ây quanh máy tính xem phim truyền hình.
Thời điểm tan tầm, có bệnh nhân vừa làm xong giải phẫu từ dưới lầu đưa lên, Na Na vừa tới, tổ trưởng Trần Tiệp ở tổ một đối với cô có chút lo lắng, sợ cô xử lý không tốt liền chủ động đi hỗ trợ.
Bệnh nhân vừa phẫu thuật tách hai sợi thần kinh não thứ năm(?), trên đầu quấn băng gạc thật dày, đã sắp tỉnh, thuốc tê còn có tác dụng cho nên vẻ mặt coi như bình tĩnh.
Na Na cùng Trần Tiệp đo cho bệnh nhân nhiệt độ cơ thể cùng huyết áp, kiểm tra tình trạng miệng vết thương, hết thảy đều ở trong phạm vi bình thường, liền trấn an vài câu rồi rời đi.
Na Na tiếp nhận bệnh án cười nói: “Chị Trần, giao cho em làm đi.”
Trần Tiệp thật ra có chút ngượng ngùng : “Em đều làm cả ngày, nên nghỉ ngơi một chút!”
Na Na gãi gãi tóc, hộ lý nọ nói với cô như vậy cũng thấy mình có điểm oai phong, mà cô nàng kia lại trưng ra gương mặt tròn tròn bánh bao càng thêm ngốc nghếch.
“Không có việc gì, em sắp tan tầm, trở về có thể nghỉ ngơi tốt!”
Na Na vốn không biết là chính mình làm nhiều vất vả: “Em vừa tới, có rất nhiều điều không hiểu, đương nhiên là nên làm nhiều để tạo sự quen thuộc!”
Trần Tiệp thở dài, trong tổ cô cũng có vài tiểu nha đầu nếu đều giống Na Na, cô không khỏi sẽ nhẹ bớt bao nhiêu chuyện!
Trần Tiệp cự tuyệt không được, chỉ phải để cô đi làm: “Chuyện này không vội, ngày mai chuẩn bị cho tốt cũng được, em đừng liều mạng như vậy, mệt mỏi liền nghỉ ngơi!”
Na Na ôm bản bệnh án, cảm động đến rối tinh rối mù.
Trần Tiệp bị cô nước mắt lưng tròng nhìn chằm chằm, hơi có chút không được tự nhiên, áp chế cảm giác tội lỗi trong lòng, vội vàng đem cô đuổi đi.
Trần Tiệp quay người lại, liền nhìn thấy Niếp Duy Bình,gương mặt âm trầm đứng cạnh cửa văn phòng ở phía sau cô, cùng với ánh sáng phía sau kết hợp có thể hù chết người.
Trần Tiệp thật cẩn thận hỏi hắn: “Bác sĩ Niếp vừa làm xong giải phẫu?”
Niếp Duy Bình tóc vẫn nhỏ nước, hiển nhiên mới tắm rửa xong sau khi ở phòng giải phẫu đi ra.
Niếp Duy Bình làm sạch mắt kính lạnh như băng bị mờ hơi nước, không có làm mờ đi vẻ lạnh lùng của hắn, ngược lại càng làm hắn thần bí khó lường, quanh thân lưu chuyển hơi thở nguy hiểm.
Niếp Duy Bình đối với cô gật gật đầu, thản nhiên mở miệng nói: “Trần tổ trưởng đêm nay là trực ca đêm?”
Niếp Duy Bình ánh mắt cao hơn đầu, tối nay lại vô cùng khách sáo, bình thường có người muốn cùng hắn nói chuyện cũng bất quá chỉ đổi lấy như có như không một cái gật đầu.
Nguyên bản Trần Tiệp chỉ là lễ phép hỏi một câu, cũng không nghĩ hắn sẽ trả lời, lại không nghĩ tới lúc này Niếp Y Sinh không chỉ có đáp lại, cư nhiên còn cùng cô khách sáo nói chuyện.
Trần Tiệp ngạc nhiên, người cũng tự nhiên hơn một ít, biểu tình buồn bực “Ân” một tiếng, bất đắc dĩ xua tay nói: “Đúng vậy, xem ra đêm nay đừng nghĩ ngủ an ổn một lát.”
Lầu17 ở phía đông có đặc thù là phòng bệnh nặng, giống như khoa nội CCU bình thường, cửa sổ thủy tinh, bên trong có gần mười giường bệnh, trung gian dùng mành ngăn cách, mỗi giường bệnh ở đầu giường đều trang bị thiết bị điện tử theo dõi cùng một ít thiết bị phụ trợ.
Phòng bệnh này là phòng bệnh đặc biệt của khoa giải phẫu thần kinh, bệnh nhân bên trong đều là cần đặc biệt chăm sóc, bọn họ trên cơ bản đều vừa giải phẫu, bệnh tình không đủ ổn định, nhưng lại không nghiêm trọng đến mức ở phòng ICU, vì thế sẽ ở phòng bệnh đặc thù này để tiện quan sát.
Ban đêm, trong phòng bệnh theo dõi này có thể xảy ra biến chứng đột ngột, cần hộ lý có trách nhiệm cao, tính cảnh giác tốt, không chỉ có giúp đỡ bệnh nhân xoay người, kiểm tra máy móc dụng cụ, điều chỉnh máy hô hấp, còn phải ứng phó với bệnh nhân vì quá đau đớn nên không thể đi vào giấc ngủ mà hay rung chuông.
Trong khoa giải phẫu thần kinh nhóm hộ lý sợ nhất đến lượt trực phòng theo dõi, Trần Tiệp nghĩ đến đêm nay ngủ không được liền có cảm giác buồn khổ.
Niếp Duy Bình bí hiểm nhìn cô, ngữ khí sâu xa nói: “Vậy chị thật sự là vất vả…… Chồng chị đi công tác, ban đêm cũng không ai chăm sóc đứa nhỏ.”
Trần Tiệp kinh ngạc nói: “chồng tôi không đi công tác nha……”
Niếp Duy Bình thái độ kiên định đánh gãy lời cô: “Không, hắn không ở nhà, khẩn cấp đi công tác, buổi chiều mới vừa đi!”
Trần Tiệp nhíu mày khó hiểu.
Niếp Duy Bình nhếch khóe miệng, ý vị thâm sâu nhìn chằm chằm Trần Tiệp nói: “Đứa bé còn nhỏ, một mình ở nhà làm sao yên tâm? Trần tổ trưởng không bằng cùng người khác đổi ca…… A, cái hộ lý nhỏ vừa rồi là tốt nhất, cả ngày khỏe mạnh chạy nhảy giống như trâu như hổ, trực thêm ca đêm cũng tuyệt đối không thành vấn đề.”
Trần Tiệp nháy mắt sáng tỏ ý tứ của hắn, trong lòng không khỏi có chút đồng tình với Na Na, cô gái nhỏ ngốc nghếch, chỉ sợ còn không biết chính mình đắc tội “Quỷ kiến sầu”.
Trần Tiệp chần chờ nhìn nhìn, thật cẩn thận cầu tình nói: “Na Na rất tốt, nhưng cô ý đã trực cả một ngày, nếu thêm cả ca đêm có thể hay không……”
“Trần tổ trưởng.” Niếp Duy Bình cười như không cười nhìn cô, cái biểu tình kia nhìn thế nào thì âm hiểm thế đó,“Chị không phải là sợ người mới vượt qua cô, cho nên không chịu buông tay cho các cô ấy cơ hội?”
Trần Tiệ
