XtGem Forum catalog
Bác Sĩ Cầm Thú

Bác Sĩ Cầm Thú

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326162

Bình chọn: 7.00/10/616 lượt.

ng tốt, cô cố ý chọn chút loại quả mềm, lấy đĩa đựng đặt trên bàn.

Bà Trần cười vỗ cô một cái: “Mỗi lần trở về đều mua nhiều như vậy, lần trước mang sữa đến vẫn còn hơn phân nửa a!”

Na Na lột vỏ quả cho bà Trần, nghe vậy ra vẻ cả giận nói: “Bà có phải hay không ghét bỏ cháu a?”

Bà Trần vỗ cái ót của cô: “Sao có thể a, bà là sợ cháu lãng phí! Tiểu Viễn cũng ăn không hết nhiều như vậy……”

“Bà nói lời này thật là, cháu là mua tới cho bà!”

Bà Trần ăn miếng xoài, cười nói: “Xú nha đầu với bà còn khách khí!”

“Cháu cũng không cùng bà khách khí!” Na Na sắc mặt buồn bã,“Cháu chính là nghĩ đến hiếu kính bà…… Trừ bỏ bà, cháu còn có thể hiếu kính ai?”

Bà Trần thở dài, hai mắt đục ngầu tràn ngập khổ sở: “Con bé ngốc, cháu nên sống thật tốt, không vì mình này thì cháu cũng phải để chiếu cố tiểu Viễn! Đứa nhỏ nhỏ như vậy, cháu mắng nó…… Ai!”

Na Na sợ nói bà lão lại thương tâm, liền cười trừ nói: “Bà nội, đêm nay cháu đến nấu cơm! Bà muốn ăn cái gì?”

Na Na cơm chiều làm không ít đồ ăn, còn cố ý làm món tiểu Viễn yêu nhất là muối tiêu bài cốt(xương hầm muối tiểu ???),nhưng bạn nhỏ Na Viễn trước khi ăn cơm đã ăn hai miếng bánh ngọt lớn, đối với một bàn đầy mỹ vị lại ăn không vô bao nhiêu.

Na Na vừa bực mình vừa buồn cười, sau cơm chiều liền mang theo tiểu Viễn đi bộ cho tiêu thực.

Na Viễn có điểm thật hưng phấn, lôi kéo cô nhỏ đi rất xa, dọc theo đường đi true mèo chọc chó đùa giỡn chim chóc, về nhà còn không yên tĩnh, quấn quít lấy cô nói thật lâu.

Na Na biết, tiểu Viễn đi theo cuộc sống của bà Trần, cho dù nhà trẻ có rất nhiều bạn, nhưng lại vẫn như cũ tịch mịch, cho nên mỗi lần cô trở về, tiểu Viễn đều phá lệ vui vẻ.

Na Na tắm sạch cho tiểu Viễn, buổi tối cùng bé ngủ, khi nằm trên giường, làm trò ầm ĩ thật lâu đứa nhỏ rốt cục kiệt sức mà ngủ.

Na Na đã sớm ngáp mấy ngày liền, đắp chăn cho tiểu Viễn xong liền rất nhanh lâm vào mộng đẹp.

Thời điểm đang ngủ say, Na Na cảm thấy có người lay lay mình, đột nhiên vừa tỉnh lại, chợt nghe thấy bên cạnh âm thanh mơ hồ khóc của tiểu Viễn: “Cô, cháu đau……”

Na Na trong lòng cả kinh, sờ soạng mở đèn đầu giường, nhìn lại thấy tiểu Viễn vẻ mặt nhăn nhó, ôm mặt tội nghiệp ngồi ở một chỗ.

Na Na vội vàng vươn tay sờ trán bé, thật lạnh, thật sự là đau dữ.

“Làm sao đau a?”

Na Viễn buông tay ra, khuôn mặt nhỏ nhắn sưng lên hơn một nửa, vì đau mà nước mắt chảy như mưa.

