m, tinh thần không ổn dịnh xoay người đi phía trước, mơ hồ nói: “Đi nhanh thôi, đã khuya……”
Niếp Duy Bình vừa áy náy lại lo lắng, thế nhưng nhất thời lại không để ý được nhiều chuyện như thế, thật sự không có cách chỉ có thể ngoan ngoãn ôm thịt viên nhỏ đang ngủ đi phía sau, gió đêm thổi qua, hắn đột nhiên cảm thấy thê lương vô cùng.
Quả nhiên…… Vừa về đến nhà, Na Na đón đứa nhỏ trong lòng hắn ôm bé đến phòng ngủ của khách!
Niếp Duy Bình đi theo giúp đỡ cô giở chăn, cởi giầy cho bé, sự ân cần này làm cho Na Na cảm thấy không được tự nhiên.
“Ách…… ngày mai còn phải đi làm, bác sĩ Niếp anh đi nghỉ sớm một chút đi!”
Niếp Duy Bình cẩn thận hỏi: “Vậy còn em?”
Na Na còn nghĩ rằng hắn muốn ám chỉ chuyện gì đó nữa, ngượng ngùng bối xoay người, sắc mặt ửng đỏ chỉnh lại chăn cho tiểu Viễn rồi ra vẻ bình tĩnh nói: “Em…… Cũng mệt mỏi, đêm nay trước hết sẽ cùng tiểu Viễn ngủ!”
Xong rồi xong rồi, ngay cả nhìn cũng không muốn nhìn mình !
Niếp Duy Bình há mồm trong lòng tràn đầy oán niệm, buồn bã ỉu xìu xoay người mỗi bước đi đều cẩn thận trở lại phòng mình.
Na Na thở dài nhẹ nhõm một hơi, nếu bác sĩ Niếp thực sự đưa ra…… yêu cầu gì gì đó mà bọn họ đều đã làm qua, cô chỉ là đang rụt rè hoặc sẽ giả bộ rụt rè một chút là tốt rồi?
Na Na miên man suy nghĩ thông suốt, lại thấy Niếp Duy Bình đi mà không có quay lại liền buồn bực ra khỏi phòng tắm rửa.
Trở lại nơi quen thuộc, giường rộng rãi mềm mại, phòng thông gió sáng sủa, Na Na tự nhiên một đêm ngủ thật ngon hơn nữa trong lòng phiền não đã được giải quyết liền không cẩn thận ngủ quên.
Đã sắp đến bảy giờ, Na Na vội vàng đánh thức tiểu Viễn đưa cho bé quần áo để thay liền vội vàng chạy vào phòng vệ sinh rửa mặt.
Điểm tâm có thể ăn ở ngoài.
Na Na mặc quần áo ra khỏi phòng thì kinh ngạc phát hiện trên bàn cơm đã dọn xong, đồ ăn trung tây kết hợp phong phú vô cùng!
Trước bàn cơm bác sĩ Niếp mở đôi mắt hắc bạch phân minh, chỉ là sắc mặt nặng nề mà chờ mình.
Na Na trong lòng nhất lộp bộp, không được tự nhiên cười trừ: “Bác sĩ Niếp sớm a, thực xin lỗi em dậy trễ không kịp làm điểm tâm……”
“Không sao cả!” Niếp Duy Bình hạ quyết tâm đập nồi dìm thuyền nói: “Về sau em cứ ngủ thêm một chút, điểm tâm cứ để anh làm!”
“…… A?” Na Na trợn tròn mắt.
Niếp Duy Bình liếc nhìn cô một cái, trầm giọng nói: “Cơm tối cũng sẽ do tôi làm hết!”
Na Na nhíu nhíu mày: “Bác sĩ Niếp anh có phải…… Chưa tỉnh ngủ hay không?”
Niếp Duy Bình khẽ cắn môi, bộ dạng giống như đứa trẻ hạ quyết tâm nói: “Việc nhà sau này anh cũng sẽ lo toàn bộ!”
