đều quên mang, hung ác trừng mắt nhìn cô, âm thanh nghiến răng nghiến lợi uy hiếp: “Lần này nếu không phải chuyện thật sự quan trọng, cô nhất định phải chết!”
Đáng tiếc cặp mắt buồn ngủ kia mông lung xinh đẹp, làm suy giảm độ sát thương của bác sĩ Niếp thô bạo, lạnh lung như băng sơn.
Na Na rụt cổ, ấp úng nói: “Bệnh nhân…… giường số 3 kia, vẫn vô cùng đau đớn…… Không không, phải là đau sắp chết! Hắn nói đau tựa như trong óc có nghìn vạn con ngựa……”
Niếp Duy Bình cười lạnh một tiếng: “Chờ hắn trong óc nghìn vạn con ngựa biến thành ngựa trên đồng cỏ rồi nói sau!”
Na Na nóng nảy, ngăn cửa lại, tức giận nói: “Bệnh nhân thật sự rất đau! Anh thân là bác sĩ như thế nào có thể làm như vậy? Một chút y đức đều không có!”
Niếp Duy Bình yên lặng nhìn cô: “Toàn bộ tầng trệt, không có người nào là không đau, ai xin cũng đều cấp cho thuốc giảm đau…… Đây không phải là làm việc thiện đâu!”
Na Na không buông tay: “Nhưng bệnh nhân này đau ngủ không yên……”
Niếp Duy Bình sắp hỏng mất, hắn muốn ép buộc con thỏ nhỏ này, thế nào lại cũng chọn phải thời điểm bản thân trực ca đêm!
Báo ứng là đây đi!
“Lặp lại một lần cuối cùng!” Niếp Duy Bình gỡ tay cô, đứng ở cửa lạnh lùng mở miệng,“Trừ phi có người muốn chết, nếu không đừng đánh thức tôi!”
Na Na bị đuổi đi không khách khí, hung hăng gõ hai cái lên cửa đổi lấy một tiếng lạnh như băng “cút”, chỉ phải ngượng ngùng rời đi.
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Thật sự thật có lỗi, đồng sự nghỉ vài ngày, cho nên hắn tái khám bệnh nên toàn bộ tôi đều phải tiếp nhận, mỗi ngày có bệnh nhân mới cuồn cuộn không ngừng…… Vì thế mỗi ngày tăng ca đến khuya, mệt muốn chết cũng không có biện pháp…… Lệ rơi~ing. Qua hai ngày này, đồng sự đã trở lại,Đại Miêu sẽ thoải mái thiệt nhiều! Đừng vứt bỏ Đại Miêu oa ~ lăn lộn cầu xin ing~
CHƯƠNG 6
Na Na không còn phương pháp, đối mặt với bệnh nhân thống khổ không thể đi vào giấc ngủ chỉ cảm thấy thập phần xin lỗi.
Phòng bệnh đặc thù này còn có mấy bệnh nhân, Na Na đè thấp thanh âm nhẹ giọng, lời nói nhỏ nhẹ trấn an, vì dời đi lực chú ý bệnh nhân giường số 3, giảm bớt thống khổ của hắn, cô không thể không nâng cao tinh thần, ngồi ở bên giường cùng hắn tán gẫu nói chút chuyện không đâu.
Thời điểm ba bốn giờ là lúc người ta ngủ ngon nhất, mí mắt Na Na như một cặp uyên ương khó tách rời, bệnh nhân nói liên miên giống như từ nơi xa xôi truyền đến, loáng thoáng nghe không rõ nói gì.
Na Na ngồi một bên, mệt rã rờ gật gà gật gù, tỏ vẻ mình đang nghe, bệnh nhân càng thêm dũng mãnh, nói chuyện không ngừng, từ bệnh sử của bản thân, chuyện từ nhỏ đến lớn, ngay cả chuyện vụn vặt trong nhà đều lấy ra kể.
Đến năm giờ, phía chân trời đã thấy mặt trời tỏa sáng.
Sáu giờ đồng hồ hộ lý trực đêm đo nhiệt độ cùng huyết áp cho bệnh nhân, Na Na không thể không làm gián đoạn câu chuyện hắn đang chậm rãi kể, khuyên giải an ủi hắn trước khi hừng đông nhắm mắt lại nghỉ ngơi trong chốc lát.
Từ trên ghế đứng lên, Na Na khống chế không được mà lung lay, cảm thấy đầu mình có điểm u mê, đánh một cái ngáp rồi trở lại phòng trực ban, nhắm mắt rửa mặt, lại uống một cốc cà phê đen lớn, mới đi phòng hộ lý bắt đầu công việc.
Na Na đo huyết áp,nhiệt độ cho bệnh nhân mình phụ trách, hỏi bọn họ tình huống giấc ngủ tối hôm qua, đem kết quả ghi lại, lại đi an bài bệnh nhân buổi sáng sẽ vào phòng giải phẫu, chờ làm hết mọi chuyện cũng đã đến bảy giờ.
Niếp Duy Bình tối hôm qua bị người ta liên tiếp đánh thức, giấc ngủ không tốt, khi rời giường thấy thật phi thường nghiêm trọng, sắc mặt khó coi đi ra khỏi phòng trực ban, vừa lúc nhìn thấy đầu sỏ gây nên chuyện đang ngáp mấy cái đi tới.
Niếp Duy Bình sắc mặt trầm xuống, ánh mắt lợi hại giống như diều hâu, xuyên qua mắt kính lạnh như băng, rõ ràng tỏ vẻ bất mãn.
Nguyên tưởng rằng cô không sợ tới mức ôm đùi mình đùi khóc rống hết nước mắt, ít nhất cũng nên nơm nớp lo sợ sám hối và giải thích mới đúng! Không nghĩ tới con thỏ nhỏ dũng khí lại lớn, cư nhiên trừng mắt nhìn chằm chằm rồi bước tới trước mặt mình,vẻ mặt lên án hỏi: “Bác sĩ Niếp sau nửa đêm hôm qua ngủ ngon đi?”
Ngữ khí Na Na hoàn toàn là trào phúng, không nghĩ tới Niếp Duy Bình nghiêm mặt lạnh lùng nói: “Từ ba giờ đến bảy giờ, không hề có người không thức thời quấy rầy, miễn cưỡng có thể ngủ.”
Giấc ngủ không đủ làm cho người ta tâm tình cực kém, Na Na nhất thời u mê, có chút không khống chế được tính tình, trả lời lại một cách mỉa mai: “Ngài nên cám ơn bệnh nhân thật tốt, ít nhiều hắn ương ngạnh, không vì đau mà muốn chết, làm cho bác sĩ Niếp ngài có thể ngủ thật tốt vài giờ…… Bác sĩ Niếp ngài là làm như thế nào vậy, khi bệnh nhân của mình thống khổ chết đi sống lại, còn có thể nhẫn tâm vùi đầu ngủ nhiều?”
Niếp Duy Bình sắc mặt trầm đến mức có thể đông cứng nước, bác sĩ ngoại khoa vốn công việc cũng rất nhiều, khoa giải phẫu thần kinh không chỉ công việc càng nhiều, có không khí khẩn trương, còn có tâm lý mạnh để chịu áp lực rất lớn.
Cho nên, bác sĩ khoa giải phẫu thần kinh, phải học tận dụng khả năng bắt lấy mọi thời cơ để thả lỏng nghỉ ngơi, ở thời điểm công tác có