“Thật đau, đau quá đau quá…… Ô ô, cônhỏ cháu đau quá……”

Na Na cẩn thận nâng gương mặt bé lên hướng phía ngọn đèn, giọng mềm nhẹ nói: “Đừng sợ, há miệng lớn cô xem xem……”

Na Viễn ngẩng đầu, cố sức mở miệng, bởi vì đau đớn nên như thế nào cũng không há lớn được.

Na Na nhìn kỹ xem, mặt sau răng nanh đen một mảng, không biết từ khi nào thì đã bị sâu răng.

Khó trách đau thành như vậy, bị sâu răng như vậy, buổi tối còn ăn nhiều đồ ngọt như vậy!

Na Na còn muốn kiểm tra xem có còn răng nào sâu không, tiểu Viễn liền oa một tiếng khóc lên.

“Đau muốn chết, cô nhỏ……”

Na Na vội vàng ôm bé, cầm tay bé không cho bé túm chặt mà tự làm đau mình: “Đừng khóc đừng khóc, vừa khóc không phải càng khó chịu sao! Cô nhỏ nghĩ biện pháp làm cho nó không đau!”

Tiểu Viễn còn quá nhỏ, không dám cho bé tùy tiện uống thuốc, Na Na đành phải lấy cái bình thủy tinh trang trí cho đá, dùng khăn mặt áp vào má bé.

Cái lạnh dần dần làm giảm bớt chút đau đớn, Na Viễn tiếng khóc liền nhỏ đi nhiều.

Na Na tựa vào đầu giường, cho bé nằm ở tròn lòng mình, một tay vỗ lưng bé trấn an, một tay giúp đỡ giữ bình thủy tinh, khiển trách: “Cho cháu chừa tội bình thường không đánh răng tốt, mặt sau răng nanh tất cả đều bị sâu ăn! Buổi tối ăn nhiều như vậy bánh ngọt, không đau mới là lạ!”

Na Viễn sụt sịt ngân ngấn nước mắt, rầm rì nhỏ giọng nói: “Cháu mỗi ngày đều đánh răng……”

Na Na hừ lạnh một tiếng: “Cháu mỗi lần đều thật sự đánh sao!”

Na Viễn không hé răng.

Na Na lòng có không đành, đứa nhỏ vốn đau cũng rất thống khổ , cho dù muốn răn dạy cũng nên chờ bé khỏe.

“Thế nào, bây giờ còn đau không?”

Na Viễn gật đầu, nhăn cái mũi nức nở nói: “Đau……”

Na Na thở dài, để bé giúp đỡ giữ bình thủy tinh, mặc thêm quần áo đi xuống lầu mua thuốc.

May mắn bên cạnh tiểu khu còn có một cửa hang thuốc hai tư giờ, Na Na vội vàng mua thuốc trở về, bình thủy tinh đã tan hét đá, tiểu Viễn đau ở trên giường lăn lộn, hé ra gương mặt tràn đầy nước mắt.

Na Na vội vàng bước tới, kéo gương mặt chà xát trên vải bông sắp thành quả bong nhỏ, sau đó bôi chút thuốc vào trong răng tiểu Viễn, hương vị cay cay kích thích tiểu Viễn le thẳng lưỡi, nước miếng đều chảy giọt xuống dưới.

“thật cay, cô nhỏ cháu không muốn……”

Na Na xoa khăn lông ướt cho bé: “Cay một chút cũng không bằng so với đau đến chết đi sống lại! Bây giờ còn không thể ngậm, bằng không thuốc không có hiệu quả.”

Phương pháp này vẫn là trước kia khi cô bị đau răng, mẹ cô dùng đã qua, tuy rằng trị phần ngọn không trị gốc, nhưng tốt xấu gì cũng có thể tạm hoãn đau đớn.

Không bao lâu, tiểu Viễn liền ngừng nước mắt, khụt khịt mồm miệng không rõ hỏi: “Có thể súc miệng không?”

Na Na lấy bông trong miệng bé ra, lấy chén nư