tục nói ra chức năng khác của di động, “Thích là tốt rồi, di
động này còn có thể điều khiển mỗi một cái chốt mở trong nhà, bao gồm mở cửa,
đóng cửa, cho nên nó có thể nói là một cái điều khiển từ xa, cũng là một cái
chìa khóa.”
Kim Bối Nhi vừa nghe di động trong tay có chức năng kinh người như vậy, ngạc
nhiên mở to hai mắt. “Thực sự nhiều chức năng như vậy?”
“Đúng vậy, đây là sản phẩm công ty chúng ta mới nghiên cứu ra.” Cổ Việt Di phi
thường tự hào sản phẩm này.
“Nói đến công ty của các người, chú thật ra làm chức vụ gì?” Cho tới bây giờ,
Kim Bối Nhi cũng không biết ông xã của mình làm gì.
“Tôi là tổng giám đốc của điện tử Hoàng Đỉnh.” Cổ Việt Di trả lời thẳng không
kiêng kị, bây giờ cô là bà xã của anh, cô có quyền biết mọi chuyện có liên quan
tới anh.
“Tổng giám đốc?” Kim Bối Nhi chưa hiểu rõ hết nhăn mày lại, “Người được gọi là
tổng giám đốc, có phải như tiểu thuyết miêu tả hay không, có nhiều tiền, nuôi
rất nhiều tình nhân.” (5
chữ cuối tớ chém, ai thấy sai thì nhắc giùm)
Cổ Việt Di giật mình mở to hai mắt nhìn cô, “Tổng giám đốc không nhất thiết đều
rất nhiều tiền, nhưng đáng mừng là tôi, ông xã của em coi như có chút tiền.”
“Oh.” Kim Bối Nhi không kiên nhẫn đáp lại, “Vậy tình nhân đâu?” (4 chữ này tớ
chém nốt)
Cổ Việt Di đột nhiên không nói, hai mắt hướng lên trên
trần nhà.
Không muốn trả lời vấn đề này, Cổ Việt Di chuyển đề tài, nhắc tới điều luật thứ
hai. “Trong trường học em không được nói với bạn bè chuyện chúng ta đã kết
hôn...”
Kim Bối Nhi chu đôi môi đỏ mọng trào phúng cười, “Tôi cũng không phải đứa ngốc,
không có khả năng nói với các bạn ấy.”
“Tôi muốn em tiếp tục học đại học.” Cổ Việt Di nói ra điều luật thứ ba.
“Học đại học? Loại gỗ mục như tôi làm sao học được?” Mặt Kim Bối Nhi tươi cười
hì hì, cười khẽ lắc đầu, có vẻ tuyệt đối không để ý bản thân có học đại học hay
không. (gỗ
mục: chỗ này em chém ạ, xin lỗi tg và editor)
Muốn bỏ học đại học? Không có cửa đâu!
“Mỗi buổi tối tôi sẽ giúp em học thêm.” Cổ Việt Di giọng điệu lạnh lùng kiên
trì.
“Chú giúp tôi học thêm?” Kim Bối Nhi kinh ngạc không cười nữa, không tin anh có
năng lực lớn như vậy. (#Ami:
yên tâm, dô tay anh ấy là gạo cũng xay thành cám; #Việt Di ca ca: tiểu cô bé
này rất hiểu chuyện; #Ami: *lườm* ghét *ngoảnh mặt đi* *thầm nghĩ* tôi đủ tuổi
đọc truyện hot rồi chứ bộ)
Đối với sự nghi ngờ của cô, Cổ Việt Di tức giận nói ra những bằng cấp mình có
được, “Tôi tốt nghiệp đại học ở Đài Châu lại ra nước ngoài du học 2 năm, em nói
tôi được không?”
Kim Bối Nhi vừa nghe thiếu chút nữa không thể thở, “Chú có bằng cấp cao như
vậy?”
“Cho nên tôi chắc chắn có thể giúp em học đại học, ít nhất lấy đến học vị học
sĩ (là
học vị thấp nhất do trường đại học trao tặng)”
Đây là yêu cầu duy nhất của anh với cô.
“Học vị học sĩ? Chú à, đây là nói nhảm thôi hay là chú đang ngủ mơ rồi nói mớ?”
Kim Bối Nhi không tin bản thân mình có năng lực này.
“Là nói nhảm hay là nói mớ, đến lúc đó thì em sẽ biết.” sắc mặt Cổ Việt Di
nghiêm túc nhìn cô.
Kim Bối Nhi bị thái độ kiên quyết của anh làm hoảng sợ, chỉ có thể mở to hai
mắt nhìn anh.
Trong lòng của cô chỉ có một giọng nói – tiêu rồi!
Dù không thực sự thích căn phòng của mình nhưng nơi
này tạo cho Kim Bối Nhi cảm giác ngủ rất thoải mái, ít nhất là cảm giác đến
bình minh, nửa đêm không bị bừng tỉnh.
Thay đồng phục học sinh, Kim Bối Nhi đứng ở trước gương kiềm không được đối với
chính mình trong gương làm một cái mặt quỷ. “Một cô gái đã kết hôn còn mặc đồng
phục học sinh, nếu để cho các bạn học biết bọn họ không cười rụng răng mới lạ
đó!”
Thông, trên cửa truyền đến tiếng đập cửa thật mạnh cùng một lời nhắc nhở nghiêm
túc, “Đến trường, bị muộn rồi.”
Kim Bối Nhi nghiêng đầu đối với người ngoài cửa phòng hét lên: “Biết rồi.” Lập
tức lại quay đầu càu nhàu với gương: “Chị họ có ông xã dịu dàng săn sóc, còn
mình? Ông già đáng ghét, vừa khủng bố vừa nghiêm túc, chờ có một ngày bị tôi
tóm được cơ hội, tôi nhất định bỏ chú.”
“Đã nói nhảm xong chưa, có thể đi được chưa?”
Tiếng hô ngoài cửa lại vang lên lần nữa, trái tim Kim Bối Nhi sợ tới mức thiếu
chút nữa đập loạn nhịp. “Làm sao mà biết mình đang mắng chú ấy nhỉ?”
Kim Bối Nhi cuống quít cầm cặp sách lên vội vàng ra khỏi phòng, vẻ mặt hoảng
hốt đi vào phòng khách, liếc mắt một cái liền thấy Cổ Việt Di mặc âu phục phẳng
phiu, hai tay khoanh ở trước ngực, ánh mắt sắc bén nhìn cô chằm chằm.
Cô một chút cũng không thích ánh mắt như vậy của anh, “Chào buổi sáng, ông
chú!” (‘Tảo’ là lời chào buổi sáng nên em mạo muội chém chỗ này)
“Còn sớm sao?” Ánh mắt Cổ Việt Di chăm chú vào trên người cô, không có ý nhìn
nơi khác. (‘tảo’
= ‘sớm’, chơi chữ, ý muốn khiển trách người đi trễ)
Cho dù trên mặt anh có vẻ tươi cười, nhưng Kim Bối Nhi xem vào trong mắt cũng
là ngoài cười mà trong không cười, theo cô quan sát, rõ ràng không cười còn
hiền lành hơn.
Kim Bối Nhi cúi đầu nhìn cái đồng hồ hình hoạt hoạ trên tay một chút, “Thời
gian vừa đúng nha”
Khoé môi Cổ Việt