt, nắm chặt hai cổ tay cô, hung hăng hất ra.

Niếp Duy Bình ngừng thở, vẻ mặt ghét bỏ nhìn qua Na Na, luống cuốn