y gọi ca nàng tới bức hôn?”
“Ngươi ở đây nói gì? Ta nghe không hiểu?” Thiên Diệp Tuyết không hiểu ra sao.
“Hỏi ca nàng đi.”
Lập tức ánh mắt của mọi người rơi vào trên người Thiên Diệp Anh.
Thiên Diệp Tuyết không nhịn được hỏi: “Ca, rốt cuộc huynh nói cái gì với người ta, mà người ta lại kề dao vào huynh? “
“Ca nàng không biết tốt xấu liền chạy vào, nói Hỏa công tử là tiểu bạch kiểm, là sơn tặc, còn muốn đem nàng gả cho huynh ấy!” Văn Tú
mất kiên nhẫn chen miệng, khẩu khí rất rõ ràng là chỉ trích Thiên Diệp
Anh, bênh vực người trong lòng mình.
Ý nghĩ này người bên cạnh cũng nghe được, dĩ nhiên cũng bao
gồm Thiên Diệp Tuyết. Nhưng nàng không quan tâm đến chuyện này, chỉ là
vô cùng khiếp sợ chuyện ca ca mình làm.
“Ca, huynh đã nói hắn là tiểu bạch kiểm, là sơn tặc đáng sợ,
huynh còn muốn đem muội gả cho hắn? !” Thiên Diệp Tuyết không thể tin
được hỏi.
“Muội cho là ta nguyện ý sao? Nếu như không phải là đồ quý
báu của nàng đồ đã bị hắn cướp đi, ta cũng sẽ không để muội bị ủy khuất
như vậy! Bất quá không lấy hắn cũng tốt, cùng lắm thì ca ca nuôi muội cả đời.”
“Đồ quý?” Thiên Diệp Tuyết suy nghĩ một chút, bỗng nhiên kêu to, “Đúng rồi! Đem bảo bối của ta trả đây!”
“Ta không cầm! Hơn nữa, hôm nay ta mới nhìn thấy nàng!”
“Ta cũng là lần đầu tiên nhìn thấy ngươi. . . . . . Không
đúng, là lần thứ hai nhìn thấy ngươi ── ngươi chẳng những hại ta mất đi
bảo bối, còn làm ta suýt chút nữa chết đi, bây giờ ngươi muốn phủ nhận
sao?” Đều là vì hắn, nàng mới mất đi di vật mẫu thân cho nàng!
Hỏa Vô Tình cảm thấy lửa giận của mình bị tiểu nữ nhân quật cường trước mắt này chọc tới cực điểm.
“Nàng đừng ngậm máu phun người!”
“Vậy ngươi đem bảo bối của ta trả ta đi!”
“Ta làm sao biết bảo bối của nàng là cái gì?” Hỏa Vô Tình lạnh lùng nói.
“Ngươi ──”
“Đừng nói nhiều như vậy. Nếu ngươi là nam nhân, thì hãy cưới muội muội ta.” Thiên Diệp Anh cũng tới chen vào.
“Ca, là hắn hại muội, tại sao còn muốn gả muội cho hắn?” Diệp Tuyết sờ sờ trán đại ca. Kỳ quái, không nóng mà! Sao mình lại nghe
không hiểu lời đại ca nói?
“Bảo bối của nàng đã cho hắn, không lấy hắn thì phải làm sao?”
“Bảo hắn đi tìm cho ta là được!”
“Không được! Ta không thể để cho tên vô lại chiếm tiện nghi
muội sau còn giả bộ không biết chuyện. . . . . . Như vậy quá tiện nghi
cho hắn!” Thiên Diệp Anh cũng sờ sờ trán muội muội mình. Kỳ quái, không
nóng mà. . . . . . Nhưng đồ quý giá nhất của nữ nhân sao có thể lấy lại
được? Tiểu muội có phải là bị kích thích quá lớn không?
