Áp Trại Tiểu Phu Nhân

Áp Trại Tiểu Phu Nhân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323303

Bình chọn: 9.00/10/330 lượt.

mày

nàng hơi nhíu, môi đỏ mọng phát ra từng tiếng rên rỉ vừa dâm đãng vừa

đáng yêu.

Lôi Diệt Thiên dùng tất cả để lấy lòng nàng, cái mông cũng

càng lúc càng tăng nhanh tốc độ, hai tay cùng lúc vuốt ve ngực trắng

noãn.

Mãnh liệt đồng thời bị kích thích như thế làm nàng hoàn toàn không thể nói, chỉ có thể không ngừng phát ra tiếng vong tình.

Bỗng chốc, nàng thét lên chói tai, thân thể mềm mại không ngừng run rẩy, leo lên đến đỉnh cực lạc ──

Nhưng Lôi Diệt Thiên cũng không dừng lại, nàng chỉ có thể

toàn thân vô lực nằm ở trên giường, mặc cho hắn một lần lại một lần đoạt lấy.

“Thiên. . . . . . A. . . . . . Không cần. . . . . .” Trên

người nàng tràn đầy mồ hôi, cả người bị khoái cảm vô hạn bao vây, đã

không biết đạt tới mấy lần cao trào.

Bàn tay Lôi Diệt Thiên vươn ra nắm lấy hai luồng trơn mềm

đung đưa, tùy ý ở trong cơ thể nàng chạy nhanh, ở cuối cùng mãnh liệt ra vào, hô lên tiếng lòng của mình ──

“Mèo con, ta yêu nàng!”

Thỏa mãn, hắn buông lỏng nằm ở trên người nàng, mà nàng cũng

quyến luyến cảm giác chặt chẽ cùng hắn, còn có sức nặng cùng mùi của

hắn.

“Lôi Diệt Thiên, ngươi nói thật cho ta.” Nàng mất hứng ném ra một câu.

“Ừ?” Hắn thỏa mãn chôn ở cổ của nàng, “Nói thật cái gì?”

“Nói. . . . . . Nói. . . . . .” Nam nhân này không muốn thừa nhân sao? Nàng vừa mới nghe rõ ràng hắn nói yêu nàng. . . . . .

“Nói ta yêu nàng, ta muốn cưới nàng, nàng nhất định gả cho ta?” Hắn vừa nói vừa ở cổ của nàng rơi xuống liên tiếp cái hôn.

Giang Tiểu Mễ tự nói với mình không thể khóc, nhưng nàng vẫn không nhịn được trong lòng cảm động. . . . . .

“Tiểu Mễ?” Hắn cảm nhận được nàng có cái gì không đúng, muốn

ngẩng đầu lên nhìn nàng một chút, nhưng nàng dùng sức ôm lấy hắn, không

để cho hắn nhìn thấy mặt của nàng.

“Tiểu Mễ, nàng đang khóc sao?”

“Không có.” Một tiếng của nàng đã sớm tiết lộ hết thảy.

Hắn quay khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, đau lòng vì nàng lau

lệ. “Ta nói ta yêu nàng, ta muốn cưới nàng, nhưng nàng lại khóc. . . . . . Tại sao?”

Nàng nào biết tại sao? Nàng chỉ biết là trong lòng tràn đầy cảm động, nước mắt không nhịn được. . . . . .

“Chẳng lẽ. . . . . . Nàng không muốn?” Hắn chớp mắt một cái, nhìn chăm chú vào nàng, bây giờ rất sợ nàng sẽ nói ra lời cự tuyệt.

“Cho dù nàng không thương ta, ta cũng mặc kệ! Ta ──”

Nàng đột nhiên ôm lấy cổ hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn chôn ở cổ của hắn, “Ta yêu ngươi.”

“Tiểu Mễ?”

“Ta yêu ngươi! Yêu ngươi yêu ngươi. . . . . .” Nàng nói một

hơi nhiều lần, đôi mắt ngập nước lóa ra tia sáng mê người, gương mặt

hồng hồng xấu hổ mang theo nụ cười e lệ.

