Snack's 1967
Bác Sĩ Cầm Thú

Bác Sĩ Cầm Thú

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325722

Bình chọn: 8.00/10/572 lượt.

ên lửa giận mà cô ẩn nhẫn hồi lâu, lông mao lập tức đồng loạt dựng lên, thẹn quá thành giận, giương nanh múa vuốt hướng đến gương mặt đang dào dạt đắc ý của Niếp Duy Bình, thật đáng giận mà!

Loại giường súng bắn đạn (=.=) của khách sạn rất mềm, Na Na trên người lại đang quấn chăn, phi nhanh lên trên người Niếp Duy Bình.

Niếp Duy Bình phản ứng rất nhanh, thời điểm Na Na móng vuốt vừa hướng tới liền nhanh chóng nghiêng mặt đi, lại không dự đoán được con thỏ nhỏ suy nghĩ đơn giản, tứ chi một chút cũng không phát triển, lại trực tiếp nhe răng lao qua, kết quả ngẩng cằm vừa lúc đón nhận hai cái răng cửa của Na Na……

“A –”

Niếp Duy Bình thình lình bị đau kích thích nhịn không được kêu thảm thiết, răng nanh lợi hại trực tiếp đập vào xương cốt, đau đến hắn nước mắt thiếu chút nữa chảy ra.

Na Na cũng rất đau, cơ hồ cả người đều ghé trên người Niếp Duy Bình, vì bất ngờ không kịp đề phòng mà một ngụm cắn vào cái cằm không có mấy thịt để giảm lực, răng cô thật ê buốt.

Niếp Duy Bình túm lấy mái tóc cô kéo ra, giải cứu cái cằm của bản thân, nghiến răng nghiến lợi mở miệng nói: “Cô còn muốn đè nặng tôi bao lâu?”

Na Na thế này mới phát hiện hai người quần áo không chỉnh tề mà đè lên nhau, luống cuống tay chân từ trên người hắn đứng lên, vô ý đầu gối hích thật mạnh vào bụng dưới của Niếp Duy Bình, thiếu chút nữa chặt đứt hậu thế Niếp gia!

Niếp Duy Bình hơi thở cứng lại, chịu đựng đau đớn đem người trên thân mình xốc lên, tức giận đến sắc mặt biến thành màu đen, thấp giọng giận dữ hét: “Cô cònkhông hiểu rõ nặng nhẹ như vậy? Cô ra cửa có mang đầu óc đi không!”

Na Na cảm thấy trong miệng có mùi máu, vừa ghê tởm lại vừa khó chịu, vội vàng bổ nhào vào bên giường nôn ọe vang dội.

Niếp Duy Bình mặt hoàn toàn đen.

Tốt! Con thỏ nhỏ dám cắn hắn, hắn còn chưa có tìm cô tính sổ đâu, cư nhiên lại dám ghét bỏ hắn!

Cái bộ vị kia yếu ớt như vậy, làm thế nào trải qua được tàn phá như thế! Niếp Duy Bình nhuchs nhích một chân, mất tự nhiên xoay thắt lưng, âm trầm cười nói: “Cô tin hay không tin, tôi đều cho cô biết ‘Trên lưng’ chỉ còn lại có hai cái mụn!”

Na Na trực tiếp xem nhẹ uy hiếp khó nghe, cũng bất chấp răng cửa của chính mình, sốt ruột đi lại gần quỳ gối bên người hắn, vươn tay cũng không dám chạm vào hắn, gấp đến độ nước mắt lưng tròng hỏi: “Anh, Anh không sao chứ? Hiện tại cảm giác thế nào……”

Niếp Duy Bình hung tợn giương mắt trừng cô, con thỏ nhỏ ngơ ngác dám mở miệng, răng cửa khẩn trương cắn chặt môi dưới, trên cánh môi hồng nhạt như cánh hoa liền xuất hiện một chút máu đỏ sẫm, giống như tiểu ác ma tùy hứng thị huyết trong tranh châm biếm, có vẻ vô tội lại tà ác, nhưng lại dị thường rất cảm động.

Na Na không tự giác rụt cổ, miệng vết thương trên cằm Niếp Duy Bình có vệt máu làm cho cô chột dạ không thôi, tự biết mình đuối lý liền gục đầu xuống, nhu nhược mở miệng hỏi: “Có băng gạc không? Tôi giúp anh xử lý, cứ để miệng vết thương như vậy dễ nhiễm trùng……”

Niếp Duy Bình rút ra hai tờ giấy ăn ở đầu giường lau đi, lãnh đạm đến cực điểm cự tuyệt: “Không cần, miệng vết thương tiêu độc không tốt, vẫn là để như vậy tốt hơn!”

Niếp Duy Bình đứng dậy xuống giường, đi đến buồng vệ sinh soi gương, trên cằm còn lưu lại dấu răng sâu đậm, trên dấu răng còn có vệt máu không thể tan ngay.

Con thỏ nhỏ không phải đến để khắc hắn đi!

Na Na đứng ở cửa chỉ dám thò đầu vào, thật cẩn thận lấy lòng hỏi: “Tôi giúp anh rửa sạch một chút đi?”

Niếp Duy Bình mắt lạnh nhìn cô, rốt cục không thể không gật đầu.

Na Na vội vàng lộ ra tươi cười nịnh nọt, lập tức từ bên ngoài tiến vào, rửa tay, kiễng chân để sát vào mạt Niếp Duy Bình, dùng khăn tay thấm nước sạch để lại gần chung quanh miệng vết thương lau vết máu khô, lộ ra hai dấu răng hồng hồng, sau đó không khỏi càng thêm chột dạ.

Niếp Duy Bình ngẩng cằm cho cô xử lý vết thương, động tác mềm nhẹ làm cho hắn tức giận tan đi không ít, trong phòng vệ sinh nhỏ hẹp, hai người đứng thật sự gần, ngón tay hơi lạnh của con thỏ nhỏ như có như không lướt qua cằm hắn, giống như trực tiếp trêu chọc đến đáy lòng hắn, làm tâm tư hắn ngứa ngáy…… Ngay cả chung quanh không khí đều như bốc cháy lên, chậm rãi trở nên loãng hơn.

Niếp Duy Bình mạnh tay cầm cổ tay cô, khí lực thật lớn làm Na Na không khỏi nhíu mày, vẻ mặt mờ mịt nhìn hắn hỏi: “Làm sao vậy, có phải hay không làm đau anh?”

Niếp Duy Bình trong đáy mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng cô tịch rõ ràng xuất hiện hình ảnh của một gương mặt trắng noãn, mềm mềm cực kỳ giống bánh bao, rõ ràng vẫn là gương mặt kia bình thường vuốt ve thật tốt.

Niếp Duy Bình sắc mặt hơi bơi rối, vội bỏ tay cô ra, cố tỏ vẻ lãnh đạm nói: “Được rồi!”

Trong lòng không biết vì sao lại có chút không được tự nhiên, Niếp Duy Bình vội che dấu cảm xúc khác thường này, mất tự nhiên quay đi, sau đó nháy mắt liền nổi giận.

Gương mặt đàn ông góc cạnh rõ ràng, trên chiếc cằm kiên nghị đã xuất hiện hai cái dấu răng thật sâu, nguyên bản là khuôn mặt anh tuấn tuấn lãng lại buồn cười đến cực điểm.

Niếp Duy Bình chậm rãi quay sang, hai mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng ẩn chứa u hàn, bình tĩnh lại