ôi nữa.
Một lát sau, cô ấy một mình đi ra ngồi bên cạnh tôi, không
nói lời nào. Chắc hẳn cô ấy cảm thấy tôi rất nhàm chán, rất chán nên mới không
để ý gì tới tôi…Đại khái là cô ấy cảm thấy nhàm chán khi chỉ có một mình mình
đi giúp các chú công nhân.
Sức lực của cô ấy thật ghê gớm, mới vừa nãy tôi còn dồn hết
sức mà cũng không di chuyển được cái hộp, thì cô ngay lập tức đã khiêng được nó
lên. Mẹ nhất định thấy cô ấy mệt nên mới để cô ra ngoài nghỉ ngơi…Cô ấy chỉ ngồi
cạnh tôi khi không có mẹ ở gần, không muốn mẹ tôi mệt, vừa nãy cô ấy lại đi
khuân đồ, tôi sẽ không nói chuyện này ra kể cả khi mẹ hỏi. Tôi bây giờ không thể
giúp gì cho mẹ, vì vậy rất cảm ơn cô ấy có thể giúp đỡ mẹ, thật sự cảm ơn cô ấy
đã giúp tôi làm chuyện mà tôi không thể làm.
Có một ngày, tôi nhất định sẽ giống như cô ấy “Sức mạnh vô địch”…
Sáng sớm thứ hai Trần Hiểu Quân đã hấp tấp chạy đến trường học,
cô vẫn cảm thấy tới trường chơi thích hơn một chút, ngày nào cũng có bao nhiêu
bạn bè ở bên cạnh để cùng chơi, náo nhiệt hơn ở nhà nhiều. Cô vốn tưởng rằng có
thể giống như trước đây khởi đầu tuần mới bằng sự vui vẻ, nhưng lần này cô
không hề cao hứng một chút nào, vừa lên lớp đã bắt đầu mất hứng.
Tiếng chuông báo tiết học đầu tiên vừa vang lên thầy giáo đã
đi vào trong lớp, trong tay còn dắt theo một người cô rất không muốn gặp.
“Những người bạn tốt à, hôm nay lớp chúng ta đón một bạn học
mới, chúng ta cùng nhau vổ tay hoan nghênh bạn ấy nào!” Thầy giáo trẻ tuổi dịu
dàng nói, các học sinh nghe vậy cũng bắt đầu vỗ tay. Bọn họ đã sớm thấy được
nam sinh thoạt nhìn nhỏ bé kia rất đáng yêu.
“Trình Hiểu Quân, con…” Thầy còn chưa dứt lời đã thấy Trần
Hiểu Quân đứng lên đáp “Có ạ!”
Thầy giáo sửng sốt một giây nhìn Trần Hiểu Quân rồi lại nhìn
sang Trình Hiểu Quân bên cạnh một chút, hiểu rõ bèn cười nói: “Trần Hiểu Quân,
thầy không gọi con, thầy biết con đang nói chuyện riêng trong giờ học, nhưng
cũng không cần nhanh nhẩu nhận lầm như vậy đâu! Còn nữa, thầy gọi đúng họ
‘Trình’ chứ không phải là ‘Trần’, con cứ ngồi xuống trước đi đã.” Thầy giáo dẫn
Trình Hiểu Quân lên đến bục giảng rồi dặn dò cậu bé: “Trình Hiểu Quân, bắt đầu
từ hôm nay con chính thức trở thành một thành viên trong lớp chúng ta, con hãy
tự giới thiệu về mình cho các bạn đi.”
Trình Hiểu Quân ngẩng đầu lên quét mắt nhìn cả lớp một lượt,
thấy được một người không muốn nhìn thấy mình nhất đang lườm mình chằm chằm,
ngón tay của cậu co quắp lại quấn lấy sau lưng, rồi cúi đầu nhẹ giọng nói: “Tớ tên
là Trình Hiểu Quân…” Sau đó mãi mà vẫn chưa có thêm tiếng nói nào.
Thầy giáo thấy vậy cũng không miễn cưỡng cậu nói nữa: “Bạn
Trình Hiểu Quân kém các con một tuổi, nếu như bạn ấy có điều gì không biết các
con nhất định phải giúp đỡ bạn ấy, biết chưa?”
Tất cả các bạn nhỏ sau khi nghe rõ đều đáp to “Vâng!” Chỉ có
Trần Hiểu Quân quyết ngậm miệng giống như muốn đá bay Trình Hiểu Quân đi: dường
như nhìn thấu Trình Hiểu Quân.
“Tại sao trông cậu không vui vẻ chút nào vậy?” Bạn cùng bàn
kiêm bạn thân nhất của Trần Hiểu Quân Xà Âm tò mò hỏi, cô đã cảm giác được sự mất
hứng của Trần Hiểu Quân, có vẻ do người bạn học mới vào, nhưng bạn học mới tới
rất đáng yêu mà, chẳng lẽ bởi vì cậu ta trùng tên với cô ấy, có phải không nhỉ.
“Làm sao vui vẻ được, tên chán quỷ kia trùng tên với tớ, sau
này lại còn là bạn cùng lớp của tớ, tớ ghét cậu ta.”
“Chán quỷ?” Xà Âm ghé sát vào người Trần Hiểu Quân, “Các cậu
biết nhau sao?”
Trần Hiểu Quân rất không tình nguyện nói: “Ngày hôm qua mới
ra mắt chúng tớ, ở tầng dưới nhà tớ.”
“Gì cơ, có thật không?” Ánh mắt Xà Âm lộ rõ vẻ vui sướng, “Vậy
sau này chúng ta có thể cùng cậu ấy về nhà rồi rủ cậu ấy đi chơi mỗi ngày nhỉ,
thật tốt quá.”
Trần Hiểu Quân dùng sức đập mạnh quyển sách xuống bàn, bất
mãn nhìn chằm chằm Xà Âm: “Âm Âm, muốn tìm thì cậu tự đi mà tìm, tớ sẽ không
chơi chung với cái tên chán quỷ kia đâu.”
Tính nóng của Quân Quân! Xà Âm biết độ nóng tính của Quân
Quân rất lớn, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng. Lúc ở nhà trẻ cô đã từng được chứng
kiến một lần, không bao giờ muốn thử lại nữa. Mặc dù khi hai người trở thành bạn
thân sau này, Quân Quân chưa từng tức giận hoặc phát tiết lên cô, nhưng cô cũng
không hề muốn chọc Quân Quân tức giận để thành bom thối, cũng không hề muốn nói
thêm về đề tài này nữa, biết điều đi học một chút vậy.
Ghê tởm! Sao có thể như vậy, tên chán quỷ này lại trùng tên
với mình, cho dù có một chữ giống cô cũng không được! Trần Hiểu Quân mất nguyên
một ngày suy nghĩ đi suy nghĩ lại mới có thể vượt qua vấn đề này…
Giờ tan học xế chiều Trần Hiểu Quân đang chuẩn bị cùng Xà Âm
về nhà, nhưng lại ngoài ý muốn thấy ba tới đón mình. Còn có dì nữa!
“Ba!” Trần Hiểu Quân bỏ lại Xà Âm chạy tới chỗ ba Trần, “Con
không muốn tên là Trần Hiểu Quân nữa, con muốn đổi tên.”
Ba Trần bị yêu cầu đột ngột của con gái khiến lông mày nhăn
lại: “Tại sao lại muốn đổi tên, cái tên này không tốt sao?”
“Không cần biết được hay không, không tốt một chút nào.” Trần
Hiểu Quân đáp lại rất vô lý, nháo nhào khua
