hể chấp nhận thống khổ như vậy mà ngay cả hắn cũng sẽ áy náy không thôi.
Hắn luôn luôn lo lắng, lo lắng không có biện pháp thành công, lo lắng thỏ ngốc nhìn thì ôn nhu mềm mại nhưng thực chất là người bướng bỉnh muôn đòi mạng, nếu lại chui vào trong mai rùa, đối với hắn lại xa lạ……
Cho nên mặc dù sáng sớm quyết định giúp cô nhưng cũng muốn trước khi phẫu thuật thì dỗ dành cô trước, vô luận như thế nào cũng muốn có được lời hứa hẹn từ cô!
Na Na yên lặng nhìn hắn, thần sắc bất an dần dần dịu đi, ôn nhu vuốt ve hai má hắn nói: “Thực xin lỗi, bác sĩ Niếp em không thể đáp ứng anh……”
Niếp Duy Bình sắc mặt cứng đờ, gắt gao mím đôi môi, biểu hiện ra nội tâm hắn sóng trào dữ dội.
“Anh nhất định sẽ thành công, bác sĩ Niếp em cho tới bây giờ không có hoài nghi qua điểm này, anh cũng không muốn làm em thất vọng vì đã tin tưởng anh!” Na Na hai mắt trước nay chưa từng có kiên định như thế giống như ngọc đen ngâm trong nước, thấu triệt trong suốt.
“Bác sĩ Niếp em tin tưởng anh sẽ không làm cho em thất vọng! Cho nên em không thể đáp ứng anh!”
Niếp Duy Bình lắc lắc đầu, trên mặt lần đầu tiên toát ra vẻ mặt tinh thần suy sụp, thất bại thở dài: “Lòng anh không ổn, anh…… không chuẩn bị tốt!”
Na Na cười cười: “Anh là bác sĩ tốt nhất mà em từng biết, tận tâm tẫn trách…… Em lần đầu tiên đi theo anh đã bắt đầu hiểu, chỉ biết anh có trách nhiệm biết bao nhiêu! Cho nên trừ phi anh chuẩn bị tốt bằng không anh sẽ không tiến vào phòng giải phẫu !”
Na Na thoáng có chút chần chờ, sau đó có lấy dũng khí kiễng mũi chân, nhẹ nhàng hôn lên khóe môi của Niếp Duy Bình, kiên định nói: “Em biết anh đã chuẩn bị tốt !”
Cảm xúc mềm mại như chuồn chuồn lướt nước lại khiến cho lòng Niếp Duy Bình nhộn nhạo gợn sóng.
“Vào đi thôi!” Na Na lẳng lặng nhìn hắn: “Em sẽ luôn ở đây chờ anh!”
Niếp Duy Bình hít sâu một hơi, cúi đầu hung hăng cắn cô một cái, nghiến răng nghiến lợi nói: “Sau khi anh đi ra em hãy cảm tạ anh thật tốt!”
Na Na dùng sức gật đầu: “Được!”
“Tắm táp sạch sẽ nằm trên giường cảm tạ anh!”
Na Na tươi cười cứng đờ: “…… Được……”
Niếp Duy Bình vừa lòng vểnh khóe miệng, thở ra một hơi xoay người kiên định rời đi.
Niếp Duy Bình một lần nữa tiêu độc, bình tĩnh đi vào phòng giải phẫu, căn phòng nho nhỏ đã sớm đứng đầy người, mỗi người đều có vị trí và cương vị riêng mà chuẩn bị thật tốt, chờ hắn bắt đầu.
Niếp Phụ Phong ngồi bên cạnh người gây mê, xa xa hướng hắn gật gật đầu.
Ngay cả Niếp Duy An đều đã đến đây, đi theo chủ nhiệm ngoại khoa tiêu hóa đến hỗ trợ.
Niếp Duy Bình chậm rãi hít sâu, bình tĩnh vươn tay, thanh âm mát lạnh, mang theo cảm xúc quyết tâm.
“Khoan điện!”
CHƯƠNG 59
Niếp Duy Bình thật cẩn thận chui mở xương sọ, đem xung quanh đinh sắt rửa sạch sẽ, tay nhanh chóng và ổn định, loại bỏ từng mảnh xương nhỏ đều phải nín thở hồi lâu, chẳng được bao lâu sau cái trán đã đầy mồ hôi.
Niếp Duy Bình dừng lại động tác, hộ lý bên cạnh vội vàng lau mồ hôi cho hắn, sau đó chạy đến hệ thống ở gần cửa ấn vài cái, độ ấm bên trong dần giảm xuống.
Niếp Duy Bình nhẹ nhàng thở ra, tiếp nhận dao giải phẫu cùng nhíp, chậm rãi tách từng tổ chức xung quanh, cái đinh ở trong đầu một thời gian quá dài, sớm cùng tổ chức chung quanh dính liền, mỗi lần bóc tách ra một mạch máu, bác sĩ chung quanh so với Niếp Duy Bình còn khẩn trương nín thở, mắt cũng không dám chớp.
Thời gian trôi qua thật nhanh, các nhân viên tham dự giải phẫu đều ra vào liên túc, còn có người chờ không kịp dẫn đầu đi ra ngoài ăn cơm trưa.
Niếp Duy Bình hai chân tê mỏi, ngừng tay ngẩng đầu lên hoạt động cổ, khớp xương phát ra tiếng răng rắc làm cho Niếp Phụ Phong không khỏi nhíu mày.
“Bác sĩ Niếp, cậu đã làm giải phẫu gần mười mấy giờ, tôi phải nhắc nhở cậu nên nghỉ ngơi một chút.”
Niếp Duy Bình đầu cũng không nâng, tiếp tục nói: “Dao số hai.”
Niếp Duy Bình cẩn thận cắt bỏ một số tế bào đã hoại tử xung quanh, sau đó ngẩng đầu thản nhiên trả lời: “Tôi không sao.”
Lại tiếp tục cúi xuống hết sức chăm chú, thời gian trôi thật sự quá mau, Niếp Duy Bình đã nhìn thấy gần hết cái đinh, còn lại là phần đầu nhọn sắc bén, quấn quanh là mấy mạch máu, vách mạch tiếp xúc thời gian dài với dị vật trở nên rất mỏng, không thể chịu được một chút va chạm.
Niếp Duy An vẫn đứng ở bên cạnh nhìn chằm chằm giải phẫu, lúc này cũng không phải do thiếu tự tin nhưng nhìn hắn vẫn giơ cái nhíp mà không nhúc nhích thật lâu, nhịn không được hỏi: “Làm sao vậy?”
Niếp Duy Bình lầm bầm lầu bầu: “Từ chỗ này tiến vào khẳng định sẽ tổn thương tổ chức não, có khả năng sau khi tỉnh lại sẽ mất năng lực về ngôn ngữ, nhưng từ góc độ này lại có khả năng làm tổn thương động mạch chủ…… nó đã cuốn lấy thật chặt không có biện pháp tách ra.”
Niếp Duy An nhíu mày, lo lắng hỏi: “Vậy phải làm sao bây giờ?”
Niếp Duy Bình ngẩng đầu nhìn cô, trong ánh mắt tràn đầy mờ mịt, cẩn thận suy tư hồi lâu như hạ quyết tâm bình tĩnh nói: “Tôi muốn nghỉ chút!”
Niếp Duy An kinh ngạc mở trừng mắt: “Nhưng…… Bệnh nhân hôn mê lâu như vậy, trái tim cực kỳ yếu ớt, căn bản không chịu nổi……”
Niếp Duy Bình lạnh giọng đánh gãy lời c