n cô bất an, lén lút mở ví tiền ra.
Ặc... Nguy rồi! Trong ví tiền còn lại không đến một trăm đồng! Phải làm sao bây
giờ?
Ngay lúc Kim Bối Nhi tâm hoảng ý loạn, không biết làm sao, di động đột nhiên
phát ra tiếng nhạc chuông thanh thuý, Kim Bối Nhi vẻ mặt kích động lập tức lấy
di động trong cặp sách ra, mở nắp di động, trên màn hình lập tức xuất hiện hình
của Cổ Việt Di.
Kim Bối Nhi như thấy được cứu tinh, vẻ mặt lo lắng bất an nhìn chằm chằm màn
hình. “Chú gọi tới vừa đúng lúc, trên người tôi...”
Nói còn chưa nói xong, Cổ Việt Di đã biết cô xảy ra chuyện gì. “Đừng nóng vội,
tôi có để tiền trong ngăn trong cặp sách của em, nhớ rõ giữa trưa đừng để đói,
bye bye.” (#Ami:
Ôi mình cũng muốn có “ông xã” như thế, tính mình cũng hay quên ='>'>)
Kim Bối Nhi không thể tin được há to miệng, người đàn ông này thật sự rất thần,
vậy mà đoán ra sự khó khăn của cô!
Người giống anh mà làm tổng giám đốc thật sự là lãng phí, hay là đi mở quán
giúp người ta xem tướng số, tin chắc dựa vào bản lĩnh thần cơ diệu toán của
anh, nhất định sẽ trở thành một đại sư (người có đẳng cấp cao trong lĩnh
vực nào đó).
Kim Bối Nhi khép lại di động, nửa tin nửa ngờ theo lời Cổ Việt Di mở ngăn trong
cặp sách ra, trong nháy mắt, ánh mắt của cô đột nhiên trợn to, thật sự có tiền!
Kim Bối Nhi mừng rỡ cúi đầu tính toán -- năm ngàn.
Cái này thì cô an tâm, đừng nói một chuyến taxi, ngồi mười chuyến cũng không có
vấn đề gì.
Kim Bối Nhi rút ra một tờ một ngàn nhét vào trong ví tiền, bốn ngàn khác vẫn
đặt ở ngăn trong cặp sách, cô vỗ vỗ cặp sách, bên miệng lộ ra nét cười hiểu ý.
Buổi sáng còn hâm mộ chị họ gả cho ông xã dịu dàng săn sóc, ông xã của mình lại
khủng bố cộng thêm nghiêm túc: Kỳ thật cũng không tồi, thì ra anh cũng biết săn
sóc.
Taxi đến cửa trường học, tài xế quay đầu nhìn Kim Bối Nhi. “Cô à, đã đến trung
học Phục Hưng.”
Tâm hồn Kim Bối Nhi thoáng chốc được kéo về từ trong trầm tư, “A!” cô lấy ra tờ
một ngàn vừa bỏ vào ví đưa cho tài xế, cầm lấy tiền thối bỏ vào ví lại, lập tức
đẩy cửa xuống xe.
Kim Bối Nhi đứng ở cửa, gặp bạn học Tú Tú và Mĩ Mĩ đang đi nhanh hơn và vẫy tay
về phía cô.
“Bối Nhi.”
Cô hứng thú suy yếu ngẩng đầu nghênh đón hai người bạn, mặt không chút thay đổi
đi vào trường học, Tú Tú và Mĩ Mĩ dùng tốc độ chạy nhanh trăm mét đến bên cạnh
Bối Nhi, chia ra đứng ở hai bên cô.
Mĩ Mĩ ôm cánh tay phải của Kim Bối Nhi, “Cậu thật ra có việc gì? Nghỉ nhiều
ngày như vậy.”
“Nói đúng đấy, cậu không ở đây, bọn tớ rất nhớ cậu.” Tú Tú nói theo.
