XtGem Forum catalog
Bác Sĩ Cầm Thú

Bác Sĩ Cầm Thú

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325204

Bình chọn: 7.00/10/520 lượt.

ều đã già đầu như vậy mà còn hùa nhau trêu ghẹo con bé! Người của tôi a, các người đừng có khi dễ con bé!”

Mọi người biết đều nói Lưu y tá trưởng thật bao che khuyết điểm, rốt cuộc cũng thu lại trêu đùa, liều mạng nhịn cười.

Na Na không rõ nhịn không được hỏi: “Y tá trưởng, làm sao vậy?”

Lưu Mân nghe thấy cô lại không im miệng cư nhiên còn dám hỏi, hận không thể đem cô một cước đá đi.

Trương Vi Đống nghẹn cười, ho khan hai tiếng, ôn hòa thân thiết nói: “Nha đầu à, cháu không thấy ở phòng trực hộ lý có bản sao công tác sao? Bệnh nhân giường số 3 chức năng hệ thống thần kinh không có vấn đề, nhưng tinh thần lại có chút…vấn đề rất lớn. Buổi sáng hôm nay, sẽ có người ở tầng mười chín lại đây tiếp nhận !”

Trương Vi Đống nói xong, thật sự đã nhẫn vất vả, lại vì mở miệng ra nên lại cười rộ lên.

Trời ạ, trên thế gian này có bao nhiêu bộ não thần kinh tài năng như vậy a,tất cả gộp lại tạo ra một đám kì lạ này a. T.T

Na Na sắc mặt đỏ bừng, xấu hổ đến mức hận không thể tìm cái lỗ để chui xuống, ở trong một phòng toàn người đang trêu đùa, vội vàng nói câu “Thực xin lỗi”, rồi cúi đầu chật vật chạy đi.

Mọi người khó gặp được người dám khiêu chiến bác sĩ Niếp lời nói ác độc, mà lại là cô gái nhỏ da mặt mỏng làm họ nhịn cười đến mức bụng đau, lúc này người cũng chạy mất, nhất thời càng thêm không kiêng nể gì, cười đến ngã trái ngã phải.

Ngay cả Lưu Mân đều nhịn không được nở nụ cười, lập tức lại phụng phịu hung ác trừng mắt với Niếp Duy Bình: “Nha đầu kia tâm tư thành thật, cậu đừng có khi dễ người ta!”

Niếp Duy Bình còn chưa nói cái gì, Trương Vi Đống lại cười xen mồm vào nói: “Đúng đúng, cô gái nhỏ da mặt mỏng, chạy đi như vậy là do trong lòng thật ngượng ngùng a…… Tiểu Bình cậu còn không đi qua nhìn xem!”

Niếp Duy Bình sắc mặt phát lạnh: “Tôi không có liên quan!”

Trương Vi Đống bất mãn nhìn hắn, giáo huấn nói: “Như thế nào là không có liên quan hả? Cô gái nhỏ cũng là bởi vì cậu mới bị mất mặt như vậy, lại cả đêm không ngủ! Vạn nhất xảy ra việc gì thì làm sao bây giờ? Mau đi xem một chút!”

Niếp Duy Bình luôn luôn kính trọng Trương chủ nhiệm, mặc dù trong lòng lão đại hắn không vui, nhưng bất quá vẫn thản nhiên chối từ nói: “Tám giờ ba mươi còn có ca giải phẫu……”

Trương Vi Đống bàn tay to vung lên: “Không có việc gì, ca giải phẫu cứ để tôi, cậu nhanh lên đi tìm, phải an ủi người ta thật tốt!”

Trương Vi Đống lời này nói ra có rất nhiều điểm ái muội không rõ ràng, các bác sĩ nhất thời ngầm hiểu đều cười rộ lên.

Niếp Duy Bình cau mày, một câu cũng chưa nói, trực tiếp xoay người bỏ chạy lấy người.

Chủ nhiệm tuổi đã lớn, nói chuyện thật không rỗ ràng, nếu hắn không đi sẽ lại phải nghe những lời thuyết giảng dài dòng, lại không biết sẽ gây ra bao nhiêu phiền toái!

Niếp Duy Bình hai tay đút túi, chậm rì rì bước xuống lầu.

Na Na chạy một hơi từ tầng mười bảy xuống, chạy thẳng đến hoa viên trước viện mới dừng lại.

Sáng sớm hoa viên không có mấy người, quân khu tổng viện thực hiện chủ trương xanh hoá thật tốt, có rừng cây nhỏ còn có núi giả, Na Na ngồi ở ghế nghỉ chân trước núi giả, ôm hai gò má nóng bỏng mà ảo não đến cực điểm!

Phòng hộ lý trên bảng công tác mỗi ngày đều viết một số thông tin về bệnh nhân ở giường nào cần chú ý, chuyển viện hoặc chuyển từ khoa nào. Thời điểm Na Na vừa tới còn chú ý, sau đó lại phát hiện chưa có tin tức gì quan trọng, có gì thì máy tính của viện cũng đã ghi lại, lâu dần, cô liền không chú ý tới bảng trắng dày chữ viết tay kia nữa.

Ai biết liền xảy ra chuyện lớn khiến người ta xấu hổ như vậy!

Na Na nghĩ lại cảnh tưởng vừa rồi liền hối hận không thôi, hơn nữa cô còn tự cho là đúng chỉ trích bác sĩ Niếp không có y đức…… Bộ dạng chính nghĩa thập phần buồn cười kia nhất định làm cho mọi người ấn tượng khắc sâu!

Na Na trừ bỏ xấu hổ, còn cảm thấy thập phần áy náy.

Nếu không phải do cô tự cho là thông minh và không xem xét đầy đủ thông tin, thì như thế nào lại quấy rầy thời gian nghỉ ngơi quí giá của bác sĩ Niếp!

Na Na càng nghĩ càng xấu hổ, nhịn không được che mặt phát điên kêu to lên.

“A a a – ngại muốn chết! Không thể sống mà –”

Na Na lung tung đá chân phát tiết một phen, bi thương ngửa mặt rống to: “Thần a, dẫn tôi đi đi –”

“Thần bận quá, cũng không có thời gian hạ phàm một chuyến đâu.” Giọng đàn ông mang theo ý cười trong sáng từ sau lưng truyền đến,“Hơn nữa…… Tiểu yêu tinh nhà ngươi đạo hạnh quá thấp, còn chưa đủ tài năng đức hạnh đứng vào hàng ngũ thần tiên đâu!”

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Đồng sự gửi tin nhắn nói sắp phải quay về, nháy mắt lệ nóng quanh tròng, được giải phóng chính là như vậy

ps: Đại miêu tuy rằng nhẹ nhàng mượt mà, nhưng tuyệt đối không phải con thỏ nhỏ! Hoài nghi Đại Miêu nguyên hình là con thỏ nhỏ…… Các người thực suy nghĩ nhiều đâu ~ không tin hãy hỏi thăm, đại miêu trên đường nổi danh, người giang hồ xưng tụng — mặt bánh bao!




CHƯƠNG 7: Có Được Sự Khuyên Bảo

Na Na không nghĩ đến phía sau cư nhiên lại có người, thình lình bị làm hoảng sợ, từ trên ghế đứng bật dậy: “Ai? Ai ở đó vậy?”

Sau núi giả xuất hiện một người, phía sau đầu là