A! Nữ nhân đáng yêu như thế, hắn thật là yêu chết nàng!

“Ta cũng yêu nàng! Yêu nàng yêu nàng. . . . . .”

Nguyên buổi tối, hai người yêu nhau cứ vô vị như vậy ── Ách, nói lời ân ái ngọt ngào . . . . .

au ba ngày, hai người trải qua cuộc sống ao ước như thiên

tiên. Ban ngày hắn mang nàng đi chơi khắp nơi, buổi tối hai người còn

lại là nhiệt tình triền miên.

“Sơn Đại vương, chúng ta lúc nào thì thành

thân?” Giang Tiểu Mễ vùi ở trong ngực hắn, hưởng thụ đích thân hắn vì

nàng bóc nho, ăn ở trong miệng, ngọt ở trong lòng.

“Chúng ta trở về liền lập tức thành thân.”

“Có thật không?”

“Sự thực, là giả.”

Khuôn mặt tươi cười của nàng lập tức trầm xuống, dùng sức đẩy hắn ra, ô ô khóc nói: “Ta biết! Đàn ông các ngươi đều là có mới nới cũ . . . . . . Ta còn tưởng rằng ngươi sẽ không giống như vậy, không nghĩ

tới cả thiên hạ đều là một đám quạ đen! Ta hôm nay coi như đã nhìn rõ

ngươi. . . . . .”

Hắn đột nhiên ôm chặt nàng, “Nàng chỉ thích suy nghĩ lung tung.”

“Ta nào có?” Nàng bỉu môi muốn đẩy hắn ra, nhưng hắn không những không buông ra, còn ôm chặt hơn.

“Ta còn chưa nói hết. . . . . . Ta nói trở về mới thành thân

là giả, hiện tại cùng nàng động phòng mới là thật.” Nói xong, hắn ở trên mặt nàng lại hôn lại hôn, chọc cho nàng ha ha cười không ngừng.

“Nương tử, chúng ta tới thân thiết. . . . . .”

“Không muốn nữa! Ban ngày. . . . . .” Nàng thẹn thùng nói, đầu cúi thật thấp, rất ra vẻ bộ dạng tiểu cô nương.

“Thật không muốn? Vậy coi như.” Hắn nghĩ, lại phát hiện tay

áo của mình bị nắm thật chặt, hắn cúi đầu vừa nhìn, phát hiện tay nhỏ bé của nàng bắt hắn.

“Tiểu Mễ?” Hắn nhẹ nhàng gọi nàng một tiếng, “Có muốn không?”

Chết tiệt! Đồ đáng ghét. . . . . . Trước kia bất kể nàng có

muốn hay không, hắn không phải luôn ép buộc, nào có khách khí như hôm

nay?

Nàng liếc hắn một cái, làm hắn cười ha ha.

Hắn ôm lấy nàng, nhẹ nhàng nói với nàng: “Vậy chúng ta trở về phòng đi !”

“Ừ.” Nàng thẹn thùng gật đầu.

Nàng biến thành một nữ nhân dâm đãng. . . . . . Hết thảy đều là hắn làm hại!

Nhưng, nàng kháng cự hắn không được.

Nàng muốn hắn, nàng cần hắn, nàng khát vọng hắn.

Nằm dài trên giường, nàng liền ôm lấy hắn, đem môi đỏ mọng áp lại hắn. . . . . .

“Nhất định là do rượu!” Nàng đem tất cả cử chỉ khác thường đổ cho vừa mới uống rượu.

Lôi Diệt Thiên ở trong lòng cười thầm con mèo nhỏ sĩ diện này, nhưng hắn yêu nàng như thế, muốn cả đời cùng nàng ở chung một chỗ.

“Mèo con, ta yêu nàng. . . . . .” Hắn chống vai của


Lamborghini Huracán LP 610-4 t