XtGem Forum catalog
Bà Xã Chớ Giở Trò (Ngũ Trọc Ác Ma Hệ Liệt)

Bà Xã Chớ Giở Trò (Ngũ Trọc Ác Ma Hệ Liệt)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324065

Bình chọn: 8.00/10/406 lượt.

hỏe mạnh, với lại Bối Nhi bây giờ đang thời kì quá độ, chờ nó

lớn một chút sẽ thận trọng hơn.”

Cổ Việt Di chỉ có thể cười khổ mà chịu đựng, chuyện đó không biết phải chờ tới

năm nào, tháng nào, ngày nào.

Cổ Việt Di và Trình Chính Khôi xuất hiện ở phòng huấn

đạo của trường học, Trình Chính Khôi thì ra mặt nói chuyện với hiệu trưởng, còn

Cổ Việt Di hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Kim Bối

Nhi đang cúi đầu ngồi trên ghế.

“Ông Trình, những chuyện có liên quan, tốt nhất chờ phụ huynh của em Chu Thái

Thường đến nói sau, trường học không thể làm chủ.” Thầy giáo uyển chuyển nói.

Thầy giáo trả lời không phải không có lý, Trình Chính Khôi đành ăn nói khép nép

hỏi: “Vậy xin hỏi phụ huynh của bạn Chu khi nào thì đến?”

“Tôi đã báo với phụ huynh của em Chu, bà ấy bây giờ đang trên đường, chắc sẽ

đến nhanh.” Thầy giáo mỉm cười đáp.

“Được, chúng tôi ở đây chờ một chút.” Trình Chính Khôi bất đắc dĩ trở về bên

cạnh Cổ Việt Di, “Thầy giáo nhất định phải chờ phụ huynh đối phương đến.”

“Biết rồi.” Cổ Việt Di lạnh nhạt trả lời.

Từ lúc anh và Trình Chính Khôi xuất hiện ở phòng huấn đạo, đầu Kim Bối Nhi vẫn

không ngẩng lên.

Cổ Việt Di cố gắng kiềm chế cơn giận dữ muốn dâng lên tới trong lòng ngực, nếu

không phải vì bây giờ có nhiều người như vậy, anh thật muốn ‘dạy dỗ’ cô thật

tốt.

“Bối Nhi, vì sao em ra tay đánh người?” Anh cố ý hạ giọng hỏi rõ nguyên nhân.

“Là Chu Đại Tràng khi dễ người trước.” Kim Bối Nhi vẫn không dám ngẩng đầu, cúi

đầu trả lời.

“Chu Đại Tràng?” Hai hàng lông mày của Cổ Việt Di nhíu chặt lại, trừng mắt Kim

Bối Nhi. “Không phải gọi là Chu Thái Thường sao?” (Đại Tràng: ruột già, Thái

Thường: to lớn, – chắc là vậy á, hai từ này đọc gần giống nhau)


Anh không có nghe ra hài âm này? Kim Bối Nhi thấy buồn cười, ngẩng đầu lên bật

cười. “Chú không thấy là âm rất giống sao?”

Cổ Việt Di cuối cùng đã hiểu ý của cô, nhìn vẻ tươi cười không biết hối cãi

trên mặt cô, lửa giận trong ngực anh càng cháy càng mạnh, “Kim Bối Nhi!”

Kim Bối Nhi ngạc nhiên mở to mắt nhìn gương mặt tràn đầy tức giận trước mặt, sợ

tới mức lập tức không dám cười nữa, tiếp tục cúi đầu.

“Chu Thái Thường khi dễ em như thế nào? Khiến em tức giận đến phải ra tay đánh

người như thế?” Khuôn mặt tuấn tú của Cổ Việt Di giống như có một tần sương

lạnh phủ lên, tiếp tục tra hỏi động cơ đánh nhau của cô.

“Cho dù Ông Trời cho cậu ấy mượn lá gan, cậu ấy cũng không dám khi dễ tôi.” Kim

Bối Nhi khinh thường châm biếm.