“Đúng là tiện nghi cho hắn.” Thiên Diệp Tuyết nhanh mồm nhanh miệng, không chú ý tới sắc mặt Hỏa Vô Tình trầm xuống. “Bất quá. . . . . . Quên đi, hắn muốn thì cho hắn đi.”
“Tiểu muội, muội như vậy là coi như xong sao?” Thiên Diệp Anh không dám tin.
“Đúng vậy, muội muốn về nhà.”
Hình như nàng bị cảm, cảm thấy lạnh quá. . . . . . Nàng phải
vè nhanh một chút, vùi ở trong cái ổ nhỏ của nàng, chứ không phải ở chỗ
này cùng những thứ kỳ quái, ông nói gà bà nói vịt.
“Nàng cứ như vậy đi sao?” Hỏa Vô Tình có chút kinh ngạc hỏi.
Chỉ thấy Thiên Diệp Tuyết xoay đầu lại, còn cười ngọt ngào
với hắn, “Là ta xui xẻo, bởi vì muốn làm người tốt, chẳng những mất đi
bảo bối của ta, còn thiếu chút nữa bị ca của ta gả bậy đi. . . . . . Ta
không đi nhanh, chẳng lẽ còn chờ gả cho sơn tặc ngươi sao?”
Hỏa Vô Tình nghe vậy, nhất thời chỉ muốn bóp chết tiểu nữ oa nói chuyện đeo đao ngậm gai này ── (đeo đao ngậm gai: ý nói là nói chuyện xỉa xói, mỉa mai, độc mồm độc miệng)
“Ai nha! Có lẽ là hiểu lầm, đại gia nói rõ ràng là tốt rồi.” Văn lão gia vội vàng giảng hòa, muốn hóa giải không khí khó xử.
“Cha, e rằng không phải là hiểu lầm.” Thanh âm Văn Tú nhu nhược nghe lại làm cho người ta rất không thoải mái.
“Có lẽ là có người muốn lợi dụng ca ca của mình, ý đồ bôi nhọ Hỏa công tử.”
Thiên Diệp Tuyết mắt trợn trừng. “Văn cô nương, nàng lời này là có ý gì?”
“Ý của ta rất rõ ràng. Hỏa công tử tuấn tú lịch sự, đầy bụng kinh luân, mặc dù xuất thân Lục Lâm (vốn là tên núi Đại Đồng ở Hồ Bắc, từng là căn cứ của nghĩa quân Vương
Khuông, Vương Phượng thời Hán, sau chỉ những người ở rừng núi để cướp
bóc hoặc chống lại quan lại), nhưng cũng là anh hùng hào kiệt, không phải hạng người tầm thường giết người phóng hỏa “
“Trong mắt ta, sơn tặc chỉ là dạng như vậy.” Thiên Diệp Tuyết hừ lạnh một tiếng, coi thường ánh mắt giết người của Hỏa Vô Tình quăng
tới, quay về phía hắn làm mặt quỷ.
Thấy sắc mặt hắn lúc đỏ lúc trắng, không biết tại sao, nàng vô cùng vui vẻ.
Có thể là nhìn cái mặt băng lạnh của hắn không vừa mắt. . . . . . Hừ, muốn giữ hình ảnh sao? Nàng lại cứ muốn cho hắn phát điên!
“Ta tin tưởng Hỏa công tử tuyệt đối không phải là hạng người hạ lưu dâm tiện. Hơn nữa, huynh ấy cũng phải biết chọn mặt hàng.”
“Văn Tú tiểu thư, ý của nàng thì ta là kẻ háo sắc sao?” Cái
này đối với nữ nhân mà nói thì quá lắm, cho nên Thiên Diệp Tuyết vọt tới trước mặt Văn Tú, tức giận chất vấn.
“Ít nhất một cô gái tốt sẽ không bắt một nam nhân nói bảo bối của mình bị hắn cướp đi, buộc hắn cưới nàng làm vợ.”
Vă