Na Na: “……”
Niếp Duy Bình vừa thấy biểu tình hoài nghi của cô liền đẩy một tờ giấy về phía trước, vội vàng nói: “Em không tin? Đây là giấy cam đoan anh viết! Anh nói được thì sẽ làm được! Em, em tha thứ cho anh đi……”
“Em tha thứ cho anh nha!” Na Na tiếp nhận giấy cam đoan, liếc mắt xem xét một cái gương mặt liền trở nên vặn vẹo.
Niếp Duy Bình không thể tin mình có thể dễ dàng có được sự tha thứ như thế, hoài nghi hỏi lại: “Thật sự?”
Sau đó đột nhiên nhớ tới gì đó vội cuống quít bổ sung: “Em sẽ không cảm thấy anh là người qua đường cho nên mới tha thứ cho anh chứ?”
Na Na sửng sốt, nhớ tới lần trước cô cố lấy dũng khí đi thổ lộ, Niếp Duy Bình cũng đã nói câu nói này.
Niếp Duy Bình sắc mặt trắng nhợt: “Quả thật là thế sao…… Là anh không tốt, anh biết anh nói như vậy căn bản không đáng để em tha thứ……”
Na Na thở dài: “Bác sĩ Niếp, anh rốt cuộc là làm sao vậy?”
Niếp Duy Bình mày nhíu lại, đột nhiên cảm thấy giống như có cái gì đó không đúng……
“Em…… Thật sự sẽ ở lại nơi này với anh chứ?”
Na Na ngạc nhiên mà gật đầu: “Đồ đạc em cũng đã mang tới đây……”
“Vì sao lại chỉ có ít như thế?” Niếp Duy Bình cảm thấy bi phẫn ủy khuất rống to: “Em không phải là chỉ chuẩn bị ở hai ngày, tìm được phòng ở liền chuyển đi?”
Na Na cuối cùng cũng hiểu được nhất thời dở khóc dở cười, đành thở dài: “Bác sĩ Niếp anh suy nghĩ nhiều rồi! Tối hôm qua quá vội vàng, còn ôm tiểu Viễn, căn bản dọn đồ không được, em chỉ lấy mấy thứ quan trọng mang theo…… Anh không đuổi chúng em đi, chúng em tạm thời cũng sẽ không đi……”
Niếp Duy Bình cảnh giác trừng mắt nhìn cô: “Tạm thời?”
“……” Na Na cứng họng, bất đắc dĩ nói: “Được rồi, anh không đuổi chúng em đi, cho dù em muốn mang theo tiểu Viễn rời đi cũng sẽ chờ anh đồng ý!”
Niếp Duy Bình biết cô sẽ không đi nhất thời thở dài nhẹ nhàng, ánh mắt thoáng nhìn thấy cô đang xem xét giấy cam đoan hắn vắt óc suy nghĩ cả một đêm mới viết ra, nhất thời mặt đen lại!
Niếp Duy Bình thẹn quá thành giận vỗ bàn, đứng lên ý đồ đoạt lại để hủy thi diệt tích lại bị Na Na nhanh nhẹn né tránh.
“Trả lại cho anh!”
Na Na chạy đi nhét vội vào trong túi coi như bảo bối mà vỗ vỗ, cười hì hì nói: “Không đưa! Đây vốn chính là anh viết cho em! Em nhất định sẽ giữ, gìn, thật, cẩn, thận!”
Niếp Duy Bình tức giận đến thở phì phò không nói nên lời, lỗ tai ửng đỏ, thỏ ngốc đứng đó dưới ánh nắng ban mai tươi cười, hết thảy đều tốt đẹp lại ấm áp như vậy liền làm cho cơn giận của hắn tiêu tán.
Niếp Duy Bình kiêu ngạo hừ một tiếng, bưng cái cốc ngồi trở lại trước bàn, dường n