XtGem Forum catalog
Bà Xã Chớ Giở Trò (Ngũ Trọc Ác Ma Hệ Liệt)

Bà Xã Chớ Giở Trò (Ngũ Trọc Ác Ma Hệ Liệt)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323093

Bình chọn: 7.00/10/309 lượt.

ày, mà còn tiếp tục đi qua vô số bốn năm nữa.”

“Đúng, tôi và Bối Nhi sẽ cùng nhau đi qua vô số bốn năm.” Cổ Việt Di hôn hai má

Kim Bối Nhi.

Trên gương mặt hồng hào của Kim Bối Nhi tràn đầy hạnh phúc.

Ba Cổ cảm thấy rất thỏa mãn, cho dù bọn họ là đôi có tình cảm rắc rối nhất

trong những đứa con; Nhưng tình cảm chân thành của bọn họ lại làm người ta hâm

mộ nhất.

Ba Cổ nhìn tivi trên tường, “Nói tới nói lui, nói đi nói lại, hai người các con

định khi nào xuất hiện?”

Cổ Việt Di và Kim Bối Nhi trong màn hình nhìn nhau, trên mặt hai người cùng lộ

ra nụ cười gian xảo.

“Bây giờ chúng tôi đang trên đường đến châu Âu.”

“Châu Âu” Ba Cổ sửng sốt, ngẩn người lên đến chín tầng trời.

Cổ Việt Di mỉm cười nói: “Tiệc mừng chúng tôi hứa với các vị đã thực hiện,

nhưng tôi cũng từng hứa với Bối Nhi, chờ ngày cô ấy tốt nghiệp đại học thì sẽ

đi hưởng tuần trăng mật, hôm nay là ngày cô ấy tốt nghiệp đại học, cũng là ngày

tôi phải thực hiện lời hứa, cho nên thật có lỗi, tôi và Bối Nhi không thể xuất

hiện ở tiệc mừng, xin các vị thông cảm, lúc này tôi và Bối Nhi chúc các vị vui

vẻ.”

Kim Bối Nhi nói theo một câu: “Cám ơn các vị.”

Sau đó hai người biến mất trong màn hình.

Ba Cổ ngẩn người, ngẫm lại cách làm nổi bật này, bỗng dưng cười to, “Nếu Việt

Di đã nói như vậy, chỉ có thể mời các vị từ từ thưởng thức tiệc mừng của Việt

Di.”

Tất cả quan khách đầu tiên là ngẩn ra, sau đó lần lượt bật ra tiếng cười.

Kim Bối Nhi vòng tay qua cổ Cổ Việt Di, “Anh nghĩ bọn họ có thể chấp nhận sao?”

Cổ Việt Di vỗ vỗ cánh tay Kim Bối Nhi, “Cho dù bọn họ chấp nhận hay không, ít

nhất anh cũng đã thực hiện lời hứa của mình.”

“Nói cũng đúng, nhưng như vậy có thể coi là làm tiệc cưới sao?” Kim Bối Nhi

nghi ngờ nhếch miệng.

“Tiệc cưới chỉ là một hình thức để cho người thân và bạn bè chia sẻ không khí

vui mừng, quan trọng là trái tim của hai người.” Cổ Việt Di xoay người, thâm

tình nhìn Kim Bối Nhi, “Em còn yêu anh – ông cụ già này không?”

“Ông cụ già?” Kim Bối Nhi bị lời này chọc cười, “Ai nói anh là ông cụ già?”

“Trước kia em không phải gọi anh là ông chú sao? Bốn năm rồi, anh nghĩ anh đã

biến thành ông cụ già.” Cổ Việt Di nhìn chăm chú vào bà xã, trong mắt có tình

yêu nồng đậm.

Kim Bối Nhi nâng mặt anh lên, “Cho dù anh biến thành ông cụ già bảy tám mươi

tuổi, em vẫn yêu anh như vậy.”

“Phải không?” Lời của cô làm tim anh ấm áp.

“Thật mà.” cô nhắm mắt lại, hôn lên đôi môi thỉnh thoảng làm cô rung động, “Ông

xã, em yêu anh.”

“Anh cũng vậy...” Cổ Việt Di vui vẻ đón nhận nhiệt tình của bà xã.

Chuyện đời hay thay đổi, tình cảm cũng tương tự; Cổ Việt Di không đoán được

mình sẽ cưới một bà xã nhỏ, càng không nghĩ rằng mình sẽ yêu bà xã nhỏ này như

si như cuồng, khó có thể tự kềm chế. Bà xã, anh sẽ dùng trọn đời trọn kiếp yêu

em!