pacman, rainbows, and roller s
Bác Sĩ Cầm Thú

Bác Sĩ Cầm Thú

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325182

Bình chọn: 9.5.00/10/518 lượt.

thể tập trung tinh thần tránh cho xuất hiện sai sót.

Niếp Duy Bình là chuyên gia số một cả nước, có vô số người tha thiết kỳ vọng, lại phải càng cẩn thận! Nếu không thể dùng thời gian có hạn rãnh rỗi để cho đầu óc nghỉ ngơi thật tốt, thì đầu hắn đã sớm hỏng rồi.

Niếp Duy Bình tự nhận mình không phải người tốt, nhiều năm công tác đã sớm nhìn quen sống chết, cũng bị sự thật tàn khốc làm cho tâm cứng rắn.

Hắn không có vô tư hiến dâng tinh thần, cũng chưa từng nghĩ tới hy sinh mình để hành y cứu thế.

Nhưng không có nghĩa là hắn không phải bác sĩ tốt!

Niếp Duy Bình quá giận dữ ngược lại lại tỉnh táo, cẩn thận đánh giá con thỏ nhỏ tức giận trước mặt, thế này mới phát hiện ra một chút không bình thường.

Con thỏ nhỏ gương mặt mượt mà có thể bóp ra nước, bây giờ lại tái nhợt có chút giống bánh ngô, mà vòng đen quanh mắt nhìn càng ghê người.

Niếp Duy Bình nhíu nhíu mày, nghi hoặc hỏi: “Cô cả đêm không ngủ?”

Na Na còn tưởng rằng hắn biết rõ mà còn cố hỏi trào phúng mình, nghe vậy càng thêm phẫn nộ, gương mặt tròn tròn phồng lên giống bánh bao, tức giận trừng mắt: “Ai bảo tôi không tu luyện được tâm địa cứng rắn như ai kia đâu, bệnh nhân đau đến ngủ cũng không yên, tôi làm sao có thể an tâm đi ngủ?”

Niếp Duy Bình không nghĩ tới: “Cô không ngủ có thể giảm bớt thống khổ cho hắn sao?”

Na Na tức giận đến lớn tiếng nói: “Bồi hắn trò chuyện, ít nhất có thể an ủi hắn về phần tâm lý! Làm cho hắn không lo lắng sợ hãi khi bản thân gặp phải một bác sĩ ác tâm!”

Niếp Duy Bình nhịn không được cười nhạo một tiếng, châm chọc nhếch khóe môi, ngữ khí thành khẩn đề nghị: “Nhỏ…… Này hộ lý, tôi thiệt tình cảm thấy tầng mười bảy không thích hợp cho cô phát triển! Lấy tư chất thiên phú hôm nay của cô đến tầng mười chín càng có thể phát triển tài học!”

Na Na hoang mang trừng mắt nhìn, không rõ bác sĩ Niếp vì cái gì đột nhiên có thái độ vòng vo.

Tuy rằng khó hiểu, nhưng Na Na là cô gái thành thực, trung thực nói: “Tôi còn phải thay đổi liên tục các phòng mà, hiện tại không có quyết định tương lai đi chỗ nào phát triển…… Đúng rồi, tầng mười chín là khoa thế nào?”

Niếp Duy Bình nghẹn cười, thản nhiên nói: “Trung tâm tâm lý.”

Na Na nhất thời không phản ứng lại được, ngốc nghếch trưng cái mặt bánh bao ngây ngô hỏi: “Vì sao a?”

Niếp Duy Bình liếc mắt nhìn cô một cái, có thâm ý nói: “Tư duy của bệnh nhân tâm thần…… Cô ở đó sẽ có rất nhiều người có thể tán gẫu với cô!”

Na Na ngẩn người, bây giờ mới hiểu được mình bị đùa giỡn , tức giận đến mức mặt đỏ lên, nghẹn nửa ngày mới nói: “Anh thật quá đáng! Tôi sẽ không giúp đỡ anh che giấu hành vi ác độc đó!”

Niếp Duy Bình nhún vai tỏ vẻ không sao cả, chỉ làm chuyện ngu xuẩn, cũng không phải hắn mất thể diện.

Na Na tức giận đến mức ngay cả điểm tâm đều ăn không vào,thời điểm họp giao ban còn trưng gương mặt bánh bao.

Lưu Mân chú ý tới sắc mặt cô không đúng, quan tâm hỏi: “Làm sao vậy? Em hôm nay không phải ca sau sao? Như thế nào hiện tại đã tới rồi?”

Na Na vẻ mặt căm giận, vừa muốn lên án hành vi vô tình của người nào đó, liền bị người khác chặn lời.

Trương Vi Đống bưng cốc trà lớn đi vào, thanh âm hung hậu cười nói: “Đều đã đến đông đủ, bắt đầu giao ban!”

Bình thường hộ lý phòng bệnh nói xong tình huống mới đến phiên Na Na.

“…… bệnh nhân giường số 5 sau thủ thuật không phản ứng bất thường, ban đêm ngủ tốt hơn, nhiệt độ cơ thể 37 độ……bệnh nhân giường số 3 tối hôm qua đau đớn tăng lên nhiều, nhiều lần xin thêm thuốc giảm đau bị bác sĩ Niếp cự tuyệt, bác sĩ Niếp không nhìn thấy bệnh nhân thống khổ, tùy ý để bệnh nhân đau suốt một đêm! Loại hành vi này làm cho người ta giận sôi gan…… Để bệnh nhân đau đớn về thể xác và tinh thần!”

Na Na giọng nói thanh thúy chấm dứt, văn phòng thoáng chốc an tĩnh lại.

Người một phòng toàn bộ không thể tưởng tượng trừng lớn mắt, người người sắc mặt cổ quái, cười yếu ớt như không cười.

Na Na ngẩng đầu ưỡn ngực đón nhận ánh mắt quỷ dị của mọi người, kiêu ngạo ngay cả một chút ánh mắt cũng không cho Niếp Duy Bình.

Niếp Duy Bình sắc mặt bình tĩnh nhấp ngụm cà phê, khớp xương ngón tay rõ ràng thon dài tao nhã lật giở báo chí.

Lưu Mân xoa xoa thái dương, một biểu tình vô cùng thê thảm, bên trong yên lặng kêu rên, hận không thể đem nha đầu ngu ngốc kia đóng gói đuổi về trong bụng mẹ, miễn cho ngốc nghếch mạo phạm ai đó khiến nhà nhà oán thán!

Trương Vi Đống dẫn đầu đánh vỡ trầm mặc, ha ha cười rộ lên, có hứng thú hỏi Niếp Duy Bình: “Tối hôm qua vất vả cho cậu…… Bị gọi vài lần?”

Niếp Duy Bình khép báo lại, bất đắc dĩ nói: “Không tới mười lần, thì cũng phải bảy tám lần đi!”

La Hưng Lập nhất thời vui sướng khi người gặp họa đứng lên nói: “Hộ sĩ nhỏ mới tới rất nhiệt tình a!”

Trương Vi Đống nhìn về phía Na Na, vuốt cái bụng tròn của mình cười nói: “Cô gái nhỏ thực không biết thôi, công tác còn làm thật tâm, đối với bệnh nhân hết lòng, còn rất chính nghĩa!”

Tuy rằng là lời nói ca ngợi, lại tràn đầy trêu chọc trêu ghẹo.

Một phòng mọi người cười ha hả, làm cho Na Na cả đầu đầy mờ mịt.

Lưu Mân rốt cuộc mềm lòng, tức giận mắng: “Được rồi được rồi, mấy người đ