cô giật mình, mà im lặng đưa
tay ra, ngón tay chạm lên mái tóc cô.
Giống như lớp lông vũ
màu đen, mịn màng mượt mà, làn tóc lọt qua kẽ tay anh xòa xuống, dường như nó
cũng lặng lẽ chạm vào cõi lòng anh.
Đó là một chấn động chưa
từng thấy bao giờ, khiến anh dừng động tác lại.
Làn gió đêm lướt qua đầm
nước bên cạnh cửa sổ, phát ra những âm thanh nặng nề và đứt quãng, rồi luồn qua
khe cửa thổi vào làm bay bay những sợi tóc và là váy của cô.
Anh cao hơn cô nửa cái
đầu, bóng trùm lên cả người cô, che khuất những phần ánh sáng lay động.
Đúng lúc cô ngạc nhiên
quay đầu lại, anh thu bàn tay đang chạm vào mái tóc cô, tay kia nhanh chóng giữ
lấy khuôn mặt cô, đôi môi nóng hổi đặt ngay lên môi cô không chút do dự.
Có thể vì cô thấy hơi
lạnh, nên đôi môi cũng mang cảm giác ấy. Khi môi anh chạm vào môi cô, cô bất
giác co người lại nhưng như thế lại càng khơi dậy ham muốn trong cơ thể anh.
Anh chỉ dừng lại trong
nửa giây, rồi để mặc rau và thớt rơi xuống đất. Anh bế bổng cô lên, đặt cô ngồi
lên chiếc bàn xi măng, giữ chặt lấy cổ và eo của cô, bắt đầu hôn cô tới tấp.
Chiếc lưỡi linh hoạt mang
theo hơi thở mạnh mẽ của người đàn ông đẩy sâu vào bên trong qua hàm răng hơi
hé của cô, lướt đến mọi chỗ trong miệng cô một cách kiên quyết và đầy sức mạnh.
Bàn tay của anh to lớn
và ấm áp, nó dường như dính chặt vào da thịt cô và khiến cho cả người cô nóng
bừng lên.
Những nụ hôn ấy đến quá
bất ngờ, hơn nữa mỗi lúc một thêm cuồng nhiệt, trong khoảnh khắc ngắn ngủi cô
không biết nên làm gì. Mặc dù nền xi măng rất lạnh, nhưng cô cảm thấy trong
người như có một ngọn lửa, nó đang bốc lên không biết từ góc nào, và nhanh
chóng bốc cháy rừng rực, rồi lan đến mỗi bộ phận, mỗi một đốt xương của cô.
Cô cũng bắt đầu ôm anh
và hôn trả lại.
Cô không biết mình đang
làm gì nữa, chỉ cảm thấy rằng đầu óc hoàn toàn trống rỗng, không nhớ được gì và
không thể nghĩ được gì. Lưng của anh rất chắc chắn, cô nhắm mắt lại ôm anh thật
chặt, cũng giống như bàn tay anh ôm cô. Dường như cô muốn thu hết hơi thở và
hơi ấm trên người anh.
Cửa sổ bị va mỗi lúc một
mạnh, hơi thở hổn hển của hai người cũng mỗi lúc một dồn dập trong không gian
nhỏ hẹp. Ánh đèn trên đầu lay động, in thành bóng chuyển động và ấm áp trên
khuôn mặt của hai người.
Sau đó, cô thấy bỗng
dưng anh dừng lại.
Cô mở mắt nhìn vào mắt
anh và nhanh chóng bị hút vào đôi mắt đen thẳm ấy. Nơi sâu thẳm nhất trong đôi
mắt ấy dường như có một điểm rất sáng, cô rất rõ anh muốn làm gì, tư duy vốn
đang trong cơn hỗn độn đã bất ngờ trở lại như ban đầu.
Cô nắm lấy tay anh bằng
một lực vừa phải, kịp thời để nó dừng lại ở điểm cuối cùng của bộ y phục.
Anh im lặng nhìn cô bằng
đôi mắt thăm dò, còn cô mỉm cười nói: “Em đói rồi”.
Giọng nói hơi có vẻ nũng
nịu, cô rất ít khi nói như thế. Anh nhìn cô một lần nữa, rồi thu tay về, khẽ vỗ
vào lưng cô, thuận tiện kéo cô xuống đất.
Phương Thần tiếp tục rửa
rau cho vào nồi, thời gian sau đó chỉ có một mình cô bận rộn trong bếp. Đến khi
cô bê mâm cơm bước ra ngoài, thì nhìn thấy anh đứng tựa vào cửa phòng khách
lặng lẽ hút thuốc, cô dừng lại một chút rồi mới nói: “Ăn cơm thôi”.
Mở cánh cửa ra, bên
ngoài trời tối như mực, giơ bàn tay lên cũng không nhìn thấy ngón.
Trong bán kính mấy chục
dặm, hình như chỉ có duy nhất căn nhà họ đang ở là có chút ánh đèn le lói. Và
trong màn đêm tối đen ấy đang ẩn giấu điều gì, thì không ai biết được.
Dù ở trong một hoàn cảnh
xa lạ như vậy nhưng cô không thể cảm thấy có chút bất an và lo sợ nào, không
biết có phải vì có Hàn Duệ ở bên cạnh hay không.
Mặc dù trên núi cũng có
đường điện, nhưng ngoài một bóng đèn trắng ra, trong phòng không có bất cứ đồ
điện nào, đối với những người quen sống ở thành phố, thì khoảng thời gian dài
buổi tối sau bữa cơm thật không biết phải làm gì cho hết.
Trong cốp xe của Hàn Duệ
còn có hai thùng bia. Trong đó một thùng là bia ngoại có sáu lon. Hai lon hình
tròn màu tối được mở ra, nhìn nhãn mác trên đó xong, Phương Thần không nói câu
nào, cô chọn một hộp giấy bên cạnh, nói: “Uống bia thôi”.
“Có thể uống được bao
nhiêu?”, sau khi trở lại trong nhà, Hàn Duệ hỏi.
“Không biết”, Phương
Thần đã cầm ly lên, giơ về phía anh có ý cụng ly, rồi uống ngụm đầu tiên,
“Chuyện này phải chờ đến lúc say thực sự thì mới biết được”.
“Vì thế mới nói rằng, em
chưa say bao giờ?”
“Chưa.”
“Thế thì rất tốt.” Dường
như anh mỉm cười, nhìn vào đôi mắt dò hỏi của cô: “Vì anh không thích nhìn thấy
phụ nữ say”.
Cô cũng cười: “Giống em.
Bất cứ ai khi say cũng đều rất khó coi”.
Lúc đầu, hai người mỗi
người ngồi một bên ghế, sau đó không biết ai là người bắt đầu trước mà kéo hai
tấm thảm lại và ngồi xuống dưới đất.
Só lượng lon rỗng cũng
mỗi ngày một nhiều.
Phương Thần đặt ly bia
xuống, quay người lại lấy chiếc mở nút chai, thì nghe thấy Hàn Duệ nói: “Mặt em
đỏ lên rồi”.
Cô đưa tay lên sờ lên
má, “May mà vẫn chưa say”.
“Có chắc là vẫn uống
tiếp được không?”
“Sao lại không?” Cô đưa
mắt nhìn anh, dưới ánh đèn, vẻ mặt anh rất bình thường, như thể những
