cô, ánh mắt kia làm cho Na Na sắc mặt đỏ lên.
“Đi thôi!” Ngụy Triết gõ lên trán cô: “Tôi chỉ là muốn cùng em nói chuyện một chút, tôi cảm thấy nếu ngay cả nói tôi cũng chưa nói thì bản thân tôi thật quá đáng thương…… Em nghe một chút rồi quên đi không cần suy nghĩ cái gì! Tôi hy vọng anh vẫn thoải mái vui vẻ…… Na Na, tôi là người thực tế, tôi thích em, nguyện ý chăm sóc em, nhưng mà nếu tôi không thể có được và được đáp lại thì sẽ không có quá kéo dài đoạn tình cảm này nữa! Em không cần phải cảm thấy nợ tôi cái gì, nhưng mà tôi hy vọng em có thể nhớ kỹ, nếu cảm thấy Niếp Duy Bình không thích hợp, nếu khi đó tôi còn đang đợi em, em nhất định phải cho tôi cơ hội bắt đầu với em!”
Na Na cảm động không biết nói cái gì cho phải, hồi lâu sau mới thở dài nói: “Ngụy Triết, anh vì sao phải vậy……”
Ngụy Triết đứng lên, xoa xoa tóc cô ra vẻ thoải mái nói: “Tốt lắm, tôi phải đi! Em cũng nhanh lên dọn dẹp một chút rồi xuống lầu đi, bằng không Niếp Duy Bình lòng dạ hẹp hòi kia lại ghi hận tôi !”
Na Na bật cười, trong lòng đột nhiên cảm thấy thương cảm, cúi đầu lặng im lặng.
Ngụy Triết cái gì cũng không nói, cười cười xoay người rời đi.
Người đàn ông này hoàn toàn tương phản với bác sĩ Niếp, ôn nhu săn sóc như gió xuân, là mẫu tình nhân hoàn mỹ lý tưởng của cô.
Vốn nên thích Ngụy Triết nhưng lại không nghĩ rằng sẽ động tâm với bác sĩ Niếp.
Cô lớn lên ở một gia đình hòa thuận mỹ mãn, mưa dầm thấm đất tất cả cảm nhận đều là ba che chở chăm lo cho mẹ. Lúc lớn hơn một chút lại nhìn thấy anh trai cẩn thận sủng nịnh cưng chiều bảo hộ chị dâu. Cô nghĩ chính mình cũng có thể tìm được người đàn ông như vậy, không cần có có gia đình hiển hách ra sao, cũng không cần quyền cao chức trọng, chỉ cần hắn nguyện ý an trí cho cô, dụng tâm bảo hộ cô cả đời vô lo.
Đã từng, đó mới là tình yêu tươi đẹp trong tưởng tượng của cô.
Không có huyết thống nhưng lại rất thân mật lại có thể xây dựng một gia đình ấm áp không có gì có thể chia rẽ, bọn họ tin cậy lẫn nhau, cùng chăm sóc nuôi dạy kết tinh tình yêu.
Đến một ngày kia mới biết được ảo tưởng tốt đẹp cũng chỉ là tình yêu của người khác.
Niếp Duy Bình nói lời ác độc, lòng dạ hẹp hòi, luôn trêu cợt mình, không hiểu sự lãng mạn cũng sẽ không thương hương tiếc ngọc.
Nhưng ở thời điểm khó khăn nhất, hắn liền đứng ở nơi đó cho dù trưng ra khuôn mặt thối, cho dù hung hăng mắng mỏ không ngừng, Na Na cũng khống chế không được tiến về phía hắn.
Kỳ thật, nào có cái gì là tình yêu hoàn mỹ chứ?
Tình yêu tốt nhất kỳ thật vĩnh viễn chỉ đơn giản như vậy! Không có vĩnh viễn sánh cùng thiên địa cũng không có thề non hẹn biển, chỉ là muốn ở cùng một chỗ, không hơn.
Ngụy Triết dù có tốt đến mấy cũng không phải là người cô muốn sống cùng đến hết đời.
Có rất nhiều chuyện không thể làm theo ước muốn của bản thân, Na Na sợ Niếp Duy Bình không có kiên nhẫn chờ đợi vội vàng dọn chút đồ đạc vào một cái túi rồi đi xuống lầu.
Niếp Duy Bình sắc mặt không rõ cảm xúc, đặc biệt lúc vừa mới nhìn thấy Ngụy Triết đi xuống trước, hắn liền vênh váo tự đắc muốn tới châm chọc khiêu khích, kết quả lại bị người ta không mặn không nhạt lơ đi!
Niếp Duy Bình cảm thấy như đấm vào bịch bông nhất thời cảm thấy bị đè nén!
Nhóc con dựa vào bả vai Niếp Duy Bình ngáp một cái, dụi mắt than thở: “Cô út, cháu buồn ngủ”
Na Na sờ sờ đầu bé: “Được rồi cháu cứ ngủ đi!”
Niếp Duy Bình lại không bước đi, mắt sắc nhìn đến túi nhỏ trong tay cô, nhất thời như bị sét đánh kinh hoảng nhìn cô.
Na Na cúi đầu, ngón tay nắm chặt cái túi lúng ta lúng túng nói: “Vừa rồi đã làm phiền anh, bác sĩ Niếp thực ngại quá……”
“Thực xin lỗi, anh sai rồi!” Niếp Duy Bình ôm đứa nhỏ, tiếng nói như thiên lôi oanh tạc khiến cô cả người đều ngây ngẩn đứng tại chỗ bất động, hắn nhẹ nhàng nhận sai: “Anh không nghĩ tới đuổi hai người đi, lòng anh thực sự rất khó chịu! Em cũng biết…… tính tình anh không tốt lắm, anh sợ anh khống chế không được nói ra càng nhiều lời tổn thương em cho nên mới đi ra ngoài để bình tĩnh hai ngày…… Anh sai rồi, anh không nên hoài nghi em! Em quay trở về đi……”
“Em đang quay về đáy thôi!” Na Na không nghĩ nhiều buồn bực hỏi: “Anh tại sao còn không đi? Tiểu Viễn đã không mở nổi mắt, chúng ta đi về trước đi, có cái gì thì nói sau!”
Niếp Duy Bình nghe lời này biết cô không hiểu ý mình lại nhìn nhìn cái túi nhỏ kia đựng chả được bao nhiêu đồ, nhất thời cảm thấy bất an cứ cố chấp đứng ở nơi đó không chịu đi, kiên trì nói: “Không, em trước hết nghe anh nói! Anh thật sự sai rồi, nếu em còn không yên tâm…… Ngày mai anh liền sang tên căn nhà đó sang tên em! Về sau nhà đó chính là của em, chỉ có em mới có theerr đuổi anh đi sẽ không bao giờ phải lo lắng anh đuổi em đi!”
Na Na vội vàng xua tay: “Bác sĩ Niếp anh nói cái gì nha, anh đừng làm bậy, em sẽ không nhận nhà của anh!”
Lời này không khác gì “Em sẽ không nhận anh”, Niếp Duy Bình vừa hối hận vừa sợ hoảng, thật sự giống như Lưu y tá trưởng nói tìm đứa nhỏ khóc tang đi là vừa!
Na Na vừa mới bị lời nói của Ngụy Triết làm cho tâm loạn như ma nên không nhận thấy được nội tâm Niếp Duy Bình rối rắ