Di nhếch lên một nụ cười không có thiện ý, “Phải không? Bây
giờ đã sắp tám giờ, lúc này trên cơ bản, trường học chắc là đang diễn ra lễ kéo
cờ?”
Trong lời nói của anh tựa hồ đang nhắc nhở cô, tuy rằng anh đã không còn là học
sinh, nhưng mười năm nay hình thức giáo dục không hề thay đổi, anh tin rằng cho
tới nay vẫn như cũ không có gì thay đổi.
“Tôi biết.” Kim Bối Nhi tỏ ra bộ dáng đương nhiên.
Xem bộ dáng dường như không có việc gì của cô, hình như không hề quan tâm việc
muộn giờ, Cổ Việt Di tức giận đem hai tay khoanh trước ngực, phẫn nộ chỉ vào
người bên cạnh, tròng mắt sắc bén trừng lớn nhìn cô chằm chằm.
“Đã sắp đi học muộn, em hình như không hề quan tâm chút nào.”
Kim Bối Nhi không cho là đúng nhún nhún vai, “Tôi vì sao phải quan tâm? Tôi là
đi học, không phải đi tham gia lễ kéo cờ, sao phải đứng dưới ánh mặt trời nghe
thầy giáo ở trên đài nói nhảm, đó là chuyện người ngu ngốc mới làm.”
Đối với thái độ ngạo mạn của Kim Bối Nhi, Cổ Việt Di tức giận đến tột đỉnh,
“Học sinh phải làm bổn phận của học sinh, người khác có thể đứng dưới ánh mặt
trời nghe thầy giáo ở trên đài nói nhảm, sao em lại không thể?”
“Không thể là không thể!” Kim Bối Nhi bướng bỉnh lắc đầu.
Cổ Việt Di bị cô gái ngoan cố trước mắt này làm tức giận đến nghiến răng nghiến
lợi, “Vì sao?”
Nếu cô không phải “bà xã” của anh, anh nhất định bắt lấy rồi đánh mông cô một
chút, lại phạt cô ở trong phòng suy nghĩ lại.
Kim Bối Nhi miễn cưỡng đưa đầu lên cao nghênh đón anh, “Bởi vì tôi chỉ cần ở
dưới ánh mặt trời phơi nắng lâu, trên người của tôi lập tức sẽ nổi sởi màu đỏ,
cho nên thầy giáo đặc biệt cho phép tôi không cần tham gia lễ kéo cờ, bao gồm
những khoá thể dục bên ngoài.” Nói xong, cô đắc ý hướng anh nhếch miệng cười.
Thì ra cô bị dị ứng! Cổ Việt Di sợ run một chút, lập tức giấu đi tức giận. “Thì
ra là như vậy, sao em không nói sớm?”
Biết nguyên nhân lập tức hết giận? Thật đúng là thực tế.
Kim Bối Nhi bắt đầu phản công, “Chú đã cho tôi cơ hội và thời gian giải thích
sao? Sáng sớm đã không phân phải trái đúng sai liền chất vấn, nhe răng trợn mắt
rất giống một con chó hung dữ sủa tôi.”
Cổ Việt Di biết chính mình trách lầm cô, áy náy cười cười, tay ôm lấy bả vai
của cô. “Được rồi, là tôi không đúng trách lầm em, bây giờ tôi biết nguyên
nhân, sau này sẽ không làm cho em nổi giận về chuyện này nữa.”
Kim Bối Nhi phụng phịu, ánh mắt xinh đẹp linh hoạt đắc ý liếc anh. “Như thế này
còn tạm được.”
Nhìn một cái là có ý gì, Cổ Việt Di thấy buồn cười nhẹ lay động đầu, tốt bụng
nhắc nhở cô:”Bây giờ có thể đi chưa?”
Kim Bối Nhi cúi đầu nhìn thời gian, đột nhiên kích động thét chói tai: “Không
thể lề mề nữa, nếu không thật sự sẽ muộn.” Không bận tâm bàn tay to trên vai,
cô giống một con cá chạch trơn trượt thoát người ra, nắm lấy cặp sách chạy về
phía cửa lớn.
“Chờ một chút.” Cổ Việt Di vội vàng gọi lại Kim Bối Nhi dường như đang bị bệnh
co giật.
Kim Bối Nhi tay cầm thanh chốt cửa, không kiên nhẫn quay lại một chút, quay đầu
nhìn về phía Cổ Việt Di, cố gắng nặn ra một nụ cười giả dối. “Xin hỏi lại có
chuyện gì?”
“Di động tôi mua cho em có mang theo không?” Cổ Việt Di nhắc nhở cô.
“Thật sự là rầy rà.” Kim Bối Nhi nặng nề hít một tiếng, đảo cặp mắt trắng dã,
nâng lên cặp sách trên tay. “Có mang” Không kiên nhẫn kéo âm dài ra.
Khi cô vừa chuyển động cửa, phía sau lại vang lên thanh âm dặn dò.
“Nhớ rõ sau khi tan học lập tức về nhà.”
Kim Bối Nhi hơi đơ người, “Đã biết!” Cô vừa tức lại bất đắc dĩ dùng đỉnh đầu
đẩy cửa, thốt lên, “Quản còn nhiều hơn, nghiêm hơn ba tôi.”
Cổ Việt Di không chút thương hại cười nhẹ, “Bây giờ không đến trường sẽ muộn
đó, còn không mau đi.”
“A, muộn...” Lời nhắc nhở của anh trong nháy mắt doạ cô, Kim Bối Nhi giống một
trận gió hướng ngoài cửa phóng đi, tiếp theo liền nghe thấy tiếng đóng sầm của
cửa lớn.
Cổ Việt Di đầu tiên là bị tiếng vang của cửa làm hoảng sợ, lập tức lộ ra nụ
cười bất đắc dĩ.
Có lẽ có bà xã nhỏ cũng không phải chuyện xấu, ít nhất làm cho cuộc sống yên
tĩnh của anh có được một ít vui vẻ, nhưng nghĩ đến sau này mỗi ngày có khả năng
giống như hôm nay, nếu không ngưng dặn dò cô mỗi một sự kiện, chỉ sợ bản thân
vài năm nữa sẽ thật sự trở thành ông già đáng ghét trong miệng cô.
Mắt thấy thời gian đi học sẽ đến, Kim Bối Nhi vừa ra khỏi cửa liền vội vàng
ngoắc một chiếc taxi. “Trung học Phục Hưng” (trung học phổ thông bên mình)
Tài xế taxi quay đầu nhìn cô một cái, lập tức hướng mục đích mà đi.
Xe đi được một đoạn, đôi mắt híp một nửa của Kim Bối Nhi đột nhiên trợn lên, cô
bỗng nghĩ đến lúc mình ra khỏi nhà đã quên kiểm tra ví tiền đã vội vàng lên xe.
Cô nóng vội mở ra cặp sách tìm kiếm ví tiền, muốn xem xét một chút trong ví còn
bao nhiêu tiền, không biết có đủ trả tiền taxi hay không?
Sau khi tìm được ví tiền, Kim Bối Nhi nắm chặt ví tiền trong tay, ngẩng đầu
nhìn sơ kính chiếu hậu bên trong xe, phát hiện tài xế vẫn tập trung tinh thần
nhìn phía trước, vì thế cô làm bộ dường như không có việc gì cúi đầu, không cho
tài xế ở ghế trước phát hiệ