Vẫn không muốn nhận sai! Làm cho anh tức giận hơn là trong giọng nói của cô

chứa đầy kiêu ngạo cuồng vọng.

“Ý của em là cậu ấy không khi dễ em?” Cổ Việt Di tất nhiên cố gắng đè nén thanh

âm, nhưng trong lời nói có thể thấy rõ ràng sự tức giận của anh.

Kim Bối Nhi hình như cũng nhận thấy được anh tức giận, sợ hãi không dám đáp

lại.

“Ngẩng đầu lên nhìn tôi!” Cổ Việt Di lớn tiếng mệnh lệnh.

Kim Bối Nhi khó xử cắn môi.

“Ngẩng đầu!”

Một tiếng quát lớn như sấm của Cổ Việt khiến Kim Bối Nhi giật mình ngẩng đầu

lên, ánh mắt của cô trước hết nhìn các giáo viên ở chỗ huấn đạo, cô phát hiện

những giáo viên này đều đang cười trộm, coi như đang cười cuối cùng cũng có

người trị được cô.

Kim Bối Nhi tức giận không chịu được, nhưng không thể mở miệng cãi lại, đành

phải sinh hờn dỗi vểnh cao cái miệng nhỏ nhắn, bày tỏ sự bất mãn trong lòng.

“Nói cho tôi biết, nếu người ta không khi dễ em, vì sao em lại ra tay đánh

người?” Gương mặt Cổ Việt Di căng ra nhìn gần Kim Bối Nhi.

Kim Bối Nhi căm giận bất bình cúi xuống, ánh mắt nhìn về phía nơi khác, cố ý không

tiếp xúc với ánh mắt của Cổ Việt Di. “Tôi không ưa việc cậu ấy ỷ vào nhà mình

có tiền rồi khi dễ bạn học.”

“Ý của em là vì bênh vực kẻ yếu mới nhảy ra chủ trì chính nghĩa?” Cổ Việt Di

tức sắp phát nổ, thì ra mọi việc vốn không liên quan đến cô!

Kim Bối Nhi đúng lý hợp tình đáp lại: “Đúng vậy!”

“Trường học là nơi để học, không phải nơi quát tháo đánh nhau, em lại còn cho

rằng hành vi của mình là đúng.” Cổ Việt Di nổi trận lôi đình răn dạy cô.

Kim Bối Nhi không cho là đúng liếc anh một cái,

Trình Chính Khôi nhìn thấy núi lửa của Cổ Việt Di sắp bùng nổ, vội vàng ra mặt

trấn an anh: “Việc cũng đã xảy ra, trước hết nên xem tình hình như thế nào, bây

giờ cậu có tức giận Bối Nhi cũng không ích lợi gì với việc này.”

Cổ Việt Di hổn hển trừng mắt nhìn Kim Bối Nhi vẫn như cũ không biết sai, “Về

nhà tôi sẽ tính sổ với em!”

“Xì!” Kim Bối Nhi nghênh mặt, không thèm quan tâm.

“Là ai? là ai to gan như vậy dám đánh con tôi?”

Cửa phòng huấn đạo truyền đến một trận kêu khóc om sòm, là thanh âm tức giận

khó nén của phụ nữ.

Thầy giáo sắc mặt hoảng hốt, lập tức bước đến ngăn cản, “Bà Chu, bà đã đến

rồi.”

Bà Chu thân thể cao lớn tiến vào phòng huấn đạo, nhe răng trợn mắt rít gào:

“Rốt cuộc là đứa thiếu giáo dục nào đánh Thái Thường nhà tôi?”

Thiếu giáo dục? “Con bà mới thiếu giáo dục á, người đánh cậu ấy là tôi.” Kim

Bối Nhi thẹn quá hóa giận vọt tới vênh mặt hất hàm trước mặt bà Chu, ngón tay

chỉ vào ngực mình.

Nhìn cô không ch