“Các cậu nhớ tớ?” Trong mắt Kim Bối Nhi hiện lên nụ cười tà ác quỷ quyệt.
Vì chuyện kết hôn cô đã nghỉ năm ngày, nhưng không thể nói thật với bọn họ.
“Những ngày tớ không tới trường, chắc là không có việc gì chứ?” Kim Bối Nhi
dường như không có việc gì hỏi một câu.
“Cậu nói.” Mĩ Mĩ giao cho Tú Tú.
Tú Tú khó xử lại trả cho Mĩ Mĩ, “Cậu nói đi”
Kim Bối Nhi trái nhìn Mĩ Mĩ, phải nhìn Tú Tú một cái, hai người vội vàng trả
cho nhau ánh mắt thoái thác.
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
“Việc này...”
Mĩ Mĩ và Tú Tú, trên mặt hai người đồng thời xuất hiện vẻ mặt muốn nói lại
thôi.
“Làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì?” Giọng nói của Kim Bối Nhi đã có chút không
kiên nhẫn.
Thấy Kim Bối Nhi giống như sắp tức giận, Mĩ Mĩ nén không được lửa giận đầy
mình, thở phì phì oán giận: “Chu Đại Tràng thật sự rất quá đáng.”
“Chu Đại Tràng? Cậu ấy làm sao vậy?” Kim Bối Nhi nhướng mày nhìn về phía Mĩ Mĩ.
Tú Tú gấp đến độ giành nói trước: “Chu Đại Tràng thừa dịp mấy ngày cậu không có
tới trường học, ỷ vào dáng người cao lớn, trong nhà có tiền có thế, khi dễ Lí
Văn Cường; Mĩ Mĩ xem không vừa mắt nên cùng cậu ấy lý luận, kết quả Chu Đại
Tràng nổi trận lôi đình đẩy Mĩ Mĩ một cái...”
Kim Bối Nhi cau mày nhìn về phía Mĩ Mĩ bên cạnh, “Cậu có bị sao hay không?”
Nhắc tới chuyện này, Mĩ Mĩ cực kỳ giận, bực bội nói ra. “Cũng may, Lí Văn Cường
có lương tâm, biết tớ là thay cậu ấy trút giận, nhìn thấy Chu Đại Tràng đẩy tớ,
cậu ấy không chút suy nghĩ liền lao tới làm đệm lưng cho tớ, bằng không lúc này
chỉ sợ tớ vẫn còn bị dán trên tường làm tiêu bản” (mấy con bọ xử lý hóa chất xong
bỏ vào khung tranh cũng gọi là tiêu bản, em thấy chữ này hay nên để lại)
Chu Đại Tràng đáng giận, lại còn dám khi dễ người của Kim Bối Nhi. (#Ami: chị này
chắc là “đại tỷ” trong trường ='>'>)
Đôi mày của Kim Bối Nhi nhíu chặt về phía mi tâm (giữa trán, trên sóng mũi), môi mỏng mím chặt lộ ra một tia cười lạnh, “Chu Đại
Tràng thật giỏi, dám nghĩ rằng trong núi không có hổ, vội vã muốn làm đại
vương.” Cô quảy cặp sách đặt trên vai, bước về phía lớp học.
Tú Tú cười hì hì lôi kéo Mĩ Mĩ vẫn còn tức giận, “Lần này có trò hay xem, Bối
Nhi nhất định sẽ dạy dỗ Chu Đại Tràng giúp cậu hết giận.”
“Nhất định phải dạy dỗ cậu ấy một chút, Chu Đại Tràng không coi ai ra gì thật
quá kiêu ngạo.” Trên mặt Mĩ Mĩ lập tức chuyển thành một nụ cười châm chọc.
Kim Bối Nhi vẻ mặt giận dữ tiến vào lớp học, không có trực tiếp đến chỗ ngồi
của mình, mà là đến trước mặt Chu Đại Tràng ngồi ở
