p sắc mặt trầm xuống, tuy rằng biết rõ là Niếp Duy Bình dùng phép khích tướng, cũng không thể không nhảy vào theo hắn.
Đắc tội với trời cũng không thể đắc tội Niếp Duy Bình.
Cô không giống Lưu y tá trưởng bưu hãn, trừ bỏ thực xin lỗi Na Na, còn có thể làm sao bây giờ?
Na Na đem công việc cuối cùng hoàn thành, kiểm tra một lượt không phát hiện quên gì, liền dọn dẹp một chút chuẩn bị tan tầm.
Trần Tiệp sắc mặt lo lắng bước nhanh đi tới, mở miệng xin lỗi nói: “Na Na, chị vừa nhận được điện thoại của chồng, hắn khẩn cấp đi công tác, không kịp sắp xếp con nhỏ…… Đứa nhỏ mới ba tuổi, buổi tối một mình ở nhà chị thật sự lo lắng, em xem, có thể hay không giúp chị trực ca đêm, rồi chị sẽ trực lại trả em?”
Na Na vừa nghe vội vàng gật đầu, không chút do dự đáp ứng: “Được, chị Trần yên tâm, thời điểm này nhà trẻ cũng tan rồi, đứa bé không thể không có người đón!”
Trần Tiệp nội tâm càng thêm áy náy, cô gái thiện lương, hiểu chuyện như vậy như thế nào lại bị bác sĩ Niếp để ý?
“Na na, thật sự là thực xin lỗi……”
“Không có việc gì chị Trần!” Na Na không để ý xua tay, cười nói,“Ai cũng đều có chuyện gấp, trực thay cũng không có vẫn đề gì!”
Trần Tiệp thở dài, vỗ vỗ bả vai Na Na, yên lặng đánh giá chung quanh một chút, ghé sát vào nhỏ giọng dặn dò: “Nhớ rõ, buổi tối trừ phi bệnh nhân muốn chết, bằng không mặc kệ phát sinh chuyện gì, cũng không nên đánh thức bác sĩ Niếp!”
Na Na khó hiểu trừng mắt nhìn: “Vì sao nha?”
Trần Tiệp khụ khụ thanh giọng, bình tĩnh tự huyễn hoặc: “Bác sĩ Niếp lượng công việc lớn, cần tranh thủ thời gian nghỉ ngơi đầy đủ…… Hắn nếu nghỉ ngơi không đủ, tính tình khẳng định không tốt lắm!”
Na Na thè lưỡi, bác sĩ Niếp tính tình đã đủ kém, mà nếu thật giống như lời nói…… thật sự có bao nhiêu đáng sợ đây?
Trần Tiệp không dám nhiều lời, sợ cô thấy khả nghi, vội vàng sắp xếp công việc,dặn dò vài câu liền rời đi.
Trần Tiệp hoàn toàn là buồn lo vô cớ , Na Na căn bản sẽ không nghĩ nhiều, tiếp nhận công tác của cô ấy rồi liền gọi điện thoại báo cho Mao Đan buổi tối không quay về, sau đó xem xét bảng phân công.
Ăn qua cơm chiều, Na Na cầm quyển sách rồi đi phòng theo dõi.
Ở cửa phòng theo dõi có đặt cái bàn chuyên dùng để hộ lý chuẩn bị, trên mặt bàn còn để bệnh án cùng các loại thiết bị kiểm tra, còn có thuốc men đầy đủ, tên nhãn xếp gọn một bên.
Na Na cực ít tới nơi này, phòng theo dõi luôn luôn từ cắt lượt hộ sĩ chuyên môn phụ trách hộ lý, cô trực ca đêm nay từ chín rưỡi, kiểm tra xong có thể quay về phòng trực ban nghỉ ngơi.
Quan sát trong phòng trước mắt có sáu bệnh nhân, đau đớn tra tấn bọn họ thập phần tiều tụy, thân thể đơn bạc gầy yếu, đầu đều là băng gạc quấn tầng tầng lớp lớp, nhìn qua tựa như kẹo đường thật lớn.
Na Na hoàn toàn không biết mình bắt đầu trực một ca đêm khổ cực, tâm tình còn thoải mái mà cầm tạp chí xem.
Đến mười giờ, Na Na ngáp mấy cái liền, tuần tra một vòng, không phát hiện có cái gì không ổn, trở về đến phòng trực ban đi ngủ.
Bận rộn cả ngày, Na Na nằm trên giường nhỏ ở phòng trực ban, vừa đặt lưng lập tức đã ngủ.
Vừa mơ mơ màng màng ngủ, tiếng chuông liền đột ngột vang lên, Na Na cả kinh ngồi bật dậy.
Phòng theo dõi giường bệnh nhân số 3 quá đau ngủ không yên, xin thêm một ít thuốc giảm đau.
Na Na nhẹ giọng hỏi: “Đau như thế nào? Đau làm sao?”
Bệnh nhân là một người đàn ông hơn ba mươi tuổi, đầu quấn băng trắng như bánh bao, gian nan chỉ vào đầu chính mình nói: “Nơi này đau, vẫn đau…… Tôi cảm thấy giống như có hàng nghìn con ngựa giày xéo trong óc cứ chạy tới chạy lui…… Cô hộ lý, xin cô , cho tôi một liều giảm đau, để tôi ngủ một lát thôi……”
Na Na không có quyền cho bệnh nhân thêm thuốc, chỉ có thể chạy tới xin chỉ thị của bác sĩ trực.
Gõ hồi lâu, cửa mới bị một lực lớn mở ra, Niếp Duy Bình vẻ mặt cau có đứng ở cửa, hiển nhiên vừa mới ngủ mà bị làm phiền, không kiên nhẫn hỏi: “Chuyện gì?”
Na Na hoàn toàn đã quên Trần Tiệp dặn dò, trong lòng tràn đầy đều là thống khổ bệnh nhân, lo lắng nói: “phòng theo dõi giường số 3, bệnh nhân quá đau, xin thêm thuốc giảm đau……”
“Nói với hắn, không có thuốc giảm đau!” Niếp Duy Bình lạnh lùng đánh gãy lời cô: “Không có việc gì đừng đến làm phiền tôi!”
Nói xong đóng sầm cửa lại.
Na Na bất đắc dĩ, chỉ phải trở về nói cho bệnh nhân: “Bác sĩ Niếp không đồng ý thêm thuốc, anh cũng biết, thuốc giảm đau có tác dụng phụ rất lớn, còn sẽ gây nghiện, anh vẫn là nhịn một chút……”
Na Na trấn an bệnh nhân một phen mới trở về tiếp tục ngủ.
Mệt mỏi nằm ở trên giường, Na Na trong lòng có việc nên không dám ngủ sâu, khi ngủ khi tỉnh mơ mơ màng màng, không bao lâu tiếng chuông lại vang lên.
Na Na ngước nhìn bảng điện tử trên tường, vẫn là bệnh nhân giường số 3.
Cả đêm, Na Na bị đánh thức vài lần, mỗi lần đi gọi bác sĩ phòng trực ban, đều bị Niếp Duy Bình vẻ mặt tức giận mắng đuổi.
Cuối cùng ở một lần chuông kêu vang nhất. Bệnh nhân quá đau đớn, túm Na Na cầu xin liên tục.
Na Na hoảng hốt, sợ cứ đau như vậy bệnh nhân xuất hiện vấn đề gì, nên lại không ngừng đi gọi cửa bác sĩ Niếp.
Niếp Duy Bình lần này mở cửa rất nhanh, ngay cả kính mắt
