ần đầu tiên nói chuyện với mình, trong lòng thầm vui mừng, rốt cuộc Quân
Quân cũng chịu nói chuyện với cậu, nhưng tâm trạng vui vẻ còn chưa giữ được một
giây, câu kế tiếp của Quân Quân đã giúp cậu hiểu được, Quân Quân vì không muốn
về cùng cậu nên mới bảo cậu về trước. Trình Hiểu Quân nắm chặt chiếc bút trong
tay, cậu không muốn về nhà một mình, cũng không muốn để Quân Quân phải một mình
về nhà.
“Này, đang nói chuyện với cậu đấy?” Giọng nói của Trần Hiểu
Quân tăng thêm âm lượng.
“Quân Quân…” Tớ sẽ chờ cậu về nhà cùng. Trình Hiểu Quân muốn
nói như vậy, nhưng cậu còn chưa nói hết đã bị cắt ngang.
“Đừng nói nữa, dù sao tan học rồi thì tôi cũng không về nhà
với cậu.” Thấy tên chán quỷ này cúi đầu xuống, Trần Hiểu Quân đã biết cậu không
chịu đồng ý, bộ não này đến bao giờ mới hết làm phiền người ta, “Còn nữa, không
được gọi tôi là Quân Quân!” Cô nghiến răng nghiến lợi nói ra mấy câu này, nói
xong không quay đầu lại nghênh ngang bước đi.
Trình Hiểu Quân cảm thấy được những ánh mắt đang nhìn dồn dập
vào mình, cậu sẽ không chấp nhận với yêu cầu này của Trần Hiểu Quân, sẽ không.
Tan học,Trần Hiểu Quân cùng Xà Âm làm vệ sinh lớp xong, cùng
xách cặp rời khỏi trường.
“Quân Quân, tại sao Hiểu Quân không về cùng cậu, không phải
hai người luôn về cùng nhau sao?” Xà Âm thường xuyên về nhà cùng Trần Hiểu
Quân, dĩ nhiên thường xuyên thấy Trình Hiểu Quân, đã rất quen thuộc với cậu. Có
khi ba người cùng nhau về nhà, nhưng chỉ có Xà Âm và Trình Hiểu Quân là nói
chuyện nhiều, còn Trình Hiểu Quân lại tựa như một người ngoài cuộc, không hề
quan tâm đến những chuyện này.
Trần Hiểu Quân hung hăng đá bay cục đá dưới chân: “Hiểu
Quân? Âm Âm, rốt cuộc cậu có phải bạn thân của tớ không vậy?”
“Dĩ nhiên là phải!” Xà Âm không nghi ngờ chút nào trả lời.
“Vậy tại sao cậu cứ nói đến tên quỷ đó chứ? Chẳng lẽ cậu
không biết tớ ghét cậu ta vô cùng sao?” Trần Hiểu Quân bắt đầu trừng bạn tốt của
mình.
Xà Âm gật đầu, biểu hiện của cậu rõ ràng như vậy không biết
mới là lạ: “Nhưng Hiểu Quân cũng là bạn của tớ mà. Tại sao cậu lại không thích
Hiểu Quân chứ, cậu ấy rõ ràng rất ngoan ngoãn rất đáng yêu còn rất thông minh
mà.”
Ngoan ư? Cái gì? Còn đáng yêu? Cũng có thể là vậy, hai năm
sau cũng không khác gì hai năm trước; thông minh? Thông minh thì sao đi còn
không vững?
“Nó có chỗ nào đáng yêu thông minh đâu, là tên quỷ ngu ngốc
siêu chán mới đúng!” Trần Hiểu Quân cố ý lớn giọng phản bác.
“Chỉ có cậu nghĩ vậy thôi, lớp chúng ta cũng chỉ có mình cậu
là không thích Hiểu Quân.” Xà Âm nói giọng rất nhỏ, cô bé không muốn tranh luận
với Hiểu Quân về vấn đề này, họ đã tranh luận cùng nhau rất nhiều lần cũng
không có kết quả. Mà Quân Quân không thích Hiểu Quân thì có liên quan gì đến
cô?
“Hiểu Quân, Hiểu Quân, Hiểu Quân… Tớ không cho cậu thích tên
quỷ đó.” Trần Hiểu Quân bắt đầu bá đạo hét lớn, cô không thích bạn tốt đi thích
một người mà cô ghét cay ghét đắng, “Cậu đi thích cậu ta đi, tớ không chơi với
cậu nữa.”
“Quân Quân, cậu…” Lời của Xà Âm bị hình ảnh trước mắt làm
chuyển sang âm điệu kinh hãi, cô lo lắng nắm tay Trần Hiểu Quân “Quân… Quân,
Quân Quân! Hiểu Quân cậu ấy, cậu ấy ở đằng kia…?”
“Sao cứ một lát Hiểu Quân, một lát thì Quân Quân vậy?” Trần
Hiểu Quân mất hứng phủi tay Xà Âm, “Sao cậu cứ kéo tớ vậy?” Ngay sau đó, hình ảnh
trước mắt đã giúp cô hiểu nguyên nhân Xà Âm cứ kéo lấy tay mình.
Tan học rồi, Trình Hiểu Quân không nghe lời của Trần Hiểu
Quân, không một mình về nhà mà đứng ở nơi này chờ Trần Hiểu Quân, chỉ cần đợi
được thì chắc chắn sẽ gặp được Trần Hiểu Quân. Trình Hiểu Quân đợi gần nửa tiếng
đồng hồ, đợi mãi cũng không thấy bóng dáng ai, nhưng Quân Quân vẫn chưa ra, cho
nên cậu quyết định ngồi cạnh vườn hoa ôn bài lại một lát, nhưng cậu chưa ngồi
được bao lâu thì một đám anh trai xa lạ đã đến giật mất quyển sách trên tay cậu.
Trình Hiểu Quân theo phản xạ nói: “Trả lại sách cho tôi!”
“Trả lại cho cậu?” Một người cao nhất trong số đó mở quyển
sách ra rồi khép lại, “Trả cho cậu, được thôi, nộp hết tiền trong người cậu ra
đây!”
“Tôi không có tiền.” Trình Hiểu Quân nhíu cậu, chẳng lẽ bọn
họ là đám cướp giật mà thầy giáo hay nhắc đến?
“Không có tiền?” Tên cao nhất tỏ vẻ không tin, thằng này
nhìn qua đã biết là con cái nhà giàu, làm sao mà không có tiền được, “Không có
tiền? Vậy thì lục soát!”
Hai người bên cạnh hắn lập tức đi lên, định lục soát xem
Trình Hiểu Quân có giấu tiền đi hay không.
“Tên chán quỷ này, cậu dám làm chuyện bất lương với đám lưu
manh này hả, hừ hừ, tôi sẽ mách với thầy Hướng, để xem còn có ai thích cậu
không.” Trần Hiểu Quân một mình bước tới, chống nạnh quát. Cô nói nửa thật nửa
giả, rất trẻ con nhưng người nghe lại không cho rằng như vậy, đặc biệt là ba
tên cướp này, ba tên sững sờ, dùng ánh mắt để trao đổi với nhau.
“Tớ không có làm chuyện xấu!” Trình Hiểu Quân lo lắng Quân
Quân hiểu lầm lại càng ghét cậu hơn, ngay lập tức giải thích: “Là bọn họ tìm tớ
đòi tiền.”
“Tôi không tin cậu, cậu không chịu nghe lời, bây giờ còn
chưa chịu về nhà, nhất định